"Huân Nhi.
"Tiêu Đình đứng dậy nghênh đón, để Huân Nhi ngồi xuống vị trí ở giữa hắn và Tiểu Y Tiên.
Đối với việc Huân Nhi tới thì hắn không hề thấy lạ, vị thanh mai trúc mã này vốn dĩ đã có chút tiểu bá đạo và bệnh kiều.
Đám hộ vệ bên cạnh Huân Nhi chắc chắn sẽ ngay lập tức báo cáo thông tin hắn chủ động tiếp xúc với một vị mỹ nhân.
Không chừng trong lòng còn ảo tưởng Huân Nhi có thể vì vậy mà đá hắn.
"Ta vừa nãy là bị lời của Tiểu Y Tiên làm cho kinh hãi."
Chờ Huân Nhi ngồi xuống xong, Tiêu Đình mới trả lời câu hỏi lúc nàng đi vào.
"Tiểu Y Tiên?"
Huân Nhi mang theo vài phần xem xét đánh giá Tiểu Y Tiên.
"Nàng là y sư tọa đường của Vạn Dược Trai, Thanh Sơn Trấn.
Muội cũng biết cậu đem vài cái phường thị phố Tây giao cho ta quản lý, Trương lão y sư của dược đường phường thị thứ ba tuổi tác đã lớn, cần người kế nhiệm.
Ta vài ngày trước nghe Nhã Phi tiểu thư của đấu giá hội Mitre nhắc tới Tiểu Y Tiên, trong lời nói có nhiều sự công nhận nên liền khảo giáo nàng một phen.
.."
Tiêu Đình giải thích tường tận cho Huân Nhi.
Lý do tiếp xúc Tiểu Y Tiên thì hắn dựa trên tình huống vốn dĩ đã tồn tại để thuận nước đẩy thuyền làm một số dẫn dắt, không có bất kỳ chuyện nào là bịa đặt.
Mục đích chính là để chuyện này nhìn qua thật tự nhiên.
Bất luận là Tiểu Y Tiên hay Huân Nhi, nếu như điều tra đều sẽ thấy hết thảy hợp tình hợp lý.
Vạn nhất các nàng cảm thấy phía sau có giấu
"toan tính"
thì rất có khả năng gây ra hiểu lầm không cần thiết.
"Hóa ra là một vị tỷ tỷ học y thuật."
Trên mặt Huân Nhi nụ cười nhu hòa vài phần, sự cảnh giác mà người bên ngoài không dễ phát hiện nơi đáy mắt cũng nhạt đi:
"Ta gọi là Tiêu Huân Nhi, chào tỷ."
"Huân Nhi tiểu thư, chào muội."
Tiểu Y Tiên ngữ khí thanh lãnh, nói chuyện mang theo sự khách sáo đối với tiểu thư chủ gia.
Huân Nhi lông mày mang ý cười, cười nói:
"Tỷ là y sư do Tiêu Đình ca ca mời mướn chứ không phải là hạ nhân Tiêu gia, gọi ta Huân Nhi là được rồi.
"Tiểu Y Tiên không lập tức đáp ứng mà hướng Tiêu Đình quăng tới ánh mắt hỏi thăm.
"Chúng ta là quan hệ thuê mướn, nghe Huân Nhi đi."
Tiêu Đình gật đầu.
"Chào muội, Huân Nhi."
Trên mặt Tiểu Y Tiên biểu tình thả lỏng một chút.
Huân Nhi lúc này lần nữa hỏi:
"Tiêu Đình ca ca, vừa nãy Tiểu Y Tiên nói cái gì làm huynh thất thái?"
"Nàng mang tới cho ta tin tức về động phủ của cường giả để lại."
Tiêu Đình không định giấu diếm Huân Nhi, nói thật:
"Ta mới mời nàng làm y sư tọa đường, nàng còn chưa quen thuộc với gia tộc mà đã nói cho ta biết tin tức như thế, muội nói ta có kinh ngạc hay không.
"Cách làm này của Tiểu Y Tiên xác thực là nằm ngoài dự kiến của hắn.
Trên Đấu Khí Đại Lục thì Đấu Giả mới tính là thực sự bước vào tu hành, Đấu Sư là nền móng của tu sĩ tầng thấp, Đại Đấu Sư là cột trụ giữa dòng của tu sĩ tầng thấp.
Đạt tới cấp độ Đấu Linh mới miễn cưỡng siêu thoát tầng thấp, tính là cường giả.
Ở trong các thế lực đế quốc tam lưu thì tính là một nhân vật có số má, có khả năng sẽ ở bên ngoài lưu lại động phủ truyền thừa.
Nói cách khác, động phủ có thể phát hiện ở nơi hoang dã thì chủ nhân nó lúc còn sống kém nhất cũng là Đấu Linh.
Cái cơ duyên mà Tiểu Y Tiên dâng tận tay này đối với Tiêu gia hiện nay mà nói cũng là giá trị liên thành.
"Hóa ra là như vậy."
Trên mặt Huân Nhi hiện lên sự kinh ngạc thích đáng:
"Cái này đúng thực là kinh hỉ ngoài ý muốn."
"Ân."
Tiêu Đình hơi hơi gật đầu, nhìn chằm chằm Tiểu Y Tiên hỏi:
"Chỗ động phủ kia cụ thể là tình hình gì?"
Hắn không đi chất vấn Tiểu Y Tiên liệu có ý đồ khác hay không, loại chuyện này không thể trực tiếp hỏi thăm mà phải dựa vào chính mình quan sát suy luận.
"Ngày đó.
Tiểu Y Tiên đem quá trình mình phát hiện cửa vào động phủ nói ra.
"Nói như vậy ngươi chỉ là ở trên vách đá phát hiện cửa vào sơn động nghi ngờ là cường giả để lại?"
Tiêu Đình không biểu hiện ra sự thất vọng, nghe ngữ khí nói chuyện trái lại càng tin thêm một phân.
Tiểu Y Tiên và Huân Nhi:
Thật là biết diễn!"
Ta có thể khẳng định là cửa vào động phủ do cường giả để lại, hơn nữa xác suất lớn chưa từng bị người phát hiện thăm dò."
Tiểu Y Tiên ngữ khí khẳng định nói:
"Vùng hái thuốc kia ta rất quen thuộc, bên cạnh vách đá cũng không phải lần đầu tiên tới, trước đây chưa từng nhìn thấy qua chỗ động phủ đó."
"Nếu như ta đoán không lầm thì cửa vào động phủ kia trước đây bị sơn thạch và dây leo che lấp, gần đây xuất hiện biến cố gì đó mới thấy lại ánh mặt trời.
Hình thái kia nhìn một cái liền biết là do con người khai tạc nhưng đã có chút năm tháng rồi.
"Đã thông qua bản sao nhật ký mở
"thiên nhãn"
nên Tiểu Y Tiên nói chuyện cũng không có gì lo lắng, không sợ bại lộ.
"Vô luận như thế nào thì đó cũng là nơi xứng đáng đi thăm dò một phen."
Tiêu Đình thần sắc nghiêm lại:
"Việc không nên chậm trễ, chậm trễ sẽ sinh biến.
Ta hiện tại liền đi nói cho cậu tin tức động phủ, do ta mang người đi thăm dò trước một phen."
"Tiêu Đình ca ca hay là mang theo Huân Nhi cùng đi?"
Huân Nhi thuận thế đòi theo, còn đối với Tiêu Đình nháy mắt ám thị.
Nếu nàng đi theo thì hộ vệ bên cạnh cũng sẽ đi cùng, so với việc Tiêu Chiến đích thân đi theo còn an toàn hơn.
Tiêu Đình hội ý, trực tiếp gật đầu ứng hạ:
"Được, chúng ta cùng đi."
"Muội giúp ta chiếu cố Tiểu Y Tiên một chút, ta đi tìm cậu nói một tiếng là ta muốn ra ngoài lịch luyện vài ngày.
"Có Huân Nhi đi theo nên Tiêu Đình không định đem chuyện động phủ nói trước cho gia tộc.
"Tiêu Đình ca ca đi đi."
Huân Nhi mỉm cười gật đầu.
Chờ Tiêu Đình rời khỏi sân, nàng và Tiểu Y Tiên đều lộ ra biểu tình như trút được gánh nặng.
Hai người ăn ý nhìn nhau một cái đều
"phốc xuy"
một tiếng cười ra tiếng.
"Tiểu Y Tiên tỷ tỷ diễn xuất không tệ."
Huân Nhi cầm bình trà trên bàn đá lên, chủ động vì Tiểu Y Tiên rót trà:
"Tiêu Đình ca ca để ta chiếu cố tỷ, mời uống trà."
"Đều là do Huân Nhi muội muội dạy giỏi."
Tiểu Y Tiên bưng chén trà lên, đem nước trà uống cạn một hơi.
Bước chủ động báo cáo động phủ cường giả này là kiến nghị do Huân Nhi đưa ra.
Khi đối mặt với Tiêu Đình phải nói những lời gì thì Huân Nhi cũng từng nhắc nhở nàng để tránh cho nàng lộ ra sơ hở.
"Ta chỉ là không muốn Tiêu Đình ca ca quá phí tâm."
Huân Nhi nói ra suy nghĩ thật lòng nhất của mình:
"Tỷ tỷ sớm đạt được 《 Thất Thải Độc Kinh 》 thì liền có thể sớm danh chính ngôn thuận triệt để thức tỉnh Ách Nan Độc Thể, Tiêu Đình ca ca liền có thể sớm mời tỷ làm hộ vệ."
"Tỷ tỷ dựa vào chính mình đều có thể dùng thời gian chưa tới năm năm đột phá tới Đấu Tông.
Có Tiêu Đình ca ca và ta giúp đỡ thì thời gian này chắc chắn càng ngắn hơn."
"Đến lúc đó.
"Đáy mắt Huân Nhi xẹt qua một tia u tối, cười nói:
"Liền có thể bảo vệ tốt hắn, để hắn rất nhiều lúc có thể đi ngang không sợ ai rồi.
"Tiểu Y Tiên không phát hiện sự khác lạ nơi đáy mắt Huân Nhi, nàng chăm chú gật đầu:
"Muội yên tâm, chờ tỷ mạnh lên nhất định sẽ dùng mạng bảo vệ hắn.
"Cả đời ách nan của mình có thể hóa giải hay không đều toàn bộ phó thác lên thân Tiêu Đình.
Bên kia, Tiêu Đình tìm được Tiêu Chiến, biểu thị mình muốn đi ra ngoài lịch luyện.
"Ngươi bây giờ là Đấu Sư, ra ngoài lịch luyện không có vấn đề nhưng ta sợ có người nhìn chằm chằm ngươi."
Tiêu Chiến biểu tình ngưng trọng.
Ba đại thế gia Ô Thản Thành đều không hy vọng lẫn nhau mạnh lên.
Việc ám sát thiên tài gia tộc đối phương khiến đối phương rơi vào tình cảnh thiếu người kế cận thì khi có cơ hội họ nhất định sẽ làm.
"Ta tới tìm cậu chính là muốn nói chuyện này."
Tiêu Đình thần sắc rất nhẹ nhõm:
"Đến lúc đó, nhất định phải để người của hai đại gia tộc Gia Liệt và Áo Ba tình cờ biết được hành tung cụ thể của ta, đồng thời tiết lộ thông tin ta đã đạt tới Đấu Giả tứ tinh.
"Hai chữ
"tình cờ"
này Tiêu Đình cố ý nhấn mạnh giọng điệu.
Tiêu Chiến không phải người đần, hơi sững sờ liền phản ứng lại, thần sắc ngưng trọng nói:
"Quân tử không lập dưới bức tường đổ, làm sao ngươi có thể lấy bản thân làm mồi nhử.
Không ổn, không ổn."
"Dựa vào thiên phú tu luyện của ngươi thì việc cấp bách là nỗ lực mạnh lên, sớm đạt tới Đấu Linh.
Đến lúc đó Gia Liệt và Áo Ba cũng chỉ là chó bên lề đường, căn bản không cần đặt vào mắt."
"Cậu à, có thể tính kế thì vẫn phải tính kế."
Tiêu Đình có ý kiến khác biệt:
"Năm đó Tiêu gia ta vẫn còn là gia tộc Đấu Vương thì ngược lại không đem Gia Liệt và Áo Ba đặt vào mắt, bọn hắn vẫn là gia tộc phụ thuộc Tiêu gia.
Nhưng sau khi gia tộc gặp nạn thì đâm dao hung nhất chính là hai nhà này."
"Loại chuyện này trải qua một lần là đủ rồi, hai con chó này có thể đánh chết thì nên sớm đánh chết đi."
"Cái này."
Tiêu Chiến vẫn còn xoắn xuýt, lão cảm thấy không có gì quan trọng hơn việc Tiêu Đình và Tiêu Viêm trưởng thành lên.
Lúc này Tiêu Đình lại bổ sung:
"Đúng rồi, Huân Nhi cùng đi với ta.
"Nghe vậy Tiêu Chiến nháy mắt biến sắc:
"Đình nhi, ngươi nói xem có nên tung ra tin đồn là ngươi tình cờ phát hiện một chỗ động phủ do cường giả Đấu Linh để lại, chuẩn bị đi bí mật thăm dò một phen để thu hút Áo Ba Phách và Gia Liệt Tất qua đó không?"
Tiêu Đình:
".
"Động phủ Đấu Linh để lại thì không có.
Ngược lại ít nhất động phủ Đấu Vương để lại thì có một cái.
Cái lão Tiêu Chiến này cũng thật gan lớn, cư nhiên đánh ý định lên người Huân Nhi, muốn chơi một màn mượn đao giết người.
"Vậy phải do cậu đích thân đi mới có khả năng dẫn xà xuất động rồi."
Tiêu Đình lắc đầu:
"Bẫy chết vài tên Đấu Sư là được rồi."
—————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập