Vân Phong đang ngồi xếp bằng trên giường, lặng lẽ hấp thụ linh khí tinh khiết tràn ngập trong không gian.
Đột nhiên, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
Cậu khẽ mở mắt, đứng dậy kéo cửa.
Trước mặt cậu là Thiên Tuyết, gương mặt cô mang theo vẻ u buồn khó tả.
“Có chuyện gì sao?
Vân Phong khẽ hỏi, giọng trầm ấm.
Thiên Tuyết không đáp, chỉ lặng lẽ đưa ra một tờ lệnh truy nã đã nhàu nhĩ.
Trên đó, hình ảnh dung mạo thanh tú của chính cô hiện lên rõ mồn một, kèm theo những dòng chữ đỏ rực như máu.
Cô cắn môi, giọng run run:
“Chúng ta… không thể đi cùng nhau nữa rồi.
Sẽ nguy hiểm cho cậu.
Vân Phong nhìn sâu vào đôi mắt long lanh nước của cô, rồi chậm rãi gật đầu.
Hai người đứng đó, cách nhau chỉ vài bước chân, nhưng khoảng cách vô hình giữa họ dường như đã kéo dài thành một vực thẳm không thể vượt qua.
Sau khi Thiên Tuyết rời đi, Vân Phong quyết định ra ngoài dạo quanh thành trì, vừa để tìm hiểu tình hình, vừa để mở mang tầm mắt.
Dù vẫn đang ở Nam Vực, nhưng linh khí nơi đây đậm đặc hơn gấp nhiều lần so với Võ Các ngày trước, khiến mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác sảng khoái đến lạ.
Trên con phố nhộn nhịp, cậu bất chợt chú ý đến một quán tửu lâu kỳ lạ mang tên Võ Mặc.
Biển hiệu cổ kính, tỏa ra khí tức trầm mặc mà mạnh mẽ.
Tò mò, Vân Phong đẩy cửa bước vào.
Bên trong, không khí sôi động nhưng đầy áp lực.
Hàng chục võ giả ngồi rải rác, phần lớn đều toát ra khí thế uy nghiêm của Đại Võ Sư và Võ Vương.
Những ánh mắt sắc bén lập tức đổ dồn về phía cậu – một thiếu niên chỉ mới Võ Sư trung cấp – mang theo ý tứ thăm dò, dò xét, thậm chí là chút khinh miệt kín đáo.
Một cô gái trẻ tuổi nhanh nhẹn tiến lại gần.
Dáng người thanh thoát, mái tóc ngắn hiếm thấy ở vùng đất này tung bay nhẹ nhàng theo từng bước chân, đôi mắt sáng long lanh đầy sức sống.
“Xin chào!
Cậu lần đầu tới đây phải không?
Có cần muội hướng dẫn không?
Cô nở nụ cười rạng rỡ.
Vân Phong khẽ gật đầu.
“Đây là Võ Mặc – liên minh võ giả lớn nhất Nam Vực.
Nơi đây tụ họp vô số nhiệm vụ:
săn yêu thú, hái linh dược hiếm, thậm chí là hộ tống, thám thính… Phần thưởng cực kỳ đa dạng và hậu hĩnh.
Muốn gia nhập chỉ cần nộp 10 viên trung phẩm linh thạch là được đăng ký ngay.
Nghe đến “trung phẩm linh thạch”, sắc mặt Vân Phong thoáng tối sầm.
Cậu lấy cớ cần suy nghĩ thêm rồi nhanh chóng rời đi.
Trở về phòng trọ, vừa mở cửa, cậu đã nhìn thấy một chiếc túi vải nhỏ đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh là một tờ giấy gấp gọn.
Mở ra, bên trong là rất nhiều viên linh thạch màu cam rực rỡ, óng ánh linh quang.
Trên tờ giấy, nét chữ thanh thoát quen thuộc hiện lên:
“Ở đây không có cái này thì khó mà làm được gì.
Giữ 100 viên này cẩn thận nhé.
— Thiên Tuyết”
Vân Phong khẽ mỉm cười, trong lòng dâng lên một tia ấm áp.
Cậu cầm một viên trung phẩm linh thạch màu cam lên ngắm nghía, rồi so sánh với viên hạ phẩm màu xanh nhạt của mình.
Đúng lúc ấy, chiếc ngọc bội treo trên cổ cậu đột nhiên phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Chỉ trong chớp mắt, một luồng năng lượng tinh khiết từ viên trung phẩm bị hút mạnh mẽ, truyền thẳng vào viên hạ phẩm.
Cả hai viên linh thạch rung lên khe khẽ, rồi đồng thời tỏa ra ánh sáng cam rực rỡ – chúng đã đồng loạt biến thành trung phẩm!
Vân Phong ngây người hồi lâu, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
“Thứ này… còn có công dụng nghịch thiên như vậy sao?
Rốt cuộc nó là gì chứ…”
Không chần chừ, cậu bắt đầu thử nghiệm.
Từ 2000 viên hạ phẩm còn lại trong túi, cậu lần lượt đặt cạnh ngọc bội.
Đến chiều tà, trên giường đã chất đầy một đống linh thạch trung phẩm lấp lánh, ánh sáng cam ấm áp chiếu rọi cả căn phòng nhỏ.
Vân Phong ngồi giữa đống linh thạch, lặng lẽ vuốt ve chiếc ngọc bội, thì thầm:
“Ngọc bội này thật không đơn giản chút nào… Sao ta lại sở hữu thứ nghịch thiên như vậy chứ?
Rốt cuộc… ta là ai?
Sáng hôm sau, Vân Phong trở lại Võ Mặc với thần thái hoàn toàn khác hẳn hôm qua – bình tĩnh, tự tin và đầy bí ẩn.
Cô gái tóc ngắn hôm qua đang ngồi trò chuyện cùng mấy người bạn, vừa nhìn thấy cậu liền reo lên vui vẻ, chạy ùa ra:
“Sao rồi?
Đã suy nghĩ xong chưa?
Vân Phong không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa ra đúng 10 viên trung phẩm linh thạch lấp lánh.
Cô gái cười tươi rói, dẫn cậu đến quầy chính.
Một ông lão râu bạc đang cắm cúi tính toán sổ sách.
Cô đưa 8 viên cho ông lão, rồi nhận lấy một chiếc huy hiệu đồng chất lượng cao, trao tận tay Vân Phong.
“2 viên còn lại coi như phí hướng dẫn của muội nhé!
” Cô nháy mắt, vẻ mặt sảng khoái vô cùng.
Sau đó, cô dẫn cậu về bàn của nhóm mình.
Tại đó, một đại hán to lớn, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt chằng chịt sẹo đang ngồi khoanh tay.
Cô giới thiệu:
“Đây là Lực Điên.
Bên cạnh là một thư sinh dáng vẻ thanh tú, tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy nhẹ nhàng, ánh mắt sắc bén ẩn chứa trí tuệ.
“Đây là Văn Hải.
Cuối cùng, cô chỉ vào chính mình, nở nụ cười rạng rỡ:
“Còn muội là Hương Lan.
ba chúng ta là một đội, cảnh giới đều là Đại Võ Sư thượng cấp!
Vân Phong thoáng ngẩn ra.
Trong đội ngũ này, cậu là người duy nhất chỉ mới đạt Võ Sư trung cấp – yếu đuối nhất, thấp kém nhất.
Cậu thầm nhủ:
Tuyệt đối không thể để lộ việc mình sở hữu số lượng lớn linh thạch trung phẩm… càng không thể để ai biết về chiếc ngọc bội nghịch thiên này.
Ánh mắt cậu lặng lẽ quét qua từng người, trong lòng dâng lên một ý niệm kiên định:
phải cẩn thận, phải mạnh mẽ hơn nữa.
Con đường phía trước còn dài, và bí mật của cậu… vẫn cần được che giấu kỹ lưỡng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập