Ban đầu lựa chọn những địa điểm công cộng ngoài trời, là vì làm vậy có thể lan truyền nhanh hơn, gây ra sự hoảng loạn.
Bây giờ người tự sát lại xuất hiện ở trong nhà, chắc hẳn cũng là để khiến người chơi càng thêm sợ hãi.
Thiện Ương bước xuống khỏi sân khấu, đón lấy chiếc khăn tay Kim Tước Ngọc đưa qua lau lau tay: “Cửu tỷ, ngài cảm thấy chuyện này là do người làm, hay là quái vật.”
Kim Yếm thần sắc uể oải, bày ra bộ dạng không mấy hứng thú: “Có gì khác biệt sao?”
Thiện Ương trầm mặc vài giây, nói một câu: “Có những lúc con người còn đáng sợ hơn quái vật rất nhiều, con người chẳng qua cũng chỉ là một loại quái vật khác mà thôi.”
Kim Yếm tùy ý gật đầu một cái: “Cô nói đúng.”
Thiện Ương: “……”
Kim Yếm không nán lại thêm, trực tiếp rời khỏi Thế Gian Khách.
Thiện Ương tiễn nàng ra đến cửa, nhìn bóng người đi xa, dường như có chút vô lực nhắm mắt lại, trên khuôn mặt khả ái đó nhuốm vẻ lạnh lẽo ngưng trọng.
“Cô rốt cuộc là ai vậy.”
……
Ba con chuột chũi mãi không có tin tức gì, Kim Yếm còn tưởng bọn họ chẳng có tiến triển gì, ai ngờ nàng vừa mới từ phó bản bước ra, ba con chuột chũi đã cun cút chạy tới báo tin tốt, bọn họ đã gia nhập rồi.
“Chúng em tìm được người chơi in ấn truyền đơn, chỉ là mới tiếp xúc với hắn ta một chút, vẫn chưa bày tỏ rõ mục đích đến, thế nhưng sau khi chúng em rời đi, người nọ đột nhiên nhắn tin cho em, nói em và Tân Thời là người có duyên, em và hắn ta đã trò chuyện vài ngày……”
Tang Đồ kể lại một cách sống động như thật.
Ban đầu người nọ cũng không nói gì, chỉ nói chuyện về trò chơi, về trạm trung chuyển, về việc bọn họ có muốn quay trở về thế giới hiện thực hay không vân vân.
Nhưng nương theo cuộc trò chuyện ngày càng đi sâu, người nọ dần dần đã tiết lộ ra một cái gọi là ‘tân thế giới’.
Bọn họ nào dám trực tiếp bày tỏ ý đồ.
Mà là tỏ vẻ chất vấn hoài nghi trước, đến cuối cùng mới làm như bị thuyết phục.
Sau vài ngày giằng co qua lại, người nọ cuối cùng cũng nhắc đến ‘Giáo hội Niết Bàn’, mời bọn họ gia nhập.
“Đào Khê thì sao?”
“Thác Nhượng nói Đào Khê không có duyên phận và vận may này, không thể trở thành nhân tuyển của tân thế giới. Có điều đợi đến sau này, cậu ấy cũng có thể tận hưởng những phúc lợi của tân thế giới.”
Đào Khê ấm ức nắm chặt tay: “Dựa vào cái gì mà kỳ thị em chứ.”
Kim Yếm: “Có thể là do ngươi thoạt nhìn tương đối thông minh.”
Tân Thời, Tang Đồ: “……”
Bọn họ thoạt nhìn rất dễ bị lừa sao?
Bọn họ cũng rất thông minh có được không!!
Kim Yếm hỏi: “Hắn có nói cái tân thế giới này là gì không?”
Tang Đồ: “Không nói, tóm lại là cái kiểu ăn nói đó…… Quả thực rất giống tà giáo. Chúng em cũng hỏi rồi, hắn chỉ nói sau này chúng em sẽ biết, bảo chúng em đừng nôn nóng.”
“Đã tìm ra được cứ điểm của bọn chúng chưa?”
Tân Thời lắc đầu: “Chúng em đều là nói chuyện qua mạng, hắn căn bản không chịu gặp mặt chúng em.”
“Vậy thì cứ tiếp tục nói chuyện với hắn đi, dò la xem cứ điểm của bọn chúng ở đâu.”
“Vâng thưa Tam tỷ.”
Nhiệm vụ này tự nhiên được giao cho hai người có duyên là Tân Thời và Tang Đồ đảm nhận.
“Đúng rồi, Tam tỷ, đạo cụ của chúng em đến rồi.” Đào Khê nhớ đến chuyện cường hóa, “Khi nào thì có thể cường hóa ạ?”
“Các ngươi muốn lúc nào cũng được.” Nàng vẫn luôn đặt buồng kén ở phòng khách, chưa từng cất đi.
“Chọn ngày không bằng va ngày (việc gì đến cứ làm luôn), ngay bây giờ đi. Ngộ nhỡ tà giáo mời chúng em, chúng em cũng phải có năng lực tự bảo vệ bản thân chứ!”
Kim Yếm: “Bản thân các ngươi nghĩ cho kỹ là được, dẫu sao đi vào trong đó có khả năng sẽ chết.”
Tang Đồ: “Cứ với tình hình hiện tại này, chúng ta không nâng cao thực lực, không biết chừng lúc nào đó cũng sẽ chết thôi.”
“Đúng thế đúng thế.” Tân Thời gật đầu như gà mổ thóc, những phụ kiện kim loại trên người kêu loảng xoảng.
“Ừm.”
Kim Yếm bảo bọn họ tự đi ra phòng khách.
Đào Khê có chút lo lắng, cũng đi theo qua đó.
Bởi vì không xác định được khi nào mới có thể ra ngoài, cho nên vẫn phải báo trước cho cái vị Thác Nhượng kia một tiếng.
Tân Thời vào buồng kén trước, cậu ta lựa chọn cường hóa dị năng.
Dị năng điều khiển kim loại của cậu ta vẫn rất thực dụng, lúc đánh nhau sức sát thương cực lớn.
Cho nên nếu có thể cường hóa, thực lực của cậu ta sẽ tiến lên một tầm cao mới.
Trong thời gian Tân Thời cường hóa, Kim Yếm đã đi vào phó bản một lần.
Lần này chỉ là một phó bản ba ngày, nàng vượt ải phó bản đi ra, Tân Thời vẫn chưa ra ngoài.
Có điều trong ba ngày này, lại xảy ra một số chuyện lớn.
Đào Khê đang kể từng chuyện một cho Kim Yếm nghe.
“Phó đội trưởng của chiến đội Bát Phương chết rồi, nghe nói là do chiến đội Bạch Ác ngược sát (tra tấn đến chết).” Đào Khê nhấn mạnh hai chữ ‘ngược sát’, hiển nhiên người này chết cực kỳ thê thảm.
“Khoảng thời gian này hai chiến đội động thủ là chuyện xảy ra như cơm bữa, nguyên nhân xung đột lúc ban đầu, dường như đã không còn quan trọng nữa rồi, bây giờ biến thành tranh giành cái sự ganh đua hơn thua đó.”
Xung đột càng lúc càng nhiều, oán khí của hai bên lại càng lúc càng lớn.
“Chiến đội Bạch Ác không phủ nhận chuyện này, em đoán chừng chuyện này là thật, chỉ là không biết vị phó đội trưởng kia là tự chuốc lấy, hay là phía chiến đội Bạch Ác trút giận, tóm lại hiện tại hai chiến đội đã đến bước nước lửa không dung rồi.”
“Những tin đồn bôi nhọ chiến đội Bạch Ác lại càng bay rợp trời, nào là tùy ý giết người trong phó bản, chèn ép người chơi bắt nộp phí bảo kê vân vân……”
Chiến đội Bạch Ác đứng trên đỉnh kim tự tháp quá lâu, chiến đội muốn kéo bọn họ xuống đài không hề ít.
Bên trong chuyện này không biết có bao nhiêu người đang đục nước béo cò.
“Chiến đội Thanh Yêu vẫn đang đấu đá nội bộ, nghe nói cũng tổn thất nặng nề. Còn vị linh vật của chiến đội Biên Xuân kia ngược lại đã tìm về được rồi, khoảng thời gian này cũng xem như yên ổn……”
Đào Khê khựng lại một chút, nhìn về phía Kim Yếm.
“Tam tỷ, Tam đại chiến đội đồng thời xảy ra chuyện, đằng sau chuyện này chắc chắn có người giở trò quỷ, đây là đang muốn làm cái gì a?”
Kim Yếm: “Ngoại trừ Tam đại chiến đội, còn chuyện gì náo nhiệt nhất nữa.”
“Sự kiện tự sát?” Nhắc đến cái này, Đào Khê liền nhớ tới một chuyện khác, “Gần đây có tin đồn nói rằng, sự kiện tự sát là do chiến đội Bạch Ác gây ra.”
Chuyện này được lan truyền rất có bài bản.
Bằng chứng trong số đó chính là cái nơi lần trước bọn họ đến gặp Dụ Linh Bảo, ở đó giam giữ rất nhiều Dụ Linh Bảo hoặc quái vật mang hình dáng con người.
Không biết là ai đã phanh phui ra.
Nói rằng đó là một loại thực nghiệm tà ác nào đó do chiến đội Bạch Ác tiến hành.
Sự kiện tự sát đang lan tràn như virus hiện tại, cũng là do chiến đội Bạch Ác cố ý gây ra.
Đào Khê thực ra cũng không biết có nên tin tưởng chiến đội Bạch Ác hay không.
Bộ dạng đó của Tiểu Bảo……
Thực sự là vì phó bản sao?
Nhìn xem, cho dù cô đã đi theo Tam tỷ đến thăm Tiểu Bảo, nghe chính miệng phó đội trưởng chiến đội Bạch Ác Hạ Liên Chân giải thích qua, đều cảm thấy hoài nghi.
Huống hồ là những người khác.
Đào Khê: “Nếu chiến đội Bạch Ác không có cách nào chứng minh sự trong sạch của bản thân, rất nhanh sẽ có thêm nhiều người lên án bọn họ.”
Những chiến đội muốn kéo chiến đội Bạch Ác ngã ngựa kia, sẽ chỉ càng không chừa lại chút dư sức nào mà bôi nhọ bọn họ.
Trạm trung chuyển không có luật pháp, không có cách nào bảo vệ sự trong sạch của bất kỳ ai.
Nhưng nếu như bạn đến cả chính nghĩa cũng không có, vậy thì những người chơi khác lại càng khoanh tay đứng nhìn, thậm chí còn châm ngòi thổi gió thêm.
Tam đại chiến đội không được yên ổn.
Lại thêm sự kiện tự sát khiến người người hoang mang lo sợ.
Kim Yếm đột nhiên chuyển chủ đề: “Chiến đội Sơn Quỷ dạo gần đây đang làm cái gì?”
“Chiến đội Sơn Quỷ?” Đào Khê suy nghĩ một chút, hoàn toàn không tìm thấy nội dung liên quan trong các sự kiện nóng hổi dạo gần đây, “Dạo này bọn họ rất im hơi lặng tiếng, chẳng làm cái gì cả.”
Kim Yếm khẽ cười nhạt một tiếng: “Trẻ con im lìm, đích thị là đang làm trò mờ ám.”
Nàng vừa mới điều tra ra được cái tên Canh Phụ gì đó là người của chiến đội Sơn Quỷ, chưa được bao lâu liền xảy ra nhiều chuyện như vậy.
“……”
Câu nói này…… không phải là đang miêu tả ngài sao?
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập