Đây là một con đường rộng rãi, hai bên đều là bãi đậu xe.
Lúc này vô số xe cộ lái vào, đỗ xe, mở cửa, khuân ra hai hoặc bốn chiếc lồng cũng được che phủ bởi lớp vải đen, đi về phía cánh cổng lớn đang xếp hàng dài bên cạnh.
Quy định của cuộc thi là chỉ được phép cho hai giống Nha lên sân.
Nhưng chưa thi đấu mà xảy ra sự cố thì không được lên sân nữa, cho nên Gia viên cho phép Dục viên mang thêm hai đứa.
Số lượng người trong đội dự thi thường từ 5 đến 7 người, bao gồm đội trưởng, nghiên cứu viên và nhân viên an ninh.
Đội trưởng thường do viên trưởng Dục viên đảm nhiệm.
Tất nhiên cũng có ngoại lệ, nếu không có viên trưởng thì nghiên cứu viên sẽ làm đội trưởng.
Đội trưởng của Dục viên số 8 hôm nay chính là 035.
……
035 sắc mặt tái nhợt, đưa tài liệu cho đội cảnh vệ phụ trách kiểm tra.
Đội cảnh vệ đối chiếu thông tin, kiểm tra thông tin giống Nha, nhịp tim 035 hơi tăng nhanh, sợ bị người của đội cảnh vệ nhìn ra điểm bất thường.
May mà đội cảnh vệ chỉ kiểm tra thông tin trên chip, không có con mắt tinh tường như những nghiên cứu viên thường xuyên tiếp xúc với giống Nha.
Xác định không có vấn đề gì, đội cảnh vệ ra hiệu cho 035 qua quét chip.
“Sao các người chỉ có một nghiên cứu viên?” Người của đội cảnh vệ có lẽ thấy lạ nên hỏi một câu, “Sắc mặt anh còn kém thế này, không sao chứ?”
035 ‘A’ lên một tiếng, vội vàng đáp: “Không sao, vì chuẩn bị cho cuộc thi lần này nên quá mệt mỏi thôi…”
Hắn rất muốn nói, phía sau có một kẻ phản bội, mau bắt cô ta lại.
Nhưng cảm giác siết chặt ngày càng tăng trên mắt cá chân khiến hắn nuốt ngược những lời đó vào trong.
Phía sau còn rất nhiều người, đội cảnh vệ không có thời gian rảnh rỗi tán gẫu với hắn, câu đó cũng chỉ là hỏi bâng quơ mà thôi.
035 dẫn theo đội ngũ đi qua trạm kiểm tra an ninh.
Kim Yếm đi theo sát bên cạnh hắn suốt cả chặng đường, nhưng những người đó cứ như thể không nhìn thấy nàng vậy.
Không một ai yêu cầu nàng quét chip.
035 và đám nhân viên an ninh kia tự nhiên không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Bọn họ còn chưa ra khỏi lối đi kiểm tra an ninh, phía sau đột nhiên ầm ĩ lên.
“Vừa rồi hắn chạm vào!”
“Chắc chắn là thằng nhóc đó làm, tôi thấy hắn lại gần lồng của tôi, còn vạch lồng lên xem nữa, không phải hắn thì là ai!”
“Không phải tôi! Tôi chỉ đi ngang qua, không cẩn thận va phải thôi!”
“Mẹ kiếp còn không thừa nhận, đánh cho tôi!”
“Á á…”
“Tránh ra, tránh ra, tránh hết ra cho tôi, đừng đánh nữa! Dừng tay!”
Tiếng quát tháo và tiếng cãi vã xuyên qua đám đông, không ngừng vọng vào bên trong.
Những người bên trong không nhìn thấy bên ngoài, nhao nhao tò mò.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hình như là giống Nha chết?”
“Á!”
“Giống Nha chết? Xui xẻo thế? Còn chưa vào trong nữa mà…”
Câu nói giống Nha chết này, ngay lập tức làm dấy lên ngàn con sóng trong đám đông.
Mà âm thanh bên ngoài ngày càng lớn, nhân viên của đội cảnh vệ gần đó đều đổ dồn về phía đó để duy trì trật tự.
Kim Yếm nhìn thấy mấy người men theo rìa đám đông đang hóng hớt cọ xát vào trong lối đi.
Ba nam hai nữ.
Trong đó có hai người hôm qua đã từng xuất hiện trên tivi.
Là Nha nhân bỏ trốn.
Bọn họ dùng cách nào để che chắn con chip vậy?
Kim Yếm dời tầm mắt đi trước khi đối phương kịp phát giác, huých 035 một cái: “Đừng hóng hớt nữa, đi thôi.”
035 lúng búng đáp một tiếng, vội vàng đi vào bên trong.
“Phải đi bốc thăm.” Vào đến bên trong, 035 nói với Kim Yếm, “Xác định khu vực thi đấu.”
Không phải tất cả Dục viên trong Gia viên đều tham gia thi đấu, nhưng số lượng Dục viên dự thi mỗi năm rơi vào khoảng 800.
Để tiết kiệm thời gian, vòng đầu tiên tất cả các Dục viên đều bắt đầu cùng một lúc.
Nhưng dồn tất cả vào cùng một chỗ thì quá đông, nên được chia thành các khu vực khác nhau.
“Đi bốc đi.”
035 đi đến chỗ bốc thăm, Kim Yếm bảo bọn họ đẩy lồng sang bên cạnh đứng đợi.
Nửa ngày trời 035 vẫn chưa quay lại, đợi đến khi hắn quay lại, bên cạnh còn có thêm một người đi cùng.
“Mặt anh trắng bệch như tờ giấy thế này, sao vậy, công việc bên các anh vất vả thế sao? Có muốn sang bên chúng tôi không, để tôi nói với viên trưởng của chúng tôi một tiếng…”
Người kia khoác vai 035 như anh em tốt.
035 cứng đờ mặt mũi bước tới: “Tôi rất ổn.”
“Đúng rồi, viên trưởng của chúng tôi nói không liên lạc được với viên trưởng của các anh, hôm nay viên trưởng của các anh có đến không?”
Người nọ nhìn quanh quất về phía Kim Yếm.
Trên lồng có dán số hiệu Dục viên, hắn đã nhìn thấy rồi.
Không thấy mẹ Mạnh, lại quay đầu hỏi 035: “Mẹ Mạnh không đến à?”
035: “Viên trưởng bận việc.”
“Việc gì có thể quan trọng hơn bây giờ chứ? Chỉ có một mình anh đến thôi sao? Tên Dương Hải kia cũng không đến à? Năm nay các anh làm cái trò gì vậy?”
035 nhận thấy Kim Yếm đang nhìn mình, ánh mắt lạnh lẽo đó khiến hắn rùng mình.
“Dạo này Nha nhân mắc bệnh ngày càng nhiều, Dương Hải ở lại Dục viên rồi… Bên anh không bận sao? Đừng lãng phí thời gian với tôi ở đây nữa, đi làm việc của anh đi.”
035 đuổi người kia đi, bước nhanh đến bên cạnh Kim Yếm.
“Bốc xong rồi, khu vực số 2.”
“Người đó là ai.”
“Người của Dục viên 17.” 035 thành thật trả lời, “Quen biết từ trước, chỉ đến chào hỏi tôi một tiếng thôi.”
Kim Yếm gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, bảo 035 dẫn đường đến khu vực số 2.
Lúc này đã có rất nhiều Dục viên đến nơi, người được lên sân thi đấu chỉ có thể là giống Nha và nhân viên thao tác —— tức là nghiên cứu viên, những người khác có thể ngồi xem ở hàng ghế khán giả bên cạnh.
Kim Yếm giao phó trọng trách cho 035: “Thể hiện cho tốt vào, đừng làm ta thất vọng.”
035 chỉ cảm thấy bàn tay đặt trên vai mình lạnh lẽo, nặng nề, trĩu nặng đè nén trong lòng.
“Vâng, vâng.” Khóe miệng 035 cứng nhắc nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Kim Yếm nhìn theo 035 bước vào khu vực thi đấu, không đi tìm chỗ ngồi để xem, mà lại đi dạo quanh toàn bộ hiện trường.
Từng lọn Ảnh nhân thỉnh thoảng từ dưới chân nàng len lỏi vào bóng của những người khác, vén một góc lớp vải đen che chắn giống Nha lên ở một góc khuất không ai để ý, giây tiếp theo lại trở về trạng thái tĩnh lặng.
Kim Yếm tựa người vào góc tường, nhìn dòng người qua lại.
Những con người ăn mặc bóng bẩy này, thứ họ bàn luận là giống Nha của Dục viên nào tốt hơn, chất lượng thịt của Nha nhân nào mềm ngọt hơn, chu kỳ chăn nuôi của Dục viên nào ngắn hơn.
Tất nhiên cũng có người bàn tán về vụ Nha nhân của Dục viên 03 bỏ trốn.
“Nghe nói vẫn chưa bắt được, không biết Dục viên 03 đang làm cái quái gì nữa, lâu như vậy rồi mà vẫn chưa bắt về được.”
“Sao lại chưa bắt về được, chẳng phải đều có chip định vị sao.”
“Ai mà biết được chứ…”
“Năm nay tỷ lệ chết vì bệnh của Dục viên các anh có cao không?”
“Cao chứ, sao lại không cao… Dùng đủ mọi cách rồi, vẫn phải trông cậy vào việc lấy được thứ hạng cao trong cuộc thi này, để kiếm thêm vài giống Nha chất lượng cao cải thiện tình hình.”
“Bệnh điên năm nay cũng không ít đâu…”
“Khu vực số 5 ở bên này…”
Kim Yếm lại nhìn thấy mấy người chơi kia.
Bọn họ lén lén lút lút chạy vụt qua đám đông, hướng về phía khu vực số 5.
Kim Yếm đi theo xem thử, trong khu vực số 5 đã đặt không ít những chiếc lồng phủ vải đen.
Mấy người kia không biết đã chạy đi đâu rồi, không thấy bóng dáng ai cả.
Kim Yếm không thấy người, lại quay người trở về khu vực số 2.
Trên đường trở về, chạm mặt một tốp đội cảnh vệ mặc đồng phục.
Bọn họ vội vã tìm kiếm thứ gì đó trong đám đông, người đi ngang qua đều bị kéo lại nhìn lướt qua.
Nhưng không ai chú ý đến Kim Yếm, rất nhanh đã đi ngang qua nàng.
Lúc này thời gian cũng hòm hòm rồi, đã có âm thanh thông báo những người tham gia thi đấu nhanh chóng tiến vào khu vực, khán giả hãy ngồi vào chỗ trên khán đài.
***
*(Lời tác giả)*:
【Tiến độ hiện tại: 76/100】
【Danh sách hôm nay: Kính Thư~】
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập