Trong một khu rừng hắc ám tĩnh mịch, nơi ánh sáng mặt trời hiếm hoi len lỏi qua tầng tán lá dày đặc, đột nhiên một luồng hào quang chói lòa từ trên trời giáng xuống.
Vân Phong và Lãnh Tuyết Nhi – hay đúng hơn là Phan Thiên Tuyết – được dịch chuyển đến đây trong chớp mắt.
Thiên Tuyết ngã nhào, thân thể mềm mại đè lên Vân Phong.
Khoảnh khắc chạm nhau, cô giật mình, má ửng hồng như cánh hoa đào nở giữa mùa đông.
Cô vội vàng đứng dậy, phủi phủi áo bào, cố giữ vẻ lạnh lùng thường ngày nhưng đôi mắt lại thoáng chút bối rối.
Vân Phong chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt sắc lạnh quét qua xung quanh.
Không khí rừng rậm nặng nề, mang theo mùi ẩm mốc của lá mục và linh khí hỗn loạn.
Cậu nhìn thẳng vào cô, giọng trầm thấp, không chút dao động:
“Thật ra cô là ai?
Sao bọn chúng lại truy sát cô đến mức diệt cả Võ Các?
Thiên Tuyết im lặng một lúc, rồi thở dài nhẹ, giọng nói vẫn lạnh nhưng giờ đã mang theo chút chân thành:
“Tên thật của ta là Phan Thiên Tuyết, con gái của tông chủ Bắc Ưng Tông ở Bắc Vực.
Tên công tử kia… là hôn phu mà phụ thân ta sắp đặt.
Ta không muốn cưới hắn, nên mới chạy trốn, dùng tên giả Lãnh Tuyết Nhi để ẩn náu ở Võ Các.
Vân Phong không biểu lộ cảm xúc, chỉ khẽ gật đầu.
Ánh mắt cậu vẫn lạnh lẽo như băng, nhưng sâu trong đó là một tia phức tạp khó gọi tên.
“Đây là đâu?
Thiên Tuyết đưa tay cảm nhận linh khí còn sót lại từ phù lục dịch chuyển, rồi đáp:
“Theo linh khí của phù lục, nơi này là Rừng Tà Vực – nằm ngay trung tâm Nam Vực.
Chúng ta đang ở rìa rừng, nên mau rời khỏi đây.
Rừng này nguy hiểm khôn lường, yêu thú và độc chướng khắp nơi.
Hai người không nói thêm gì nữa, lập tức vận thân pháp rời đi.
Họ không hề hay biết rằng Võ Các đã được cứu nhờ một vị Võ Thánh bí ẩn – người từng gọi Vân Phong là “Thiếu chủ”.
Trên đường đi, Thiên Tuyết bắt đầu kể về đại lục rộng lớn này, giọng cô nhẹ nhàng hơn thường lệ, như muốn xua tan không khí nặng nề giữa hai người.
“Nam Vực nằm ở phía nam đại lục, nơi tụ hội những tông phái hùng mạnh và yêu thú hung tợn.
Đế quốc của Võ Các chỉ là một phần nhỏ bé ở rìa Nam Vực thôi.
Vì vậy, chỉ có một tông môn do hoàng thất lập ra – như Võ Các – mới tồn tại ở những vùng đất hẻo lánh như thế.
Các tông phái lớn không thèm để mắt đến nơi đó.
Cô dừng lại một chút, ánh mắt xa xăm:
“Tu vi ở ngoài này cũng cao hơn nhiều.
Võ Vương, Võ Đế, Võ Thiên, Võ Thánh… và cả Võ Thần nhưng sau khi đến võ thần sẽ phải phi thăng lên huyền linh giới là 1 thế giới cao cấp hơn ở hạ giới này việc còn lại trên thiên giới thì không ai biết cả .
Bắc Vực của ta là vùng đất cao nhất, chủ yếu là núi đồi băng tuyết vĩnh cửu, gió lạnh thấu xương, linh khí tinh khiết nhưng khắc nghiệt.
Đông Vực thì toàn là những hòn đảo và biển rộng mênh mông, yêu thú dưới nước nhiều vô kể, hung tàn hơn cả trên cạn.
Còn Tây Vực là sa mạc nóng rực, cát vàng cháy bỏng, ít người dám đặt chân, cảnh giới thấp mà đến đó gần như chỉ có đường chết.
Vân Phong khẽ nhíu mày, lòng thầm nghĩ:
Không hiểu sao hôm nay cô ấy lại nói nhiều với mình như vậy.
Bình thường chỉ lạnh lùng, ít lời.
Hai người dần ra khỏi khu rừng rậm rạp.
Trước mắt hiện ra một thành trì nhỏ bé nằm nép mình bên rìa rừng.
Cổng thành cổ kính, hai tên binh lính đứng gác, khí tức mạnh mẽ.
Vân Phong cảm nhận rõ:
tu vi của hai tên lính này là Đại Võ Sư trung kỳ – ngang ngửa trưởng lão ngoại môn Võ Các ngày xưa.
Hai tên giơ tay chặn lại, ánh mắt sắc bén quét qua hai người.
Thiên Tuyết không nói nhiều, móc từ túi trữ vật ra hai viên linh thạch màu cam óng ánh, đưa qua.
Hai tên lính kiểm tra, gật đầu, lập tức mở cổng cho vào.
Vân Phong hỏi nhỏ:
“Đó là thứ gì?
Thiên Tuyết đáp, giọng nhẹ:
“Linh thạch trung cấp.
Loại ngươi thường dùng chỉ là linh thạch cấp thấp thôi.
Một viên trung cấp bằng một nghìn viên cấp thấp.
Ở Nam Vực, dùng linh thạch thấp để vào thành là bị coi thường.
Hai người bước vào thành.
Không khí nhộn nhịp nhưng mang theo chút hỗn loạn của vùng biên giới.
Họ tìm đến một khách điếm cũ kỹ, thuê hai phòng riêng biệt.
Vào phòng, Vân Phong đóng cửa lại, ngồi xuống giường gỗ.
Tay cậu chậm rãi lấy ra cây lược gỗ của mẹ – cán lược đã mòn vì thời gian, hoa văn khắc đơn giản vẫn còn lưu giữ chút hơi ấm mơ hồ.
Cậu nhìn cây lược, ánh mắt dần trở nên xa xăm.
Hình ảnh cha mẹ nuôi hiện lên rõ mồn một:
tiếng mẹ chải tóc mỗi tối, tiếng cha cười hiền khi mua kẹo hồ lô, rồi cảnh mộ phần lạnh lẽo, máu me bê bết…
Cậu nghĩ về A Ngân – huynh đệ tốt nhất, không biết giờ sống hay chết.
Nghĩ về Võ Các – nơi từng là nhà thứ hai, giờ có lẽ đã tan hoang.
Nhưng Vân Phong biết rõ:
giờ đây, cậu chỉ có một con đường duy nhất – mạnh lên.
Dù thế nào đi nữa, mối thù này cậu nhất định sẽ trả thay Võ Các.
Bởi vì điều không thiếu nhất trong lòng cậu chính là thù hận – ngọn lửa cháy mãi không tắt, càng ngày càng dữ dội.
Cậu nắm chặt cây lược, đặt nó vào ngực áo, rồi nhắm mắt vận công.
Linh khí từ ngọc bội “NHÂN” lại ấm áp lan tỏa, như lời an ủi thầm lặng.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua thành nhỏ, mang theo tiếng lá xào xạc và tiếng yêu thú gầm gừ xa xa từ Rừng Tà Vực.
Hành trình mới chỉ bắt đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập