Chương 41: Thanh Lân thức tỉnh! Biên kịch Huân Nhi

"Hỏng bét, cái này phải làm sao bây giờ?"

Tiểu Y Tiên mải vui mừng vì chính mình hoàn mỹ thức tỉnh Ách Nan Độc Thể mà quên mất điều này không phù hợp với

"kịch bản"

Nếu như để cho Tiêu Đình bởi vậy sinh lòng hoài nghi, khiến chuyện nàng và Huân Nhi có bản sao bị bại lộ thì trái lại lợi bất cập hại.

Khống chế ham muốn nuốt chửng độc dược mang lại chỗ tốt chỉ là nhất thời, hoàn mỹ chưởng khống Ách Nan Độc Thể mới là thứ nàng thực sự cần.

"Tỷ tỷ, chuyện tỷ thức tỉnh là không thể đảo ngược, chúng ta chỉ có thể nghĩ ra một lý do thích hợp để lấp liếm."

Huân Nhi tâm thái rất vững, ngược lại an ủi Tiểu Y Tiên:

"Tiêu Đình ca ca luôn có định kiến, cảm thấy vạn sự vạn vật trong thế giới chân thực cũng không hoàn toàn giống như trong thoại bản."

"Giống như đám hộ vệ bên cạnh muội, giống như việc tỷ tới Ô Thản Thành, chỉ cần quan hệ nhân quả bề ngoài thành lập thì huynh ấy đều chưa từng hoài nghi qua.

"Thanh âm của Huân Nhi dường như có ma lực, có lẽ là ngữ khí quá mức tự tin nên khiến tâm tình khẩn trương của Tiểu Y Tiên được vỗ về.

Tiểu Y Tiên hai tay kết pháp ấn, đem toàn bộ độc tố xung quanh nuốt chửng trở lại trong cơ thể.

Màu sắc bảy màu trên người nhạt đi, đấu khí xung quanh cũng khôi phục bình tĩnh.

Nhưng mái tóc bạc và dung mạo đã thay đổi kia thì hoàn toàn không cách nào che giấu.

Huân Nhi nhìn nàng bộ dáng như thế, ánh mắt lại quét qua chậu cây cảnh còn chưa cắt tỉa xong trên bàn trong phòng, đột nhiên lộ ra nụ cười:

"Muội có biện pháp rồi.

"—————–"Quả nhiên ta chính là người sở hữu Bích Xà Tam Hoa Đồng!

"Trú địa Mặc Thiết Dũng Binh Đoàn tại Thạch Mặc Thành, bên trong một căn phòng hẻo lánh, Thanh Lân khoanh chân ngồi trên giường từ từ mở mắt ra, phát tán ra hào quang nhiếp hồn đoạt phách.

Ngay vừa nãy bản sao nhật ký truyền tới tin tức, nàng nhận được hai lần ban ơn vị diện chồng chất, Bích Xà Tam Hoa Đồng hoàn mỹ thức tỉnh.

Tin tức liên quan tới Bích Xà Tam Hoa Đồng cùng vài loại thủ đoạn vận dụng nàng dường như bẩm sinh đã biết, đã nắm rõ trong lòng.

"Rầm!

"Đột nhiên cửa phòng bị người từ bên ngoài bạo lực đẩy ra, đánh gãy suy nghĩ của Thanh Lân.

Nàng thu liễm hào quang trong mắt, hơi nghiêng đầu liền nhìn thấy một nữ tử mặc trang phục thị nữ, vóc dáng lùn nhỏ đi vào phòng, dường như là về nhà mình vậy, quen đường quen lối.

Vào lúc này chỉ có một người sẽ tới, nội tâm Thanh Lân không có nửa phần ngoài ý muốn.

"Tối nay cư nhiên còn chưa ngủ?"

Thị nữ lùn nhỏ đối diện với tầm mắt Thanh Lân thì hơi khựng lại, liền ngay sau đó ngẩng đầu lên, ngữ khí rất kiêu ngạo nói:

"Đem tiền lương vừa mới phát đưa cho ta, tiếp theo ta có thể để ngươi trải qua vài ngày ngày lành, nếu không ngươi biết ta.

"Lời nói phía sau, nữ tử lùn béo không nói ra khỏi miệng.

Hào quang trong mắt nàng dần dần nhạt đi, cuối cùng giống như là mất đi hồn phách vậy.

Trong đôi mắt bích lục của Thanh Lân xẹt qua sắc thái yêu dị, nàng nhàn nhạt từ trên giường ngồi dậy.

Vị thị nữ lùn nhỏ này là người bắt nạt nàng nhiều nhất trong Mặc Thiết Dũng Binh Đoàn, thích nhất là nói xấu nàng.

Nguyên nhân đại khái là chính thị nữ đó vừa xấu vừa lùn vừa đen nên ghen tị nàng trắng trẻo tinh khôi, vóc dáng cũng đã cao hơn thị nữ kia.

Bình thường thị nữ kia chỉ có thể ở sau lưng làm một số tiểu động tác ghê tởm người, nhưng tới ngày phát lương này liền sẽ nửa đêm lẻn vào phòng nàng trộm tiền.

Nói là trộm, nhưng nếu không tìm thấy cũng sẽ trực tiếp hỏi đòi nàng, nếu như nàng không đưa liền sẽ gặp phải thêm nhiều sự nhắm vào.

"Cảm ơn Tiêu Đình thiếu gia, từ hôm nay trở đi Thanh Lân sẽ không còn bị bắt nạt nữa."

Đáy mắt Thanh Lân dâng trào ra một tia cuồng nhiệt không rõ.

Đó là sự tự tin do thực lực tăng vọt mang lại, giống như một con kiến hôi yếu ớt đột nhiên sở hữu bản lĩnh lợi hại có thể cắn chết voi vậy.

Đối với vị

"Thần"

đã ban cho nàng lực lượng này, nàng có một sự sùng kính vô hạn.

"Đi đi!

"Thanh Lân đối với nữ tử lùn nhỏ bị chính mình thôi miên hạ đạt chỉ lệnh.

"Rõ!"

Nữ tử lùn nhỏ ngơ ngác xoay người rời khỏi phòng, còn thuận tay đóng cửa lại, vô cùng lễ phép.

Hào quang đáy mắt Thanh Lân nhanh chóng nhạt đi, hoa văn cánh hoa cũng theo đó ẩn khuất.

Đối với lần đầu thức tỉnh, ở giai đoạn Đấu Chi Khí mà có thể khế ước ma thú hình xà cấp Đấu Linh như Thanh Lân mà nói thì mặc dù đối tượng thôi miên là người chứ không phải xà nhưng tiêu hao linh hồn cũng không nhiều.

"Tại sao ta lại đứng ở đây?"

Nữ tử lùn béo giống như con rối dây, đi một đường trở lại trước cửa phòng mình mới đột nhiên khôi phục ý thức.

Ký ức trong đầu nói cho nàng biết nàng vừa thành công

"lấy"

đi tiền lương của Thanh Lân.

Nàng lại có thể mua cho đệ đệ cùng cha mẹ một số đồ ăn ngon và nhận được lời khen ngợi.

Nữ tử lùn béo không nghĩ nhiều, trực tiếp đi vào phòng về giường ngủ.

Mãi đến ngày thứ hai, nàng ngủ dậy mở hà bao của mình ra mới phát hiện tiền bên trong

"không cánh mà bay"

"Tiền, tiền của ta đâu?"

Nữ tử lùn béo sắc mặt trở nên dữ tợn.

Trong đầu dường như có một thanh âm không ngừng nói cho nàng biết người trộm mất tiền của nàng chính là Thu Lan.

Cái kẻ vốn không ưa mình, cũng thích bắt nạt Thanh Lân, thấy mình kiếm được tiền là cũng bắt chước làm theo kia.

Nữ tử lùn béo khí thế hung hăng tìm tới tận cửa, vừa vặn nhìn thấy Thu Lan đang sắp xếp hà bao.

Nháy mắt mắt nàng trở nên đỏ ngầu:

"Dám trộm tiền của ta, ta làm thịt ngươi.

"Thu Lan:

Thu Lan bị đòn, Thu Lan đánh trả, Thu Lan bị cắn tai phát ra tiếng kêu thảm thiết đau đớn, Thu Lan cũng hạ thủ nặng tay đồng thời gọi người.

Có người nghe thấy động tĩnh tới khuyên can kết quả cũng bị đòn luôn.

Khu vực thị nữ ở loạn thành một đoàn, chuyện cuối cùng truyền tới tai Tiêu Đỉnh.

Lão lập tức lệnh cho giám đốc sự vụ mang nữ tử lùn béo cùng Thu Lan tới.

Nữ tử lùn béo không thấy mình làm sai, lẩm bẩm:

"Tiền ta lấy từ con ranh Thanh Lân kia, nữ nhân này cư nhiên dám trộm, ta chính là muốn để cho nàng có bài học nhớ đời.

"Cuối cùng cả hai nữ nhân đều bị Tiêu Đỉnh thiếu kiên nhẫn trục xuất khỏi dũng binh đoàn và giải tới phủ thành chủ để phán quyết xử trí.

Thanh Lân ở trong tối quan sát toàn bộ quá trình, ánh mắt hỏa nhiệt:

"Cảm tạ Tiêu Đình thiếu gia, nhờ có Tiêu Đình thiếu gia, tán mỹ Tiêu Đình thiếu gia.

"Hắt xì!

Tại Tiêu gia ở Ô Thản Thành, Tiêu Đình đứng trước cửa viện của Huân Nhi xoa xoa mũi.

Với tu vi Đấu Sư của hắn thì đáng lẽ sẽ không bị cảm mạo, không biết là vị mỹ nhân nào đang nhắc tới hắn đây.

"Huân Nhi, ta tới rồi, mở cửa."

Tiêu Đình đứng ở cửa nói.

"Tới đây!

"Không bao lâu sau cổng viện được một danh thị nữ đẩy ra.

Tiêu Đình mặt mang nụ cười đi vào sân nhưng ngay sau đó liền sững sờ.

Bên trong đình nghỉ mát ở ngoài sân, Huân Nhi đang cùng một vị nữ tử tuyệt sắc có vài phần quen mắt cùng nhau dùng bữa sáng.

Nữ tử kia khoác trên người một bộ y phục màu tím đỏ hơi rộng, một mái tóc dài lóng lánh như tuyết trắng rủ xuống nhu thuận giống như thác nước ngân hà, một đôi đồng tử tím xám kỳ lạ giống như gỗ mục.

"Tê, ta lại xuyên rồi!."

Tiêu Đình phản ứng rất nhanh, ý thức được vị nữ tử đang nói nói cười cười với Huân Nhi kia chính là Tiểu Y Tiên.

Nhưng đó lại là Thiên Độc Nữ Tiểu Y Tiên triệt để thức tỉnh Ách Nan Độc Thể, khi gặp lại đã là Đấu Tông.

Hắn mở nhật ký nhìn lướt qua để xác định sáng nay mình mới ghi chép lại tâm đắc tu luyện.

Mới qua có một đêm, vị Tiểu Y Tiên bản tiến hóa này làm sao mà ra được!."

Tiêu Đình ca ca, huynh đứng ở cửa làm cái gì?"

Huân Nhi nhìn thấy dáng vẻ lo sợ nghi ngờ của Tiêu Đình, trong lòng tính toán càng ổn, mỉm cười mở miệng.

Tiêu Đình đang trải qua một hồi đấu tranh tư tưởng, sắc mặt kinh dị đi tới trước đình nghỉ mát hỏi:

"Tiểu Y Tiên, làm sao biến thành bộ dáng này?"

"Tiểu Y Tiên biến thành bộ dáng hiện tại đều là trách nhiệm của Huân Nhi."

Huân Nhi thở dài một hơi, lộ ra biểu tình tự trách:

"Tiêu Đình ca ca có từng nghe nói qua Ách Nan Độc Thể chưa?"

Tiêu Đình:

Cái đó thì ta quả thực quá nghe nói qua rồi.

—————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập