Trong chặng đường thứ hai, Hồng Nguyệt đều xuất hiện theo chu kỳ cách nhau 2 tiếng, lần xuất hiện tiếp theo hẳn là vào lúc 24 giờ, tức là 0 giờ sáng.
“Bây giờ ta bắt đầu công bố quy tắc trò chơi, xin mọi người hãy chú ý lắng nghe.”
Bốn phía mặt đất tại điểm nghỉ chân đồng thời dâng lên các màn ánh sáng, bốn đường kẻ với màu sắc khác nhau vây quanh sân bãi thành bốn vòng tròn có đường kính chưa đầy 2 mét.
“Như các vị đã thấy, trong bốn khu an toàn này, mỗi khu chỉ có thể chứa tối đa 5 người sống sót —— trước tiên xin chúc mừng những khu vực có số người bằng hoặc ít hơn 5.”
Lời này vừa thốt ra, trong đám người chơi quả nhiên có kẻ lộ ra vẻ mặt nhẹ nhõm.
Kim Yếm khẽ cau mày.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, giây tiếp theo, giọng nói điện tử bắt đầu dội gáo nước lạnh: “Nhưng cũng đừng vội mừng quá sớm. Những người sống sót ở khu vực đông hơn 5 người mà không thể vào được khu an toàn, có thể chọn người ở khu vực khác làm mục tiêu. Chỉ cần giết chết kẻ đó thành công, ngươi có thể thay thế vị trí của hắn để tiến vào khu an toàn thuộc về mục tiêu đó.”
Đám người chơi còn chưa kịp vui mừng thì tim đã hẫng một nhịp, cảm thấy người lạnh toát mất một nửa.
Cái trò này đúng là không thèm diễn nữa rồi, trực tiếp bảo người ta đi giết người cướp chỗ luôn.
“Hãy nhớ kỹ, một đổi một. Nghĩa là cho dù một khu an toàn nào đó vẫn còn chỗ trống, nhưng nếu ngươi không giết được mục tiêu thì cũng không được phép tiến vào đâu nhé ~”
Giọng nói điện tử bổ sung thêm một câu đầy ác ý.
Có người không kiềm chế được, giận dữ mắng mỏ: “Sao mày không đi chết đi!”
Thẩm Mễ: “Khu của chúng ta hình như còn lại 7 người, đại lão, giờ tính sao?”
Kim Yếm nghiêng đầu, lạnh lùng ném ra một câu: “Thì giết bớt bốn đứa đi là xong.”
……
“Chỉ cần giết thêm bốn người nữa là có thể tránh được tranh chấp hỗn loạn.” Hà Thiên Lộc nói với đám thuộc hạ bên cạnh.
“Ý của Thiên ca là chúng ta sẽ…”
Hà Thiên Lộc liếc nhìn bọn họ: “Liên quan gì đến các chú, lát nữa các chú cứ việc vào khu vực của mình mà đợi, đứa nào muốn giết thì mình giết ngược lại. Lúc này mà nhảy ra bảo giết bốn người, xem có ai thèm hưởng ứng không.”
Chọn bốn người nào để giết?
Chọn thế nào?
Những người chơi còn sống đến lúc này, ai mà chẳng có chút tâm cơ và thực lực.
Hơn nữa trong số người chơi, vẫn còn một bộ phận thuộc kiểu người chính nghĩa, bọn họ tuyệt đối sẽ không đồng ý phương án này —— cho dù đám yếu ớt kia sớm muộn gì cũng chết.
Khu vực của Hà Thiên Lộc vừa vặn còn lại năm người, hai người còn lại thuộc khu vực khác, cho nên bọn họ chỉ cần canh giữ khu an toàn của mình là được.
Gã trạm trổ vỗ vỗ vào cái chân lý (nắm đấm) của mình: “Giết bốn đứa nào?”
Kim Yếm nhắm mắt: “Hay là ngươi giết sạch hết bọn họ đi.”
Gã trạm trổ nheo mắt, đảo qua đám người chơi trên sân, dường như đang cân nhắc xem có thể giết sạch hết không.
Gã quay đầu nói với Hàn Lạc Ý và Thẩm Mễ: “Hai đứa bay làm hỗ trợ cho tao, nghe tao chỉ huy…”
Thẩm Mễ, Hàn Lạc Ý: “……” Ông lại đòi chỉ huy, ông biết cái vẹo gì mà chỉ huy hả ông anh!
Đến cái lều tạm ông còn chẳng chỉ huy ra hồn nữa là!
“Câm miệng.” Kim Yếm cũng thấy cạn lời, gã này thế mà lại nghiêm túc cân nhắc thật.
“…… Hừ, đàn bà đúng là dễ thay đổi.”
Gã trạm trổ này chắc là có bệnh gì đó, không có ai phụ họa là gã cũng chẳng buồn ra tay.
Cho nên Hàn Lạc Ý mới bảo gã là một kẻ khổng lồ sát nhân chưa cai sữa.
Giọng nói điện tử tự nhiên sẽ không phản hồi bất kỳ câu hỏi nào của người chơi, nó tiếp tục đọc quy tắc trò chơi.
“Khu an toàn chỉ có thể chống đỡ sát thương khi Hồng Nguyệt giáng lâm, chứ không thể ngăn cản sát thương từ những người sống sót khác.”
“Cho nên những kẻ định hú già chiếm xác à nhầm chiếm chỗ, các ngươi phải cẩn thận đấy nhé ~”
“Sau khi Hồng Nguyệt giáng lâm năm phút, những kẻ chưa thể vào được khu an toàn sẽ bị loại.”
“Những kẻ không thể tồn tại thành công trong khu an toàn đủ 10 phút, bị loại.”
“Bây giờ, ta cho các vị năm phút chuẩn bị.”
【00:04:59】
Màn hình bắt đầu đếm ngược.
“Tổng cộng phải tồn tại 10 phút, năm phút đầu trước khi trăng giáng lâm là người chơi tranh đoạt khu an toàn, năm phút sau e là sẽ có nguy hiểm khác.” Kim Yếm nhìn hai người kia, không biết là đang nhắc nhở hay là đang cười trên nỗi đau của người khác: “Các cậu cứ liệu mà cẩn thận.”
Kim Yếm nói xong liền đi về phía khu an toàn đang tỏa ánh sáng xanh lam.
Vưu Mộng và Đào Lập đã ở đó.
Cái gã số 19 đen toàn tập kia cũng lân la mò tới, đang đưa tay ra thử chạm vào đám ánh sáng xanh.
Ánh sáng xanh như một lớp ‘màng’ trong suốt, tay ấn xuống liền in lên một dấu tay mờ ảo.
Nhưng dù có dùng sức thế nào cũng không thể phá vỡ lớp ‘màng’ đó để tiến vào.
“Xem ra vẫn chưa đến giờ vào.”
Vưu Mộng nhìn về phía những người chơi xung quanh.
Ở đây người thiếu sức cạnh tranh nhất chính là cô và Đào Lập……
Trên mày Vưu Mộng đầy vẻ lo âu, Đào Lập thì khỏi phải nói, hắn đứng cạnh gã trạm trổ mà cứ như con chim cút, căn bản không dám hé răng.
Nếu Đào Lập không có cái dị năng hữu dụng kia thì chắc đã chết từ tám đời rồi.
Vưu Mộng đột nhiên nói một câu: “Nhóm người của Hà Thiên Lộc đã giết không ít người, các anh phải cẩn thận bọn họ.”
Lã Lâm và một người chơi khác chính là bị bọn họ giết chết.
Lúc đó cô và Đào Lập bị tụt lại phía sau, cách không xa lắm, nhưng nhờ vị trí địa lý nên đám người phía trước không phát hiện ra bọn họ, mới may mắn thoát được một kiếp.
Thẩm Mễ thắc mắc: “Hà Thiên Lộc là ai?”
“……” Vưu Mộng im lặng vài giây, nghiêng người, chỉ về phía bên kia: “Kẻ cầm đầu đám người đó tên là Hà Thiên Lộc, người chơi khu B. Nghe nói, những người khu B không nghe lời đều bị bọn họ giết sạch rồi.”
Thẩm Mễ bừng tỉnh.
Hóa ra là đám người tập hợp người chơi ở điểm nghỉ chân trước.
“Ở điểm nghỉ chân trước còn cướp vật tư của người khác.” Vưu Mộng xoay người lại: “Nghe nói lúc tranh ô vuông, bọn họ cũng trực tiếp giết những người thực lực yếu, giết cho đến khi vừa vặn còn 12 người.”
Trên mặt Thẩm Mễ và Hàn Lạc Ý lộ ra vẻ kinh ngạc.
Kim Yếm lại thong thả mở miệng: “Đó là một cách hay.”
Mấy người đồng thời quay đầu nhìn Kim Yếm.
Kim Yếm: “Để tránh nội bộ hỗn loạn, giống như ta vừa nói đấy, cách tốt nhất là giết phăng bốn đứa đi.”
“……”
Quả nhiên, kẻ khổng lồ sát nhân kia cứ nhất quyết đòi đi theo cô là có lý do cả.
May mà đại lão chỉ nói thế thôi chứ không có ý định làm thật.
So với những người chơi có ý nghĩ đó và đã thực hiện hành động, thì cô vẫn còn tốt chán.
“Giờ đâu phải lúc thảo luận chuyện này, hai phút trôi qua rồi kìa…” Hàn Lạc Ý yếu ớt lên tiếng: “Chúng ta có 7 người, chia thế nào đây?”
Đại lão và gã đồ tể thì không cần phải bàn.
Cái gã số 19 đứng quan sát bên cạnh kia chắc chắn cũng chẳng phải hạng vừa.
Cho nên hai người không thể vào chắc chắn là nằm trong số bọn họ và Vưu Mộng, Đào Lập.
Kim Yếm nhìn gã trạm trổ: “Ngươi có muốn trả thù cho cái cánh tay của mình không?”
“Trả thù gì? Ta đã bảo là…” Gã trạm trổ ngơ ngác, một lát sau gã như chợt hiểu ra: “Ồ, cô muốn hại chết ta chứ gì? Hừ, ta sẽ không cho cô cơ hội đó đâu.”
Kim Yếm thở dài: “Chậc, ngươi thế mà cũng khôn gớm.”
Gã trạm trổ tự hào ưỡn bộ ngực lực lưỡng của mình: “Lại chả, não ta dùng tốt lắm đấy nhé. Đừng hòng lừa được ta!”
Dụ dỗ thất bại, Kim Yếm đành nghĩ ra một cách công bằng, đưa lòng bàn tay ra xòe giữa không trung: “Đến đây, chơi trò chơi đi.”
Thẩm Mễ: “Trò gì?”
Bàn tay đang xòe của Kim Yếm nắm lại, rồi lại giơ hai ngón tay ra: “Oẳn tù tì.”
“Dựa vào cái gì, đứa nào yếu đứa đó đừng có vào.” Gã trạm trổ không đồng ý.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập