Chương 522: Ma Thần thí luyện · Ta ở chỗ này

Khu dục giống.

Kim Yếm trước tiên lôi nữ người chơi kia ra ngoài làm cho tỉnh lại, còn rất tri tâm khi từ trong đống đồ nát của nguyên chủ lấy ra một bộ quần áo đắp lên cho cô ta.

Nữ người chơi ngơ ngác đảo mắt nhìn quanh quất, rồi đột nhiên gào lên một tiếng: “Á!”

“Đừng kêu.”

Kim Yếm bị tiếng gào của cô ta làm cho lỗ tai cũng ù đi.

“Sao tôi vẫn còn ở đây!!” Người phụ nữ đầy mặt kinh hãi, cơ thể cũng không khống chế được mà run rẩy, giọng nói vỡ vụn nhưng sắc nhọn, “Cô đang làm cái gì thế! Điên rồi sao? Tại sao không đưa tôi rời khỏi đây!!”

Kim Yếm cưỡng ép người phụ nữ quay đầu lại, nhìn về phía một căn phòng kính khác.

“Cô thấy bây giờ người nguy hiểm là ai?”

“……”

Người phụ nữ nhìn 035 đang ngã gục trong phòng kính, biểu cảm trên mặt không biết nên bày ra thế nào cho phải, cứng đờ lại.

Nhãn cầu cô ta chết trân trừng chằm chằm vào 035.

Kim Yếm chắn ngang tầm mắt cô ta: “Cô và hai người chơi khác tiến vào phó bản là đã ở đây rồi?”

Người phụ nữ bị ép ngẩng đầu, nhìn bóng người cao lớn đứng trước mặt mình.

Một hồi lâu sau, người phụ nữ nặn ra mấy chữ: “…… Cô không phải sao? Tại sao cô…… lại tự do như thế?”

Kim Yếm: “Có lẽ vì ta là nhân viên chăn nuôi.”

“…… Dựa vào cái gì chứ!”

Đều là người chơi, dựa vào cái gì mà bọn họ lại là khởi đầu địa ngục?

Bọn họ tiến vào phó bản còn chưa kịp làm rõ tình hình thì đã bị tiêm một loại dược tề gì đó.

Dược tề đó phát huy tác dụng cực nhanh, cơ thể bọn họ bắt đầu trở nên nặng nề, không thể khống chế chân tay.

Ý thức không hoàn toàn biến mất.

Nhưng chính vì ý thức tỉnh táo, ngược lại càng khiến cô ta biết rõ chuyện gì đang xảy ra trên người mình.

035 đã tiêm vào người cô ta rất nhiều thứ, còn chê cơ thể cô ta quá gầy, chê gene cô ta không tốt, vân vân.

Cơ thể cô ta bắt đầu trở nên rất kỳ quái, bụng trướng lên, vừa nóng vừa lạnh.

Sau đó cô ta cảm nhận được có thứ gì đó thọc vào cơ thể, khuấy đảo khiến cô ta vô cùng thống khổ.

Loại thống khổ đó không lời nào diễn tả được.

Đặc biệt là trong tình cảnh cô ta biết rõ bên ngoài còn có một người đàn ông khác.

“Đều là người chơi, dựa vào cái gì một mình tôi phải chịu tội chứ!” Ánh mắt người phụ nữ không có tiêu cự, không biết là đang oán hận ai.

“Tại cô đen thôi.”

Kim Yếm bây giờ đến cả phó bản này có bao nhiêu người chơi cũng không biết, càng không biết có bao nhiêu người là nhân viên chăn nuôi, bao nhiêu người là ‘Nha nhân’, hay còn có những vị trí nào khác.

“……”

Lần này người phụ nữ quay đầu lại trừng mắt dữ tợn nhìn Kim Yếm.

Kim Yếm chỉ coi như không thấy: “Hai người kia là người chơi nữ hay nam?”

Nhắc đến hai người này, cảm xúc trong mắt người phụ nữ càng cuộn trào mãnh liệt hơn.

Nếu vừa nãy chỉ là oán khí và không cam lòng, thì bây giờ là hận ý chân thực.

Cô ta theo bản năng sờ vào cái chân đã không còn cảm giác của mình.

“Nếu không phải tôi nghĩ cách thu hút sự chú ý của người bên ngoài, kéo dài tầm mắt của họ, bọn họ làm gì có cơ hội chạy trốn. Kết quả thấy tôi bị thương ở chân, bọn họ liền không chịu đưa tôi đi theo……”

Kim Yếm: “Ta hỏi cô hai người đó là nam hay nữ.”

“Nam!” Người phụ nữ phẫn nộ, “Cô quan tâm bọn họ như thế làm gì! Cô cùng hội cùng thuyền với bọn họ à?”

“Ta mà cùng hội với bọn họ thì giờ cô còn thở được sao?”

“……” Người phụ nữ mím đôi môi khô khốc, lại bắt đầu đưa ra yêu cầu, “Cô đưa tôi rời khỏi cái nơi quỷ quái này trước đi.”

“Gấp cái gì.”

Kim Yếm đi đến phòng kính, lôi 035 ra ngoài, bồi thêm hai phát đá cho hắn tỉnh lại.

035 bị đau mà tỉnh, ôm lấy cái đầu choáng váng, trước mắt toàn là hình bóng chồng chéo.

Đầu hắn quay nửa vòng, nhắm chuẩn một hướng nào đó, gầm lên một tiếng đầy lửa giận ngút trời: “1587 cô bị mắc bệnh điên rồi sao? Cô cư nhiên dám đánh ta!”

“Ta ở chỗ này.”

“……”

035 quay nửa vòng về hướng âm thanh phát ra, hình bóng chồng chéo trong mắt dần dần tan biến.

“1587!”

Mỗi âm tiết của 035 đều tẩm đẫm sự phẫn nộ và oán độc vô tận.

“Ta có vài vấn đề muốn hỏi anh, anh trả lời tốt thì ta sẽ cân nhắc cho anh chết, còn nếu trả lời không tốt……”

Lỗ tai 035 lùng bùng, hoài nghi 1587 đúng là mắc bệnh điên thật rồi.

Đều không để hắn sống nữa, hắn còn cái gì để mà trả lời?

“Vậy thì những phòng kính ở đây, anh có thể chọn một căn mình thích.”

“???”

035 chấn kinh.

Phòng kính là để cho ai ở?

Giống Nha!

Hắn chọn một căn làm cái gì?

“Anh ngày ngày ở đây dục giống, chắc hẳn là thân kinh bách chiến, chắc là sẽ rất mong đợi được đích thân nếm thử.”

“Cô dám!” Đồng tử 035 run rẩy, giọng nói hét lên đến lạc cả đi.

Hắn ở đây lâu như vậy, rất hiểu rõ giống Nha trong phòng kính được đối xử như thế nào.

Hắn là cư dân!

Hắn không phải giống Nha!

“Có gì mà không dám.” Kim Yếm ra hiệu cho người phụ nữ bên cạnh, “Nhìn xem, ở đây còn có một người đang chờ báo thù đây này.”

Người phụ nữ đầy mặt vết máu, đôi mắt vằn tia máu trợn trừng như chuông đồng.

Đối diện với đôi mắt dường như muốn ăn thịt người đó, cơ thể 035 run lên một cái không rõ lý do.

Kim Yếm thong thả nói tiếp: “Nghe nói bây giờ chất lượng Nha nhân càng ngày càng không tốt, nói không chừng chính là vì không có gene tốt hơn để cải thiện, ta thấy anh rất hợp đấy.”

Kết hôn cận huyết sẽ có khiếm khuyết về gene.

Các Dục viên lớn mặc dù vẫn luôn trao đổi gene, nhưng với tốc độ cứ vài ngày lại thu hoạch một đợt mà xét, thì dù có bao nhiêu Dục viên đi chăng nữa cũng không đủ để trao đổi.

Giữa các giống Nha này, ít nhiều gì cũng tồn tại quan hệ.

“Không, không được! Ta là nghiên cứu viên của Gia viên, là cư dân Gia viên! Cô không thể làm thế! Mẹ Mạnh sẽ không để cô làm thế đâu!!” 035 nghĩ đến dáng vẻ mình vào trong phòng kính, liên tục lắc đầu.

“Anh nghĩ ta đứng ở đây là do ai ra lệnh?” Kim Yếm tùy tiện nói hươu nói vượn, “Anh chắc hẳn rất rõ mẹ Mạnh vì tìm kiếm giống Nha chất lượng cao mà sầu não thế nào, có sẵn đây rồi, tại sao phải tốn sức đi ra ngoài tìm chứ, ta nói với mẹ Mạnh rằng anh tự nguyện trở thành giống Nha, cống hiến cho Gia viên, anh nói xem mẹ Mạnh có đồng ý không.”

Mẹ Mạnh có đồng ý hay không thì 035 không chắc chắn.

Nhưng mà……

“Gia viên không cho phép……”

“Thì nói với bên ngoài là anh bị giống Nha tấn công, không cẩn thận chết rồi là được.”

“……”

Sắc mặt 035 trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ trên trán xuống.

“Bây giờ có thấy chết là một lựa chọn tốt không?”

“……”

Hắn không muốn chết, cũng không muốn biến thành giống Nha.

Nhưng nhất định phải chọn một trong hai, hắn thà chọn cái chết.

“Sự khác biệt giữa Nha nhân và cư dân là gì?”

“???”

Đang tâm kinh đảm chiến, không biết Kim Yếm muốn hỏi cái gì, 035 đột nhiên nghe thấy một câu hỏi có thể coi là…… ừm, thiểu năng như vậy, nhất thời ngây người ra đó.

Vấn đề này, trẻ con trong Gia viên đều biết.

“Nha nhân là thức ăn, cư dân là con người a.”

“Bọn họ chẳng phải trông giống hệt các anh sao, sao bọn họ là thức ăn, còn các anh là con người?”

035 cảm thấy cách dùng từ của 1587 rất kỳ quái.

Cái gì mà ‘các anh’?

Bản thân nàng chẳng phải cũng là một thành viên trong số ‘các anh’ sao?

035 dùng giọng điệu như là lẽ dĩ nhiên nói: “Bọn họ và chúng ta làm sao mà giống nhau được, Nha nhân chính là Nha nhân, bọn họ căn bản không phải là người.”

“Được, vậy bọn họ làm thế nào mà rơi vào cảnh làm thức ăn?”

035 không hiểu tại sao Kim Yếm lại hỏi loại vấn đề thiểu năng này, nhưng có thể kéo dài thời gian, để hắn có thời gian nghĩ cách đối phó cũng là tốt: “Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm……”

Kim Yếm: “Vậy thì nói ngắn gọn thôi.”

*(Lời tác giả)*: Các bảo bối nhớ bỏ phiếu tháng nha~~

【Tiến độ hiện tại: 73/100】

【Danh sách hôm nay: Đề Tiền Niệm Vô Ương】

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập