Khi pháp trận bị phá vỡ, trưởng lão và các chủ tiến lên chống đỡ 2 thằng Võ Vương thượng cấp.
Đột nhiên, một luồng uy áp đáng sợ từ trong chính điện bùng nổ – đó là của sư phụ các chủ và là các chủ đời trước.
Ông dịch chuyển từ hư không, đứng trước mặt tên Võ Đế kia.
Không gian xung quanh như bị nén chặt, gió ngừng thổi, mọi người cảm thấy ngực tức như bị đè.
Tên Võ Đế kia bất ngờ, giọng khinh miệt nhưng thoáng run:
“Không ngờ nơi nhỏ bé này lại có cả Võ Đế.
Đáng tiếc là sắp hết thọ nguyên rồi.
Các chủ đời trước không nói gì, chỉ cười khổ, nụ cười mang theo chút bi tráng và bất lực.
Hai người lao vào chiến đấu.
Cảnh tượng đáng sợ hiện ra:
không gian bị rách toạc, từng vết nứt đen kịt lan ra như mạng nhện, tiếng nổ vang trời, chấn động cả dãy núi.
Kiếm khí và chưởng lực va chạm, mỗi lần chạm là một đợt sóng xung kích quét ngang, làm đất đá vỡ vụn, cây cối xung quanh đổ rạp.
Đồng thời, một đám trên thuyền lao xuống, cảnh giới Võ Sư và Đại Võ Sư, khí thế hung hãn như sói đói.
A Ngân, Hoàng Long và Vân Phong thấy thế liền lao tới chiến đấu kịch liệt.
Kiếm quang, chưởng lực, quyền phong va chạm liên hồi, máu tươi bắn tung tóe, tiếng thét chói tai vang lên khắp nơi.
Tên Võ Đế còn lại bên cạnh công tử hắn bắn linh khí về phía truyền tống trận, không để ai chạy thoát.
Trận pháp rung chuyển, linh quang yếu dần, từng mảnh vỡ rơi lả tả như sao băng.
Một lúc sau, từ trận chiến dữ dội của đấu đế trên không, một bóng hình ngã xuống – đó là của các chủ đời thứ nhất.
Thân thể ông rơi xuống đất, tạo một hố sâu, máu tươi loang lổ.
Cả Võ Các im lặng.
Họ đều biết kết cục của mình.
Không khí như chết chóc, chỉ còn tiếng gió rít qua những vết nứt không gian.
Tuyết Nhi thấy thế, không chờ cơ hội nữa.
Cô vận dụng phù lục không gian, một vòng sáng xanh lóe lên, mở ra khe nứt không gian dẫn đến đại lục khác.
Cô lao vào, vô tình kéo cả Vân Phong đi cùng.
Vân Phong chỉ kịp cảm nhận một lực hút mạnh mẽ, thân hình bị cuốn vào hư không, cảnh vật xung quanh mờ đi.
Tên công tử thấy vậy, sắc mặt đỏ rực, gầm lên:
“Khốn kiếp!
Sao lại để nó chạy trốn?
Mau diệt hết nơi này đi!
Tên hộ vệ bên cạnh gật đầu, chuẩn bị cùng tên Võ Đế còn lại tiêu diệt toàn bộ.
Thì.
Đột.
Nhiên
Trên bầu trời Võ Các, một vết nứt không gian xuất hiện.
Hắn bước ra – một người áo đen đeo kiếm, gương mặt thanh tú và lạnh lẽo.
Đó là người đã đưa Vân Phong chạy trốn 15 năm trước, người đã chặn đường cậu lúc cha mẹ chết.
Ánh mắt hắn đầy sát khí, nhìn về bên 2 tên Võ Đế.
Cả Võ Các im lặng, như nín thở.
Hắn ta khẽ nói, giọng trầm thấp nhưng vang vọng khắp thiên địa:
“Mời các vị đi chết.
Hắn rút kiếm ra.
Bầu trời tối sầm như tận thế, những tia sét nổ tứ tung, lôi vân tím bao phủ cả không gian.
2 tên Võ Đế run rẩy, giọng run run:
“Võ… là Võ Thánh!
Chưa kịp nói hết câu, thời gian như ngừng lại.
Hàng vạn cây kiếm lao về phía 2 tên đó, kiếm khí đen kịt mang theo lôi điện tím, xé toạc không gian.
Chưa ngừng lại, trên bầu trời một cây kiếm khí khổng lồ đang đâm thẳng xuống, áp đảo hoàn toàn.
Tiếng nổ vang trời, đất đá vỡ vụn, phi thuyền rung chuyển dữ dội.
Tên công tử kia thấy không ổn, sắc mặt trắng bệch, tiểu cả trong quần, vội dùng phù dịch chuyển nhanh nhất về nhà.
Sau khi kết thúc trận chiến, cả Võ Các quỳ xuống cảm ơn hắn.
Hắn không để ý, chỉ khẽ nhìn về hướng Vân Phong bị dịch chuyển, lẩm bẩm trong miệng:
“Thiếu chủ… tạm biệt nhé.
Đừng có chết đấy.
10 năm sau gặp lại.
Sau đó hắn cắt đứt không gian, bước vào.
Trên một đỉnh núi biên giới đại lục, một người một kiếm đang đứng.
Chỉ cần cảnh giới Võ Thánh muốn vào đại lục này đi ngang qua hắn, hắn liền nói:
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập