Vân Phong thi triển Luyến Ảnh Bộ, thân ảnh hóa thành hàng loạt tàn ảnh mờ ảo, trong chớp mắt đã né tránh hoàn toàn khiên linh khí do Hương Lan tạo ra để chắn đường.
Ba tên tu sĩ bước vào hang động, dẫn đầu là một nam tử thanh niên cao to vạm vỡ, đôi mắt lóe lên tham lam ngút trời khi nhìn thấy cây Tâm Quả tỏa linh quang óng ánh giữa không trung.
Hắn cười khẩy, giọng điệu thèm thuồng lộ rõ:
“Không ngờ nơi này lại sinh ra Tâm Quả, đúng là cơ duyên trời ban!
Hắn đưa tay chỉ thẳng vào Vân Phong và Hương Lan, giọng kiêu ngạo ngập tràn sát khí:
“Ta là người của gia tộc Nguyễn.
Các ngươi mau cút đi, nếu không đừng trách bản thiếu gia phế bỏ tu vi các ngươi ngay tại đây!
Hai tên còn lại cũng lập tức thủ thế, linh khí cuồn cuộn dâng trào quanh thân, khí thế hung hãn như mãnh thú sắp vồ mồi.
Hương Lan hừ lạnh một tiếng, giọng vang lớn không chút sợ hãi:
“Hừ, cũng chỉ là Đại Võ Sư mà thôi.
Bà đây chưa từng ngán ai bao giờ!
Cô liếc sang Vân Phong, ánh mắt ra hiệu.
Cả hai lập tức xông lên.
Hương Lan đối đầu hai tên còn lại, roi gai trong tay quất mạnh như rắn độc, linh khí bùng nổ thành từng đợt độc khí màu tím xanh, cuốn chặt lấy đối thủ không cho thoát thân.
Vân Phong thì áp sát tên cầm đầu, Quỷ Hình Hắc Kiếm trong tay rung động kịch liệt, kiếm ý sắc bén xé rách không khí.
“PHÁ THIÊN KIẾM PHÁP – VẠN KIẾM TRẢM!
Thanh kiếm đột nhiên tách ra thành hai mươi đạo kiếm ảnh, mỗi đạo đều mang theo kiếm khí lạnh lẽo, bay lượn với tốc độ kinh hồn, bao vây tên cầm đầu từ mọi hướng.
Từng thanh kiếm chém xuống như mưa sao băng, kiếm mang sắc bén cắt qua không gian, phát ra tiếng rít chói tai.
Tên kia gầm lên, vội vàng vận chuyển pháp bảo phòng ngự tầng tầng lớp lớp, linh khí hóa thành khiên chắn dày đặc.
Nhưng vẫn không thể chống đỡ hết, kiếm khí xuyên qua khe hở, đâm vào thân thể hắn, máu tươi phun ra như suối:
“Chết tiệt!
Đây là võ kỹ cấp độ gì?
Cấp Thượng sao?
Hắn vừa phun máu, Vân Phong đã nhân cơ hội dồn hết linh khí còn lại.
Hai mươi đạo kiếm ảnh đột ngột tăng lên bốn mươi, đồng thời đâm xuyên qua cơ thể hắn từ mọi hướng.
Tên cầm đầu trợn trừng mắt, ánh mắt đầy không cam lòng, thân thể đổ ầm xuống đất, sinh cơ hoàn toàn đoạn tuyệt.
Tên cầm đầu vừa chết, hai tên còn lại đang giao chiến với Hương Lan lập tức hoảng sợ tột độ.
Chúng chưa kịp quay đầu bỏ chạy thì roi trong tay Hương Lan đã hóa thành một con rắn khổng lồ, quấn chặt lấy hai tên, siết mạnh đến mức xương cốt vỡ vụn răng rắc, máu thịt văng tung tóe khắp hang động.
Cả hai không dám nghỉ ngơi lấy một hơi, vội vàng thu lấy túi trữ vật của ba tên kia, sau đó lao đến cây Tâm Quả.
Họ hái sạch toàn bộ quả chín mọng, vừa hái xong, cây liền khô héo nhanh chóng, linh khí tan biến như chưa từng tồn tại.
Tìm được một góc kín đáo trong hang, cả hai ngồi xuống điều tức, nuốt Linh Xuân Đan hồi phục linh khí đã hao tổn.
Hương Lan nhìn Vân Phong, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc:
“Chiêu vừa rồi của cậu là gì vậy?
Có thể dễ dàng giết chết Đại Võ Sư trung kỳ như vậy… Là võ kỹ cấp Thượng, hay là… Tuyệt Thế?
Vân Phong lắc đầu, giọng trầm thấp:
“Ta cũng không rõ.
Đây là kiếm pháp mà tông chủ Võ Các năm xưa truyền cho ta, chỉ biết rằng nó cực kỳ mạnh mẽ.
Hương Lan gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Sau khi linh khí hồi phục gần như đầy đủ, họ bắt đầu lục soát túi trữ vật của ba tên:
tổng cộng bốn trăm viên trung phẩm linh thạch, vài viên Linh Xuân Đan thượng phẩm, và một món pháp bảo hình chuông nhỏ tỏa linh quang nhàn nhạt.
Hương Lan đưa chiếc chuông cho Vân Phong:
“Cậu chưa có pháp bảo phòng thân đúng không?
Cầm lấy đi, tỷ đã có một món rồi.
Vân Phong nhận lấy, nhìn chiếc chuông, chợt nhớ lại thời điểm thi đấu trong Võ Các, khi cậu từng mượn một món pháp bảo tương tự từ A Ngân.
Trong lòng khẽ nhói đau:
“Không biết cậu ấy… còn sống không…”
Hương Lan nghe thấy, lập tức tò mò hỏi:
“Ai còn sống cơ?
Vân Phong giật mình, vội lắc đầu:
“Không có gì.
Cả hai chia xong chiến lợi phẩm, quyết định tiếp tục tiến sâu vào hang động.
Trên đường đi, họ chứng kiến vô số Đại Võ Sư đang tranh đoạt cơ duyên, máu tanh nồng nặc khắp nơi.
Khi đi ngang một lối nhỏ nhìn vào động sâu, họ phát hiện Lực Điên và Văn Hải đang chiến đấu ác liệt bên trong.
Không chút do dự, cả hai lao vào hỗ trợ.
Bốn người liên thủ, phối hợp ăn ý, nhanh chóng đánh bại từng tên một.
Dù Vân Phong chỉ là Đại Võ Sư sơ cấp, nhưng với Quỷ Hình Hắc Kiếm trong tay, kết hợp Luyến Ảnh Bộ và Lôi Vân Kiếm Ý, tốc độ của cậu nhanh như chớp giật, kiếm pháp sắc bén vô song, hoàn toàn không thua kém Đại Võ Sư trung kỳ là bao.
Cuối cùng, họ cũng giải quyết sạch sẽ.
Chiếc bình nhỏ phát ra hơi lạnh buốt giá chính giữa động đang nằm trong tầm tay, chuẩn bị thu lấy thì đột nhiên ngoài động vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Công tử Trần bước đi trên không trung, thân ảnh lướt vào hang động như thần tiên giáng thế.
Hắn liếc qua bốn người Vân Phong, khóe miệng nở nụ cười bí hiểm đầy khinh miệt:
“Thì ra là các ngươi.
Đúng là người quen cũ.
Bây giờ bảo vật ở đây, gia tộc ta lấy.
Các ngươi mau cút đi!
Cả nhóm nhìn nhau, ánh mắt đầy không phục, nhưng trước khí thế ngự không của võ vương, họ chỉ có thể câm lặng rút lui.
Khi vừa bước đến cửa hang, một đạo ánh sáng xanh lóe lên, lướt ngang qua đầu họ.
Đó là Vũ Thế Long – đại diện Võ Mặc, thân ảnh vững chãi đứng đối diện công tử Trần, giọng lạnh lùng vang vọng:
“Trần Thanh, ngươi muốn độc chiếm đan dược cấp bốn này sao?
Nghĩ cũng đẹp đấy.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập