Con đường bắt đầu rộng ra khi đoàn rời khỏi khu rừng thấp.
Hai rãnh bánh xe hằn sâu kéo dài trên mặt đất, chồng lên nhiều lớp dấu cũ của những đoàn xe đã đi qua trước đó.
Cỏ ven đường bị giẫm nát thành từng mảng lẫn lộn với đất khô, đủ để thấy tuyến đường này được sử dụng thường xuyên chứ không chỉ có vài đoàn thương nhân qua lại.
Xe của họ không còn là phương tiện duy nhất trên đường nữa.
Thỉnh thoảng lại có một đoàn nhỏ đi ngược chiều, đôi khi chỉ là một người lữ hành mang theo túi hành lý, đôi khi là xe chở hàng nhẹ kéo bởi Pokémon quen thuộc ở vùng này.
Những cuộc gặp gỡ thường chỉ dừng lại ở một cái gật đầu xã giao rồi mỗi bên tiếp tục con đường của mình.
Sau vài ngày đi cùng đoàn, Hant bắt đầu nhận ra một điều khá rõ ràng:
những người có Pokémon đi cùng thường mang dáng vẻ khác hẳn.
Họ ít khi ngoái nhìn về phía rừng hay quan sát quá kỹ hai bên đường.
Khi con Pokémon bên cạnh ngẩng đầu lên một chút, họ dường như đã đủ yên tâm rằng đoạn đường phía trước không có gì bất thường.
Roderic cũng đang nhìn theo một người như vậy.
Một thanh niên trẻ vừa đi ngang qua đoàn họ, phía sau là một con Manectric cao gần ngang hông.
Con Pokémon điện bước chậm rãi trên mặt đường, tai dựng lên, đôi mắt vàng thỉnh thoảng lướt qua đoàn xe của Roderic rồi lại quay về phía trước.
Người thanh niên chỉ khẽ gật đầu chào khi đi ngang qua, sau đó tiếp tục con đường của mình mà không dừng lại trò chuyện.
Evan đứng phía sau xe nhìn theo cho đến khi cả người lẫn Pokémon đều khuất sau khúc đường.
“Cha, ” cậu bé gọi.
“Ừ.
“Anh ta là Trainer à?
Roderic suy nghĩ một chút trước khi trả lời.
Ông không vội nói ngay, chỉ đưa tay chỉnh lại dây cương của Mightyena cho gọn hơn.
“Có thể, ” ông nói sau một lúc.
“Cũng có thể chỉ là người sở hữu Pokémon.
Darian lập tức hỏi tiếp.
“Khác nhau thế nào?
Roderic cười nhẹ, giống như đã nghe câu hỏi đó nhiều lần trước đây.
“Khác nhiều đấy.
Ông nhìn con đường phía trước một lúc rồi nói tiếp, giọng chậm rãi như đang vừa nhớ lại vừa giải thích.
“Có Pokémon chưa chắc đã là Trainer.
Cái mà người ta gọi là Trainer bây giờ… thường là người có thể chiến đấu bằng Pokémon của mình.
Darian gật đầu.
“Liên minh cũng nói vậy.
“Liên minh nói nhiều thứ lắm, ” Roderic đáp, giọng ông không hẳn là phản đối, nhưng cũng không hoàn toàn tin tưởng.
Ông tiếp tục nhìn về phía con đường trước mặt.
“Trước khi họ đặt ra mấy cái tên đó, vẫn có người chiến đấu bằng Pokémon.
Chỉ là lúc ấy chẳng ai gọi họ là Trainer cả.
“Vậy gọi là gì?
Darian hỏi.
Roderic bật cười.
“Không gọi gì cả.
Chỉ đơn giản là người có Pokémon mạnh.
Một cơn gió từ cánh đồng bên trái thổi sang, mang theo mùi đất khô và cỏ dại.
Trên cao, Murkrow lượn một vòng rộng rồi bay tiếp về phía trước con đường như mọi khi.
Roderic nhìn theo nó một lúc rồi nói tiếp:
“Liên minh thật ra chỉ làm một việc thôi.
Họ đặt tên cho mọi thứ.
Evan nghiêng đầu.
“Đặt tên?
“Ừ, ” Roderic gật đầu.
“Pokémon yếu, Pokémon mạnh.
Trainer cấp này cấp kia.
Giải đấu này giải đấu khác.
Khi mọi thứ đã có tên rồi, người ta bắt đầu tin rằng thế giới vốn đã như vậy từ đầu.
Darian không phản bác, nhưng cậu vẫn hỏi tiếp:
“Cha nghĩ họ sai à?
Roderic im lặng vài giây trước khi trả lời.
“Không hẳn.
Chỉ là họ nói chưa đủ.
Bánh xe lăn qua một đoạn đất cứng làm phát ra tiếng lộc cộc khô khốc.
Hant vẫn đi cạnh chiếc xe, không xen vào cuộc nói chuyện nhưng từng câu đều lọt vào tai cậu.
Roderic gõ nhẹ cán roi lên thành xe.
“Thế giới này trước hết chia làm hai loại người, ” ông nói.
“Người có Pokémon và người không có.
Evan trả lời ngay:
“Vậy chúng ta là loại thứ nhất.
“Đúng.
Nhưng không phải loại mạnh.
Darian hiểu ngay ý ông.
“Vì chúng ta không có Pokéball.
Roderic gật đầu rồi rút từ túi áo ra quả Pokéball quen thuộc.
Lớp sơn đỏ trắng trên bề mặt đã trầy xước nhẹ sau nhiều năm sử dụng.
Ông xoay nó giữa các ngón tay như thể cân nhắc điều gì đó trước khi tiếp tục.
“Thứ này mới là thứ thay đổi mọi thứ, ” ông nói.
Evan nhìn chăm chú.
“Chỉ là quả bóng thôi mà.
“Chỉ là quả bóng, ” ông lặp lại.
“Nhưng con thử nhìn xem trên con đường này có bao nhiêu người thật sự có nó.
Evan quay đầu nhìn quanh.
Những người đi qua đều có Pokémon đi bên cạnh, nhưng quả Pokéball thì hiếm khi thấy.
Roderic tiếp tục:
“Liên minh nói rằng ai cũng có thể trở thành Trainer.
Nhưng Pokéball thì vẫn nằm trong kho của họ.
Darian hiểu ý ngay.
“Bị kiểm soát.
“Mỗi quả đều được ghi lại.
Bán cho ai, dùng ở đâu, bắt Pokémon nào.
Ông thở ra một hơi rồi cất Pokéball lại.
“Đối với quý tộc thì chẳng đáng gì, nhưng với thương lái như ta… thứ đó gần như là cả gia tài.
Evan tròn mắt.
“Thật ạ?
“Thật.
Có người buôn bán cả năm trời mới đủ tiền mua một quả.
Mà kể cả mua được rồi, họ cũng chưa chắc bắt được Pokémon.
“Con biết.
Có người ném cả chục quả vẫn không bắt được.
“Bởi vì Pokémon không phải đồ vật, ” Roderic nói.
Trên cao, Murkrow nghiêng cánh lượn một vòng rồi tiếp tục bay phía trước.
Nó không hề nhìn xuống đoàn xe, chỉ giữ khoảng cách quen thuộc như thể con đường này chỉ là một phần lãnh thổ tạm thời của nó.
Roderic nhìn theo cái bóng đen đó rồi nói tiếp:
“Trainer thật sự không bắt đầu bằng Pokéball.
Darian hỏi:
“Vậy bắt đầu bằng gì?
Roderic nhún vai.
“Bằng việc sống sót.
Một lúc sau Evan lại hỏi:
“Vậy Liên minh cần Trainer để làm gì?
“Vì Pokémon ngày càng nhiều, ” Roderic đáp.
“Con người không thể đối phó với chúng nếu chỉ dùng giáo và kiếm như trước.
“Vì thế mới có giải đấu.
Roderic nhớ lại một điều gì đó rồi nói thêm:
“Ta nghe nói họ tổ chức hai loại giải.
Một loại dành cho người trẻ, hình như ba hoặc năm năm tổ chức một lần, chỉ cho Trainer dưới ba mươi tuổi.
Darian lập tức tiếp lời:
“Để chọn người có tiềm năng.
Roderic cười.
“Con tìm hiểu kỹ thật.
Darian hơi đỏ mặt.
“Con chỉ đọc bảng thông báo thôi.
“Người thắng mấy giải đó sau này có thể tham gia giải lớn hơn, ” Roderic nói tiếp.
Evan tò mò:
“Giải gì nữa?
Roderic nhíu mày suy nghĩ.
“Ta không nhớ rõ tên.
Chỉ biết mười năm mới tổ chức một lần và Trainer từ khắp nơi đều tới.
Darian nói nhỏ:
“Giải chọn Champion.
Roderic liếc nhìn con trai.
“Có thể.
Ta chỉ nghe nói người thắng giải đó gần như đứng đầu cả khu vực.
Evan mở to mắt.
“Vậy mạnh lắm.
“Rất mạnh, ” Roderic đáp.
“Nhưng muốn tới được đó thì trước hết phải lọt vào bốn người cuối của giải trẻ.
Darian gật chậm.
Roderic nhìn con trai một lúc rồi nói:
“Con muốn đi con đường đó.
Darian không né tránh.
“Vâng.
Roderic thở ra một hơi.
“Vậy con phải hiểu một điều.
Giải đấu chỉ là bề nổi.
Darian im lặng nghe.
“Người thắng có thể trở thành Champion, ” Roderic nói tiếp.
“Hoặc được tuyển vào lực lượng của Liên minh, cảnh sát quốc tế, Tứ Thiên Vương… ta cũng không rõ hết.
Chỉ biết rằng sau đó họ không còn là người bình thường nữa.
Con đường phía trước bắt đầu xuất hiện dấu hiệu của thành phố.
Những cột điện dựng dọc tuyến đường, vài bảng chỉ dẫn bằng gỗ cắm bên lề, và số lượng xe qua lại cũng nhiều hơn.
Roderic nhìn về phía trước rồi nói thêm:
“Nhưng trước khi nghĩ tới mấy thứ đó, con cần một Pokémon thật sự tin mình.
Darian không trả lời.
Hant vẫn đi cạnh chiếc xe và lắng nghe cuộc trò chuyện.
Trên cao, Murkrow tiếp tục bay phía trước.
Nó không thuộc về ai, cũng không bị giữ lại bằng dây buộc hay Pokéball.
Nó chỉ bay vì muốn bay, thỉnh thoảng lượn một vòng rồi lại dẫn đường cho đoàn.
Hant nhìn theo nó một lúc lâu.
Một ý nghĩ thoáng qua đầu cậu:
nếu một ngày nào đó cậu thực sự bước vào con đường của Trainer, có lẽ điểm bắt đầu sẽ không phải là một quả Pokéball hay một giải đấu nào đó, mà chỉ đơn giản là một Pokémon chọn ở lại thay vì bay đi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập