Chương 43: Học dĩ chí dụng! Tiểu thí ngưu đao

"Trong động phủ này cư nhiên còn biệt hữu động thiên.

"Xác định lại nhiều lần tin tức nhật ký truyền tới, trong lòng Tiêu Đình đầy sự bất ngờ.

Tam ca Tiêu Viêm của hắn chính là khí vận chi tử.

Theo lý mà nói, ở những nơi có kỳ ngộ mà hắn xuất hiện thì sẽ giống như châu chấu đi qua, quét sạch sành sanh.

Bên trong động phủ kia có mấy chục vạn kim tệ, có linh thảo do chủ nhân động phủ khi còn sống gieo xuống, có phi hành đấu kỹ, công pháp Huyền giai cùng 《 Thất Thải Độc Kinh 》, còn có cả mảnh bản đồ Tịnh Liên Yêu Hỏa.

Vậy mà đó vẫn chỉ là thu hoạch trên bề mặt!."

Nhưng dường như cũng có thể giải thích thông."

Tiêu Đình ánh mắt lộ vẻ mong đợi.

Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên thăm dò chỗ động phủ kia cũng không phải rất triệt để.

Ngay cả ba cái hộp đặt ở trên bề mặt đều có một cái bị đoàn dũng binh Lang Đầu cướp đi, đó là một lần kỳ ngộ bị gián đoạn.

Mà từ một góc độ khác để phân tích, người lưu lại truyền thừa vốn dĩ có thể bắt giữ ma thú ngũ giai Hắc Diễm Tử Vân Điêu, đồng thời dùng đôi cánh và linh hồn của nó để chế tác đấu kỹ.

Kẻ liên quan tới cấp độ linh hồn thì nhất định không yếu, vậy nên cơ duyên mà một vị Đấu Giả có thể mang đi nhìn qua cũng rất bình thường.

"Viêm ca phát hiện mảnh bản đồ Hư Vô Thôn Viêm ẩn giấu rất sâu nên cho rằng chính mình đã thăm dò xong rồi, nếu không chắc chắn huynh ấy sẽ lại tới một lần nữa.

"Nghĩ đến đây, Tiêu Đình bắt đầu mong đợi xem vào động phủ có thể tìm được thu hoạch gì.

Một đêm không chuyện, ánh nắng rạng đông.

Thanh Sơn Trấn là nơi tụ tập dũng binh, sáng sớm đã bắt đầu trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Tiêu Đình cùng Tiểu Y Tiên, Huân Nhi đều dậy rất sớm.

Sau khi cùng nhau dùng xong bữa sáng, họ liền đi bộ tiến vào Ma Thú Sơn Mạch.

Tổ hợp ba người tuấn nam mỹ nữ mà còn trẻ tuổi như vậy lập tức thu hút sự chú ý của vô số người, thu hút những lời thì thầm to nhỏ và bàn tán xao xác.

"Đây là thiếu gia tiểu thư nhà ai ra ngoài du ngoạn vậy?"

"Trẻ tuổi như thế, không biết có thực lực Đấu Giả không, cũng không sợ chết trong núi sao."

"Ngươi bị mù à?

Nhìn huy chương tiểu tử kia đeo đi, là một tên tứ tinh Đấu Giả đấy."

"Tứ tinh Đấu Giả trẻ tuổi như vậy, nói không chừng là tới từ Đấu Linh gia tộc, hèn chi có mỹ nhân làm bạn."

"Hê, thiên phú không tệ, nhưng với thực lực này mà dám một mình mang theo hai tiểu mỹ nhân tiến vào Ma Thú Sơn Mạch thì chỉ sợ, chậc.

.."

"Chỉ sợ cái rắm, không chừng trong bóng tối có Đấu Sư thậm chí Đại Đấu Sư hộ vệ đấy, ta khuyên ngươi đừng có kiếm chuyện."

".

"Những ánh mắt ẩn chứa khinh miệt, hâm mộ, ghen ghét, tham lam, dòm ngó, kiêng dè.

đủ loại cảm xúc không ngừng xuất hiện trong mắt một số dũng binh.

Tiêu Đình tiện tay ghi chép lại những chuyện này.

Đây cũng là sự quan sát của hắn đối với Đấu Khí Đại Lục.

Trăm thái nhân gian, ngàn người ngàn mặt, những tầng lớp yếu ớt mà Đấu Giả tiếp xúc.

Hoàn thành ghi chép xong, Tiêu Đình cười với Tiểu Y Tiên một cái:

"Xem ra nàng biến hóa thực sự rất lớn, cư nhiên không có người nhận ra nàng.

"Tiểu Y Tiên sau khi thức tỉnh Ách Nan Độc Thể thì màu tóc, chiều cao, vóc dáng, trạng thái làn da, ánh mắt, khí chất.

đều phát sinh biến hóa.

Ngũ quan cũng biến trở nên lập thể và tinh xảo hơn, phục sức bên ngoài cũng khác đi.

Nếu không phải người cực kỳ quen thuộc thì căn bản không nhận ra nàng.

Đám dũng binh xung quanh có một số ít cảm thấy nàng quen mắt nhưng cũng không nhận ra thân phận của nàng.

"Khi ta soi gương chính mình còn thấy xa lạ, người khác nhận không ra ta là chuyện bình thường."

Tiểu Y Tiên bình tĩnh nói.

"Nàng nghĩ như vậy là đúng rồi."

Tiêu Đình khá đồng tình gật đầu:

"Ở Thanh Sơn Trấn làm sao có thể có người không nhận ra Tiểu Y Tiên được cơ chứ?"

Nghe ra sự trêu chọc trong lời của Tiêu Đình, Tiểu Y Tiên hướng Huân Nhi quăng tới một ánh mắt cầu cứu.

"Đúng vậy, giống như ở Ô Thản Thành, mọi người đều nhận ra Tiêu Đình ca ca vậy."

Huân Nhi nói đỡ cho Tiểu Y Tiên.

"Thiên tài luôn luôn thu hút sự chú ý, ta cũng rất bất đắc dĩ."

Tiêu Đình ra vẻ bất đắc dĩ:

"Quen thuộc là tốt rồi."

"Tiêu Đình ca ca đừng nói nhảm nữa."

Đáy mắt Huân Nhi xẹt qua một tia ý cười cùng sự nuông chiều:

"Từ tối qua đã có người âm thầm nhìn chằm chằm chúng ta, huynh không phát hiện sao?"

"Ngay cả một tên Đấu Sư cũng không có, quá yếu."

Tiêu Đình lộ vẻ chê bai.

Huân Nhi biết hắn đã rõ mười mươi nên liền không nói thêm nữa.

Chờ đi được một đoạn đường, Tiêu Đình ngẩng đầu nhìn thoáng qua sắc trời rồi nói:

"Ta đi giải quyết cái đuôi phía sau, lát nữa chúng ta phải tăng tốc độ thôi.

"Huân Nhi và Tiểu Y Tiên hiểu ý, đi tới đứng chờ dưới một gốc cây lớn bên cạnh.

Tiêu Đình giả bộ đi vệ sinh liền bước vào bụi cây.

"Vút!

"Khi tới một chỗ đất trống, liền có ba người từ trên cây nhảy xuống, trên tay cầm trường kiếm, chiêu thức tàn nhẫn chí mạng.

"Bùm!

"Kiếm của ba người bị chặn lại ở vị trí cách cơ thể Tiêu Đình một tấc.

"Đấu Khí Sa Y!."

Trong mắt ba người hiện lên vẻ kinh hãi.

Không phải nói để bọn chúng tới giết một tên tứ tinh Đấu Giả sao?

Đây đã là thiên tài nhất đẳng của Ô Thản Thành, làm sao có thể là Đấu Sư được!."

Xoẹt!

"Tiêu Đình chẳng có hứng thú giải thích cho ba kẻ sắp chết, thân hình hắn lướt đi nhanh chóng ra tay.

Một thanh trường kiếm trống rỗng xuất hiện trong tay hắn, với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai vạch phá cổ họng ba người.

"Ư!

"Bịt lấy cổ họng, ba người mang theo sự không cam lòng mà ngã xuống.

Chỉ là ba tên thất tinh Đấu Giả mà thôi, hắn thậm chí không cần dùng tới đấu kỹ, trực tiếp dùng chỉ số nghiền ép.

Đây mới là cách mở đầu chính xác khi Đấu Sư giết Đấu Giả, dưới lớp Đấu Khí Sa Y là sự áp chế tuyệt đối về tốc độ và sức mạnh.

"Xoát!

"Một kiếm giải quyết ba người, Tiêu Đình không thấy chút khó chịu nào.

Hắn quay đầu nhìn về phía một cái cây lớn, thân thể lao vọt ra.

"Rút!"

Thanh âm hoảng hốt của một tên nam tử thanh niên vang lên.

Hắn là tộc nhân đích hệ của gia tộc Gia Liệt, tu vi cửu tinh Đấu Giả, có hy vọng đột phá Đấu Sư trước năm ba mươi tuổi.

Nhưng đối mặt với Tiêu Đình có thể một kiếm giết tươi ba vị Đấu Giả cao giai, hắn chẳng có nổi nửa phần cơ hội thắng.

"Phốc!

"Nếu tên thanh niên này cùng vài tên tộc nhân bên cạnh liên thủ thì còn có thể ngăn cản Tiêu Đình một hồi.

Nhưng hắn lại lựa chọn chạy trốn, điều đó đối với Tiêu Đình mà nói trái lại càng trở nên đơn giản hơn.

"Bịch!

"Chưa đầy một chén trà công phu, xung quanh Tiêu Đình đã ngã xuống rất nhiều thi thể.

Một tên cửu tinh Đấu Giả, ba tên thất tinh Đấu Giả và năm tên ngũ tinh hoặc lục tinh Đấu Giả, toàn bộ đều tới từ gia tộc Gia Liệt.

Một tên bát tinh Đấu Giả, hai tên thất tinh Đấu Giả, vài tên Đấu Giả trung giai, toàn bộ đều tới từ gia tộc Áo Ba.

Hiển nhiên kế hoạch của Tiêu Đình và Tiêu Chiến đã có tác dụng, khiến gia tộc Gia Liệt và gia tộc Áo Ba phái người ra truy sát.

"Hy vọng lần sau có thể có Đấu Sư.

"Tiêu Đình thu hồi trường kiếm, quay về hội hợp cùng Tiểu Y Tiên và Huân Nhi.

"Con Lam Ưng nhất giai này là chuyện gì vậy?"

Tiêu Đình vừa bước ra khỏi bụi cây liền nhìn thấy một con chim lớn màu xanh lam ngồi xổm trước mặt Tiểu Y Tiên, đang thân thiết cọ qua cọ lại.

"Đây là do ta nuôi, tên là Tiểu Lam."

Tiểu Y Tiên mỉm cười:

"Trong một lần tình cờ ta đã cứu được nó khi nó bị thương."

"Vậy thì vừa vặn, tiếp theo chúng ta không cần đi bộ nữa."

Tiêu Đình mỉm cười lấy ra một viên đan dược từ trong nạp giới đưa tới.

Đây là đan dược nhất giai bình thường, chuyên dùng để bổ sung tiêu hao đấu khí.

Đối với ma thú mà nói thì nó giống như Tịch Cốc Đan phiên bản khác, còn có thể nâng cao thực lực một chút.

"Ngao~"Lam Ưng ghé sát lại ngửi một cái, xác định đan dược không có vấn đề liền vui vẻ dùng mỏ nuốt xuống.

Sau một đoạn nhạc đệm nhỏ, ba người nhảy lên lưng Tiểu Lam, bay vào Ma Thú Sơn Mạch.

Ước chừng nửa canh giờ sau họ liền tới trên vách đá nơi Tiểu Y Tiên phát hiện sơn động.

"Trực tiếp xuống đi."

Tiêu Đình gật đầu với Tiểu Y Tiên.

"Tiểu Lam, tới chỗ sơn động kia."

Tiểu Y Tiên dịu dàng chỉ huy.

Tiểu Lam lao xuống, tốc độ cực nhanh giống như một trận gió lớn.

Khi sắp tới tảng đá khổng lồ trước sơn động thì từ bên trong vách đá dựng đứng đột nhiên vang lên một trận thanh âm xé gió.

Một con Nham Xà khổng lồ gần như hòa làm một với vách núi, sau lưng đột nhiên mọc ra cánh xuất hiện, há miệng cắn về phía cổ của Tiểu Lam.

"Cút đi!

"Tiêu Đình đã sớm phòng bị.

Trước khi Nham Xà đánh lén hắn đã bắt đầu kết ấn điều động đấu khí.

"Hóa Xà Ấn!

"Đấu khí nồng đậm từ trong cơ thể hắn tuôn ra, ngưng tụ thành một con lôi xà màu bạc dài vài trượng, hậu phát tiên chí đánh trúng vào tử huyệt của Nham Xà.

"Oanh!

"Nham Xà thậm chí còn không kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết, thân thể liền đứt đoạn thành vài khúc, giống như gạch đá vụn rơi xuống dưới vách đá, nhanh chóng biến mất.

—————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập