Chương 67: Tôi đến

Phong Nghệ tự biết rõ về cái gọi là kỹ năng riêng biệt của mình, loại này không thể dạy cho người khác, chính anh cũng không nói ra được lý do tại sao, từ trước đến nay đều dựa vào bản năng để bắt rắn.

Vì vậy, bất kể Trình Tứ nói gì, Phong Nghệ đều không thể đồng ý dạy anh ta.

Không có gì để dạy.

Nhưng những lời Phong Nghệ nói Trình Tứ không tin! Bắt rắn giỏi như thế, sao có thể không biết dạy người chứ?

Mặc dù Steve cũng là cao thủ bắt rắn, nhưng dọc đường đi này, trong thời gian một tháng, Trình Tứ cũng đã nhìn thấu, kỹ năng bắt rắn của Phong Nghệ chẳng hề kém Steve, hơn nữa thủ pháp còn gây chấn động hơn, nếu tung ra ngoài sẽ càng có tính đề tài hơn.

“Tuyệt đối đừng học tôi! Tuyệt đối tuyệt đối đừng học! Nếu không anh có hối hận đấy!”

Phong Nghệ dùng sức rút tay ra.

Chỉ là, Trình Tứ không hiểu.

Tại sao không thể học?

Lời này của Phong Nghệ anh ta chắc chắn không tin!

Chuyện này ai mà tin được!

Chỉ là, thái độ của Phong Nghệ kiên quyết, Trình Tứ cũng không có cách nào, chỉ có thể ngày thường dành nhiều sự chú ý hơn để quan sát cách Phong Nghệ bắt rắn, cũng như cách tìm rắn hằng ngày.

Về phần Phong Nghệ thỉnh thoảng tự mình ra ngoài đi dạo, Trình Tứ cũng không đi theo. Vốn dĩ Phong Nghệ đã không muốn dạy anh ta rồi, anh ta còn chai mặt bám theo chẳng phải càng khiến người ta ghét thêm sao?

Chút khả năng nhìn sắc mặt này anh ta vẫn có.

Sau khi chuyện trăn mốc qua đi, đội ngũ tiếp tục đi theo lộ trình đã định, chỉ cần Phong Nghệ muốn, anh vẫn sẽ là người đầu tiên trong đội phát hiện ra rắn.

Nhưng Phong Nghệ càng ngày càng lười, cũng rất hiếm khi đi dạo linh tinh.

“Có phải không thích nghi được không? Lần khảo sát này của chúng ta có thể kéo dài hai tháng, mới trôi qua một tháng, đối với người lần đầu đi theo đội như cậu, quả thực là một thử thách rất lớn.” Giáo sư Chu nói.

“Có chút không thích nghi, cháu nghỉ ngơi nhiều một chút là ổn thôi.” Phong Nghệ đáp.

“Nếu cơ thể có chỗ nào không khỏe, nhất định phải nói ra, an toàn là trên hết!”

Giáo sư Chu không biết đã nói câu này lần thứ bao nhiêu. Ông lo lắng Phong Nghệ có chỗ nào bị gãy xương hay nội thương không, hoặc lúc nào đó không chú ý mà bị trúng độc, trong núi ngoài rắn độc, còn có rất nhiều côn trùng độc và thực vật có độc, Phong Nghệ dù sao vẫn là một người trẻ tuổi, không có đủ kinh nghiệm làm việc dã ngoại, cho dù bắt rắn rất giỏi, nhưng những phương diện khác không hẳn có thể để tâm hết được.

“Thực sự không có chỗ nào bị thương cũng không bị trúng độc, nếu là bị thương hay trúng độc, dựa vào kinh nghiệm của mấy vị chắc hẳn phải nhìn ra rồi.”

“Nhưng chúng ta cũng không phải toàn tri toàn năng!”

“Ngài đừng lo lắng nữa, cháu thật sự chỉ là không thích nghi được với kiểu làm việc dã ngoại thời gian dài thế này, cho cháu thêm vài ngày có lẽ cháu sẽ hồi phục lại được, nếu thật sự chịu không thấu chắc chắn sẽ liên hệ đội cứu hộ kéo cháu về.” Phong Nghệ nói.

Tổng không thể nói cho bọn họ biết giáo sư Chu, mình là do đói!

Cho dù thỉnh thoảng có thể ra ngoài tìm chút quả rừng, nhưng vẫn đói a!

Phong Nghệ thèm thịt!

Cũng không thể lén lút nuốt sống đồ rừng được!

Không được, phải kiềm chế!

Cái lỗ hổng này không thể mở ra, một khi đã bắt đầu, thú tính của anh ước chừng sẽ càng khó đè nén hơn.

Bình thường bánh quy nén loại đồ vật này ăn cũng khá nhiều, chỉ cần giảm bớt hoạt động, thực ra cũng ổn.

Hơn nữa mỗi lần đến một điểm tiếp tế, còn có thể ăn thêm chút đồ ăn. Giảm bớt những hoạt động không cần thiết, lại cầm cự thêm một tháng nữa cũng không thành vấn đề.

Nếu quả dại ở gần anh còn bằng lòng đi dạo, nếu ở khá xa, anh liền không vui vẻ động chân nữa.

Vào núi tuần thứ sáu.

Phong Nghệ ngửi thấy một chút hương thanh khiết của quả dại, cũng ngửi thấy mùi của rắn.

Lúc đội ngũ nghỉ ngơi.

“Tôi đi dạo một chút.” Phong Nghệ đứng dậy.

Giáo sư Chu đã quen với việc anh thỉnh thoảng đi dạo rồi, không phải lần nào cũng có thể phát hiện ra rắn, cho nên cũng không ôm hy vọng quá lớn vào việc Phong Nghệ ra ngoài đi dạo.

Phong Nghệ đi vài bước, lại quay người nhìn về phía Trình Tứ.

“Bắt rắn không? Tôi thấy một con mắt híp rồi, con này chắc là khá dễ bắt.”

Trình Tứ tinh thần chấn động, suýt chút nữa xúc động rơi lệ.

Xà ca cuối cùng cũng chịu dạy tôi một chiêu rồi sao!

Nào ngờ Phong Nghệ lại nói với Steve, “Bên kia có một con rắn nhỏ, chắc là không độc lắm, Steve lát nữa ông hướng dẫn anh ta bắt rắn nhé?”

Steve không có ý kiến, còn hăng hái đi về hướng Phong Nghệ chỉ.

“Mắt híp? Rắn gì… Ồ! Tôi thấy nó rồi! Thật đáng yêu!”

Trình Tứ mắt sắp nhìn đến mù vẫn chưa tìm thấy rắn: “…”

Trong tầm mắt đều là những bụi cây rậm rạp và đủ loại thực vật thuộc họ dương xỉ.

Nhưng theo sự tiến lại gần của ba người bọn họ, Trình Tứ cuối cùng cũng phát hiện ra điểm khác biệt trong đám cành cây đó.

“Rắn roi xanh!” Trình Tứ rất hưng phấn.

Loài rắn này anh ta vẫn có chút hiểu biết, đặc biệt là đôi mắt híp đó, ấn tượng sâu sắc. Ngoài đôi mắt, còn có khuôn mặt nhỏ kia, cảm giác nhọn đến mức có thể đâm chết người.

Phong Nghệ đứng phía sau xem Steve hướng dẫn Trình Tứ bắt rắn.

Khuôn mặt nhọn đến mức nhô ra của con rắn đó, Phong Nghệ cũng nhìn thấy rồi.

May mà mặt mình không dài như thế. Phong Nghệ thầm nghĩ.

Mặc dù Phong Nghệ luôn nói mình mặt V-line, nhưng thực ra không khoa trương đến thế, cũng chỉ là dáng mặt hơi nhọn một chút. Nhưng có một số người phẫu thuật thẩm mỹ thì đúng là sẽ chỉnh theo kiểu mặt của loài rắn này, đó mới là cái cằm nhọn thực sự.

Loài rắn này trưởng thành cũng rất có đặc điểm, thân hình thanh mảnh, đầu to mõm nhọn, con ngươi nằm ngang nhìn trông như mắt híp. Nhưng nghe nói thị lực của loại rắn này rất tốt.

Thầy Lôi đi tới chụp liên tiếp mấy tấm đặc tả, “Góc độ này, chỉ nhìn phần trước đầu một chút, có vẻ giống loài ếch.”

Đo lường dữ liệu, lấy mẫu xong, Trình Tứ nhờ thầy Lôi giúp chụp vài tấm ảnh chung, mới lưu luyến không rời đem con rắn này thả về trên cây.

Thấy Phong Nghệ nhìn con rắn đó trầm tư, Steve tò mò hỏi: “Sao thế? Còn có suy nghĩ gì à?”

Phong Nghệ liền nói, “Con ngươi nằm ngang, có phải thị lực tốt hơn không?”

Steve: “Không thể so sánh như vậy được. Cậu cứ nghĩ xem, cùng là con ngươi tròn, thị lực của con người có thể giống thị lực của hổ không?

“Có lẽ động vật có con ngươi nằm ngang chúng có góc nhìn rộng hơn theo phương ngang. Trong các loài động vật con ngươi nằm ngang vẫn rất nhiều, có loài ăn cỏ, có loài ăn thịt, còn có ếch, cóc v.v. Thị lực của chúng cũng đều khác nhau.

“Tôi không phải nghiên cứu về cái này, không rõ lắm, tôi biết thị lực của loài rắn này trong họ nhà rắn được coi là khá tốt! Tuy nhiên, có lẽ những loài rắn con ngươi tròn hoặc con ngươi đứng khác, vốn không cần đến thị lực như nó. Sự tiến hóa của sinh vật rất thần kỳ, chúng ta hiểu biết về nó quá ít.”

Bắt được một con rắn roi xanh, Trình Tứ liên tiếp hai ngày đều luôn giữ trạng thái hưng phấn, anh ta hy vọng lần sau lại phát hiện ra loại rắn độc tính không lớn lại tương đối dễ bắt thế này, anh ta có thể luyện tay thêm chút nữa, cũng có thể đăng thêm nhiều tin tức thu hút trên mạng xã hội.

Hai ngày sau.

Đội khảo sát lại phát hiện ra rắn.

Nhưng Trình Tứ không dám xông lên.

Steve chằm chằm nhìn phía trước, ngữ khí bay bổng: “Oa ~ Tiểu Chu!”

Giáo sư Chu mặt không cảm xúc nhìn ông ta.

Nhận ra lời nói vừa rồi của mình có sự hiểu lầm, Steve ho nhẹ một tiếng: “Rắn hổ mang Trung Quốc, cũng gọi là rắn hổ mang Chu San, chúng tôi gọi vui là ‘Chu Tam’, khá là đáng yêu.”

Trình Tứ tự động dịch chữ “khá là đáng yêu” thành “khá là đáng sợ”.

Dùng trên người rắn hổ mang, dịch như vậy tuyệt đối không sai!

Steve tiếp tục nói với mấy người Phong Nghệ không am hiểu thông tin phương diện này: “Nghe nói là người nước ngoài phát hiện ra nó ở Chu San sau đó đặt tên là rắn hổ mang Chu San, nhưng nó phân bố ở rất nhiều nơi.

“Tôi thường gọi thân thiết nó là ‘Chu Tam’, ‘Tiểu Chu’, các cậu không thấy chuyện này rất thú vị sao?”

Những người khác: ……

Giáo sư Chu tiếp tục mặt không cảm xúc.

Steve: “OK, điểm đáng yêu khác nhau. Bất kể nó trong mắt các cậu là gì, trong mắt tôi nó chính là bé con đáng yêu! Cái tính tình nhỏ nhen đó càng đáng yêu hơn!”

Nhưng loại rắn này Steve thấy nhiều rồi, mỗi năm đều có vườn bách thú mời ông qua giảng bài, cũng sẽ hướng dẫn nhân viên công tác bên đó giúp rắn lột da v.v. các công việc, trong đó liền có loại rắn hổ mang này.

Bởi vì thấy nhiều rồi, trong đội ngũ này cũng không chỉ có mình ông biết bắt rắn, cho nên Steve không có ra tay trước.

Nhìn nhìn Trình Tứ.

Trình Tứ lắc đầu.

Steve lại nhìn về phía Phong Nghệ: “Cậu đến hay tôi đến?”

“Tôi đến.” Phong Nghệ nói.

Phong Nghệ muốn kiểm chứng một số việc.

“Trên tay không có vết thương chứ?” Steve hỏi.

“Không có.”

“Vậy cậu lên đi.” Steve ngồi xuống một tảng đá bên cạnh, xem Phong Nghệ bắt rắn.

Phong Nghệ đem ba lô đặt xuống, đi về phía con rắn hổ mang.

“Này này này!” Steve vội vàng gọi lại.

Phong Nghệ quay đầu nhìn ông ta, khó hiểu.

Steve nghẹn lại, “Lại lỗ mãng rồi phải không? Kính râm của cậu đâu? Đeo vào!”

Phong Nghệ lại lùi về lục túi, đem kính râm từ trong túi ra đeo vào.

Mặc dù Phong Nghệ không am hiểu chủng loại rắn, nhưng dọc đường này nghe Steve kể rất nhiều về trải nghiệm của ông ấy cũng như câu chuyện về các loài rắn, trong đó cũng từng nhắc đến loại rắn hổ mang này.

Không phải mỗi loại rắn hổ mang đều biết phun độc, nhưng “Chu Tam” trong miệng Steve, là biết phun độc.

Đeo kính râm xong, Phong Nghệ đi về phía con rắn hổ mang đó.

Steve hét lên: “Cậu có được không đấy?”

Mấy người giáo sư Chu cũng đầy mắt lo âu.

Thằng nhóc này mặc dù bắt rắn thực sự rất lợi hại, nhưng cũng luôn khiến người ta lo ngay ngáy, không thể nói cậu ta không đáng tin, cậu ta bắt rắn tìm rắn đều vẫn rất đáng tin, chính là cái quá trình đó khiến cảm xúc người ta thăng trầm quá lớn, người bình thường chịu không nổi loại kích thích này.

Trình Tứ ngược lại không thấy lo lắng bao nhiêu, anh ta đối với Phong Nghệ vẫn rất có lòng tin, lúc này cũng hưng phấn khó nhịn, hy vọng có thể từ phía Phong Nghệ học thêm vài chiêu.

Lúc này, con rắn hổ mang đó gần như nửa thân mình đều dựng lên, da cổ bành ra ngoài, hình thái rắn hổ mang vô cùng điển hình.

Lúc Phong Nghệ đi tới, nó luôn nhìn chằm chằm, đầu xoay chuyển theo bước chân của Phong Nghệ.

Trình Tứ đứng cạnh Steve, thấp giọng nói: “Ước chừng 1 mét 7 đến 1 mét 8, nhìn qua có vẻ hung dữ nha, nó bây giờ thế này là muốn tấn công rồi sao?”

Steve nói: “Nó đã bắt đầu căng thẳng rồi, may mà vẫn chưa tính là hoảng loạn, sẽ không cắn bậy.”

Trình Tứ: “Này, Phong Nghệ có phải đi quá gần rồi không? Ở gần thế này, khoảng cách này không vấn đề chứ?”

Steve: “Cũng tạm, người chuyên nghiệp khoảng cách này không có vấn đề gì lớn.”

“Hóa ra gần thế này là được rồi.”

“Cái này cũng phải chia xem là rắn gì, nếu đổi thành KC (Hổ mang chúa), khoảng cách này chính là tìm chết rồi.”

Bên kia Phong Nghệ đã đến trước mặt con rắn hổ mang, ngồi xổm xuống, tĩnh lặng đợi một lát, giống như đang suy nghĩ vấn đề gì đó, sau đó, hai lòng bàn tay đối diện với con rắn hổ mang đặt ở trước thân.

Trình Tứ không nói lời nào nữa, nhìn đến mức mắt không dám chớp, chỉ sợ bỏ lỡ khoảnh khắc then chốt.

Tư thế này của Phong Nghệ, là vì cái gì chứ?

Vừa xem vừa trong lòng phân tích.

Sau đó anh ta liền nhìn thấy, hai chân Phong Nghệ không động, khuỷu tay cong lên, hai lòng bàn tay hướng về phía trước, cơ thể dịch sang bên trái.

Con rắn hổ mang đó cũng đi theo lắc lư sang bên trái.

Phong Nghệ lại dịch cơ thể sang bên phải.

Con rắn hổ mang lắc sang bên phải.

Phong Nghệ đẩy lòng bàn tay về phía trước.

Nửa thân trước dựng cao của con rắn hổ mang ngả về sau.

Phong Nghệ thu chưởng.

Con rắn hổ mang từ ngả sau trở về trạng thái dựng đứng.

Sau đó, lại là một vòng.

Trái, phải, ngả sau, đứng dậy, xoay tròn ~ lại một lần nữa ~~

Steve và những người khác: “……”

Cảm giác huyết áp tăng vọt sắp nổ tung rồi!

Trình Tứ……

Trình Tứ hai mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm bên kia.

Chuyện gì đã xảy ra?

Hai cái đứa này sao lại nhảy múa cùng nhau rồi?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập