"Đúng vậy, Tiểu Y Tiên là Ách Nan Độc Thể."
"Nàng vốn dĩ là y sư ta tìm kiếm về cho gia tộc, bởi vì.
"Tiêu Đình ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh, kể rõ ngọn ngành về việc hắn làm sao quen biết Tiểu Y Tiên, cũng như việc nàng vì đan dược do Huân Nhi tặng mà ngoài ý muốn thức tỉnh thể chất.
Sau khi nghe xong, ánh mắt Dược Lão trở nên phức tạp.
Chẳng biết ông nhớ tới chuyện gì mà thấp giọng tự nhủ:
"Vừa mới thức tỉnh đã gặp được ngươi và nha đầu của Cổ Tộc kia, đây cũng là một loại duyên phận."
"Ách Nan Độc Thể.
thể chất này cũng không dễ giải quyết như vậy đâu.
Ngay cả thế lực đứng sau cô bạn nhỏ kia của ngươi cũng chưa chắc đã có biện pháp."
"Dù có đi chăng nữa, nếu không có đủ lợi ích thì cũng rất khó làm lung lay được bọn hắn.
"Dược Lão không khỏi nhớ tới trải nghiệm của mình năm xưa sau khi gặp người sở hữu Ách Nan Độc Thể.
Lúc đó ông mới là Đấu Tông đỉnh phong, nhưng trình độ luyện dược đã đạt tới bát phẩm, đứng hàng đầu trên đại lục.
Việc ông quen biết đối phương là vì tranh đoạt một cành độc hoa bát giai cực kỳ hiếm có, cũng coi như là không đánh không quen.
Trong xương tủy ông vốn có sự tự phụ của người Dược Tộc, khi nhìn thấy Ách Nan Độc Thể liền nảy sinh ý định phá giải nó.
Người sở hữu Ách Nan Độc Thể kia muốn sống tiếp nên cũng không ngại để ông đi sâu vào nghiên cứu.
Nhưng cho tới tận khi người đó vẫn lạc, ông cũng vẫn không nghĩ ra được biện pháp giải quyết.
Mãi cho tới khi ông trở thành Dược Tôn Giả, chỉ còn cách cửu phẩm đúng một bước và đạt được 《 Phần Quyết 》, bấy giờ mới nghĩ ra được Độc Đan chi pháp.
Còn về chuyện các Đế Tộc có biện pháp giải quyết hay không thì ông cũng không tin tưởng lắm.
Dù có thì cũng phải trả một cái giá cực lớn mà hầu như không thu lại được gì.
Nếu không thì với mức độ dễ dàng bồi dưỡng của Ách Nan Độc Thể, hễ xuất hiện là đã bị các đại Đế Tộc mang về rồi.
"Lão sư, thể chất Ách Nan Độc Thể này là loại thể chất như thế nào vậy ạ?"
Tiêu Viêm không khỏi hiếu kỳ hỏi.
"Thể chất này ấy à.
.."
Dược Lão bắt đầu giải thích.
"Biến thái như vậy sao?"
Sau khi nghe xong Tiêu Viêm không khỏi tặc lưỡi:
"Cư nhiên chỉ cần ăn độc dược là mạnh lên, vậy nếu có cường giả muốn bồi dưỡng người có Ách Nan Độc Thể thì chỉ cần thu thập một đống lớn độc vật cho ăn chẳng phải sẽ nhanh chóng trưởng thành sao?"
"Về lý luận thì đúng là như thế."
Dược Lão khẽ gật đầu, giọng nói vẫn mang theo sự thổn thức:
"Nhưng trên Đấu Khí Đại Lục hầu như không có loại độc dược nào có thể độc chết được cường giả Đấu Tôn, chứ đừng nói tới Đấu Thánh.
Cho nên việc cho ăn độc dược cũng chỉ giúp ích người có Ách Nan Độc Thể nhanh chóng đạt tới cấp Đấu Tông mà thôi."
"Mà độc tố tích lũy trong người sở hữu Ách Nan Độc Thể tới một mức độ nhất định sẽ dẫn tới vạn độc phệ tâm rồi sau đó là bạo thể mà chết.
Nếu không giải quyết được vấn đề này thì việc bồi dưỡng nhanh chóng chẳng khác gì bùa đòi mạng cả."
"Tốt nhất là khi đạt tới Đấu Tông đỉnh phong phải tìm cách hoàn mỹ khống chế thể chất, rồi thừa thế đột phá lên Đấu Tôn."
"Sau đó tu luyện bình thường kết hợp với dùng độc dược để nâng cao tu vi thì mới có tiềm lực hơn hẳn các thiên kiêu bình thường.
"Nghe vậy Tiêu Viêm lộ ra biểu tình cảm thán:
"Lão sư, đó là cường giả Đấu Tông nha, toàn bộ Gia Mã Đế Quốc này còn chẳng có lấy một ai.
"Dược Trần:
".
"Đối với ông của thời kỳ đỉnh phong thì Đấu Tông còn chẳng có lấy tư cách để ông luyện dược cho, trừ phi đối phương có thể lấy ra những thiên tài địa bảo đỉnh tiêm.
"Vậy lão sư, cái Ách Nan Độc Thể này ngay cả ngài cũng không có cách nào giải quyết sao?"
Tiêu Viêm ánh mắt lóe lên, giọng nói đầy sự kỳ vọng.
Tiểu Y Tiên này hiện tại đã là hộ vệ của Tiêu Đình.
Chỉ cần Tiêu gia dồn sức cho nàng
"ăn"
độc dược, không nói tới chuyện đạt tới Đấu Tôn nhưng nhanh chóng trưởng thành tới Đấu Linh thậm chí Đấu Vương chắc chắn là không thành vấn đề.
Khi đó Tiêu gia sẽ quay lại được vị thế của mười năm trước, hắn cũng có thể yên tâm hơn về gia tộc, nhất là về cha mình.
An toàn của em họ Tiêu Đình cũng sẽ được đảm bảo hơn.
Đương nhiên tiền đề là Dược Lão có cách giúp Tiểu Y Tiên, nếu không thì càng mạnh lại càng nhanh chết, lúc đó vẫn là phải kiềm chế lại.
"Haha, lão phu quả thực là có cách."
Dược Lão bỗng nhìn Tiêu Viêm và Tiêu Đình thật sâu, sau một hồi do dự mới nói:
"Cách này thì tiền đề là phải nắm giữ từ ba loại dị hỏa trở lên, tạm thời ta sẽ chưa nói cho các ngươi."
"Nói cho các ngươi thì các ngươi cũng chẳng có thực lực để thực hiện.
"Tiêu Đình sớm đã đoán được Dược Lão sẽ không nói chi tiết, bởi vì nó có liên quan tới 《 Phần Quyết 》.
Nếu không tu luyện Phần Quyết thì về lý luận trên Đấu Khí Đại Lục này không tồn tại tu sĩ nào có thể đồng thời thao túng ba loại dị hỏa, trừ phi người đó là Tiêu Huyền.
"Tiền bối này, chúng con làm không được không có nghĩa là Huân Nhi cũng không làm được."
Tiêu Đình suy nghĩ kỹ rồi nói:
"Cách làm cụ thể thế nào ngài không cần nói cho con, nhưng các điều kiện khác ngài có thể nói trước được không?
Ví dụ như có cần những nguyên liệu hay đan dược gì không, có khi con có thể nhờ Huân Nhi giúp tìm giúp đấy."
"Như vậy sau này hễ có thể tìm được ba loại dị hỏa là có thể giúp được Tiểu Y Tiên rồi.
"Dược Lão:
Ông không ngờ Tiêu Đình lại có thể thản nhiên nói ra câu
"nhờ Huân Nhi giúp đỡ"
một cách không chút gánh nặng như vậy.
Lẽ nào hắn không sợ làm vậy sẽ khiến hình ảnh của mình bị xấu đi trong lòng Huân Nhi, hay là bị thế lực sau lưng nàng coi khinh sao?
Nếu đổi thành Dược Trần ông thì tuyệt đối không thể vứt bỏ được cái sĩ diện này.
Nhưng mặc dù không hiểu thì ông cũng không hỏi nhiều hay can thiệp vào duyên phận của người khác, bèn đưa ra đáp án:
"Hãy thu thập trước ma hạch của Thiên Độc Yết Long Thú thất giai và thiên tài địa bảo Bồ Đề Hóa Thể Diên đi."
"Vãn bối ghi nhớ rồi."
Tiêu Đình nghiêm túc gật đầu.
Xong việc chính, Tiêu Viêm đưa trả cuộn giấy cho Tiêu Đình:
"Em họ, cái này trả lại cho chú này.
"Đó chính là phi hành đấu kỹ Huyền giai cao cấp 《 Tử Vân Dực 》.
"Anh tạm thời chưa dùng tới, chú tự mình tu luyện đi."
Tiêu Viêm giọng nói nghiêm túc.
"Em không dùng tới cái đó."
Tiêu Đình cười nhạt:
"Anh Viêm à, em có cái tốt hơn rồi."
"Tốt hơn ư?"
Tiêu Viêm nhíu mày, ánh mắt đầy sự nghi hoặc:
"Chú định lừa anh để anh chịu luyện đấy à?"
"Nghĩ gì thế không biết."
Tiêu Đình lắc đầu với vẻ mặt đừng có tự luyến quá:
"Anh là anh ba của em chứ có phải Huân Nhi đâu mà em lại có nhiều sự hiến dâng vô tư như thế."
"Món phi hành đấu kỹ này của anh được làm từ cánh ma thú ngũ giai."
"Em vẫn còn cuộn giấy trống, em sẽ nhờ tiền bối bên cạnh Huân Nhi ra tay giúp em làm một món từ ma thú lục giai."
"Em không dùng tới nên mới đưa cho anh đấy, không cần phải quá cảm động đâu.
"Tiêu Viêm:
"Mặc dù biết chú vì muốn anh nhận lấy phần hảo ý này nên mới cố tình nói vậy, nhưng anh nghe xong vẫn muốn táng chú một trận quá!
Ồ, mà tạm thời anh đánh không lại thật, nên thôi vậy.
"Cái bát cơm mềm này của chú.
Tiêu Viêm nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Cái thằng em thối tha này sao chuyện gì cũng tìm Huân Nhi giúp thế nhỉ.
Không sợ bị Huân Nhi và nhà ngoại nàng coi thường sao?
Dường như đoán được ý nghĩ của Tiêu Viêm, Tiêu Đình mỉm cười:
"Anh à, có thực lực là có tất cả, nhỏ yếu mới chính là cái tội."
"Nếu anh sợ em bị Huân Nhi và nhà nàng coi thường thì hãy cố mà mạnh lên đi để mà còn bảo kê cho em."
"Sau này cái lưng của em có thể đứng thẳng được hay không đều phải trông cậy cả vào anh đấy."
"Chỉ cần anh đủ mạnh thì cái lưng của em sẽ tự động đứng thẳng lên được thôi.
"Tiêu Đình hắn đi ra ngoài lăn lộn chỉ dựa vào có hai người.
Giai đoạn đầu thì dựa vào vợ Huân Nhi, giai đoạn sau thì dựa vào Viêm Đế của Vô Tận Hỏa Vực.
Đương nhiên nếu nhật ký mà giúp sức thì hắn sẽ thuần túy dựa vào nhật ký.
Người khác dựa vào bản thân vất vả tu luyện để nâng cao tu vi và học tập đấu kỹ nên cảnh giới đôi khi còn lỏng lẻo, đấu kỹ cũng chỉ ở mức tầm thường.
Đâu có được như hắn, dựa vào nhật ký để từng bước một nâng cao tu vi và đấu kỹ nên cảnh giới mới vững chắc, đấu kỹ mới tinh thông.
Hơn kém rõ ràng!
—————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập