Chương 45: Đan dược

Sáng hôm sau Vân Phong tỉnh dậy, cơ thể thoải mái lạ thường, linh khí dồi dào tràn đầy kinh mạch như dòng suối mát.

Cậu đứng dậy, bước ra sân hít thở không khí trong lành buổi sớm, rồi vệ sinh cơ thể sạch sẽ.

Sau đó cậu tới phòng Hương Lan, gõ cửa nhẹ nhàng:

cốc cốc cốc.

Vài giây sau cánh cửa mở ra, Hương Lan đứng đó với vẻ mặt khó ngủ, tóc đỏ ngắn hơi rối, mắt còn ngái ngủ:

“Sao sáng dậy mà kêu tôi sớm thế?

Vân Phong đưa ra 50 viên trung phẩm linh thạch, giọng nhẹ nhàng:

“Số linh thạch tôi nợ nè.

Hương Lan nhận lấy, sau đó bước tới giường của cô và úp mặt xuống ngủ tiếp, giọng ngái ngủ:

“Ừm… ngủ tiếp đây…”

Vân Phong lắc đầu cười, đóng cửa lại nhẹ nhàng, lòng ấm áp vì cử chỉ tự nhiên của cô.

Cậu bước dạo thành Vô Chủ để xem những gì có thể mua được với 250 viên còn lại của mình.

Chợt nhớ ra ông lão đã rèn lại cây kiếm cho mình, nên cậu đi tới chỗ đó.

Nhưng khi tới nơi, thấy quán đã là quán linh phù do người khác làm rồi.

“Ông lão kia đâu?

Vân Phong nghĩ thầm, nhưng xem như không có duyên nên cậu đi xung quanh xem tiếp.

Trên đường đi cậu thấy một quán đan dược, nghĩ cần đan trị thương và độc đan để phòng thân nên vào.

Trưởng quầy thấy cậu liền nở nụ cười:

“Công tử vào đây không biết muốn mua gì?

Vân Phong tiến lại:

“Tạ hạ muốn mua một ít độc đan và đan dược trị thương cấp 2.

Không biết có những loại nào và giá ra sao?

Ông ấy mỉm cười đưa một bản cấp 2 cho Vân Phong đọc:

Đan dược cấp 2:

Linh Xuân Đan:

giúp chủ nhân chữa lành vết thương ngoài da nhanh – giá 10 viên trung phẩm.

Đại Dược Đan:

giúp chữa lành nội thương nhỏ – 15 viên trung phẩm.

Cường Đại Đan:

giúp giảm đau ngoại thương và nội thương một phần – 20 viên trung phẩm.

Độc dược cấp 2:

Xuân Dược:

làm võ sĩ từ Đại Võ Sư ăn phải nóng rực người, nếu không có thuốc giải hoặc người khác giới hỗ trợ sẽ bị nội thương nặng giảm linh khí gốc 8 phần

[Đại Võ Sư trở xuống]

>

<

– giá 500 trung phẩm.

Phong Bạo Độc:

ném ra viên đan khói độc mù mịt có thể làm choáng Đại Võ Sư – giá 300 viên trung phẩm.

Tử Độc:

chỉ cần người bị cảnh giới Đại Võ Sư ăn phải liền biến thành vũng máu mà chết – 800 viên trung phẩm.

Vân Phong vừa đọc tới phần Xuân Dược liền lẩm bẩm:

“Cái gì mà đắt thế?

Với lại được người khác giới hỗ trợ là sao?

Truyền linh lực hay gì sao lại vẽ mặt đểu như vậy…”

Cậu suy nghĩ một lâu sau đó mua 5 viên Linh Xuân Đan, 5 viên Đại Dược Đan và 5 viên Cường Đại Đan.

Cậu bước về nhà, thở dài:

“Chưa gì đã tiêu hết 225 viên rồi.

Thật là nghèo khó nhưng không sao, giúp cơ thể là tốt nhất.

Về nhà đã thấy Hương Lan đang ở trong bếp nấu đồ ăn, mùi thơm lan tỏa.

Vân Phong tiến lại sau lưng cô ấy, âm thầm thì thầm vào tai:

“Cô đang nấu gì đấy?

Hương Lan giật bắn người, xoay lưng đấm một phát vào bụng Vân Phong khiến cậu ấy văng ra ngoài sân, máu phun ra.

“Thật là mạnh tay…”

Hương Lan thấy vậy liền tiến lại đỡ, giọng trách móc nhưng lo lắng:

“Cái tội đi dọa người khác!

Cô dìu Vân Phong vào bàn.

Vân Phong dừa vào người cô ấy:

“Sáng giờ ta đi mua đan dược để chuẩn bị nè.

Cậu đưa cho cô ấy 2 viên mỗi loại mà mình đã mua:

“Không cần trả tiền đâu, cho cô đấy.

Hương Lan nhận lấy, đỏ mặt:

“Ai cần cậu chứ?

Mau nghỉ ngơi đi, mới là Đại Võ Sư sơ cấp mà đã gan thế rồi.

Cô nhận lấy sau đó vào bếp nấu ăn tiếp.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập