Đêm ở Mauville City yên tĩnh hơn ban ngày rất nhiều.
Phần lớn các đoàn buôn đã tắt đèn từ sớm.
Chỉ còn vài ngọn đèn dầu treo trước xe của đoàn Roderic, ánh sáng vàng hắt xuống nền đá vẫn còn vương mùi cá và nước muối.
Hant nằm dựa lưng vào một thùng gỗ, áo khoác gấp lại làm gối.
Trên thanh xe phía trên đầu, Murkrow đậu lặng lẽ.
Nó xù lông một lúc rồi rúc đầu vào cánh.
Con Breloom ngồi dựa vào bánh xe.
Còn Mightyena nằm phía trước, ngay cạnh dây kéo, đầu đặt lên hai chân trước.
Xa hơn một chút, ngoài vùng ánh đèn, con Poochyena vẫn ở đó.
Nó nằm trên nền đất, đầu đặt lên hai chân.
Thỉnh thoảng tai khẽ động khi nghe tiếng nói chuyện phía chiếc xe.
Darian vẫn chưa ngủ.
Cậu ngồi trên mép một thùng cá đã buộc nắp, trong tay cầm con cá nhỏ còn sót lại sau lúc dọn hàng.
Ánh mắt cậu liếc về phía bóng tối.
“Vẫn còn ở đó à…”
Cậu lẩm bẩm, gần như nói với chính mình.
Poochyena lập tức nhấc đầu lên khi nghe thấy tiếng cậu.
Darian nhìn nó một lúc rồi đứng dậy.
“Đừng có lại gần.
Cậu ném con cá ra khoảng đất phía trước.
Con cá rơi xuống nền đá, trượt đi một đoạn ngắn.
Poochyena không lao tới ngay.
Nó nhìn con cá trước, rồi liếc sang phía Mightyena.
Con Pokémon lớn hơn đã mở mắt từ lúc nào.
Nó vẫn nằm yên, nhưng ánh nhìn đặt thẳng về phía kẻ lạ.
Chỉ khi thấy Mightyena không nhúc nhích, Poochyena mới đứng dậy.
Nó tiến lại chậm rãi, ngoạm con cá rồi lập tức lùi ra xa như mọi lần trước khi ăn.
Darian khoanh tay đứng nhìn.
“Ít ra cũng biết giữ khoảng cách.
Cậu quay lại ngồi xuống thùng gỗ.
Một lúc sau, Poochyena ăn xong.
Nó liếm mép rồi ngẩng đầu nhìn về phía chiếc xe.
Lần này nó bước thêm vài bước nữa.
Chậm.
Rồi dừng lại ngay ranh giới của vùng ánh đèn.
Mightyena nhấc đầu lên.
Poochyena lập tức đứng yên.
Breloom mở mắt nhìn qua một lần, rồi lại nhắm lại như thể chuyện đó chẳng đáng bận tâm.
Mightyena đứng dậy.
Nó bước chậm về phía Poochyena.
Tiếng móng chân chạm nền đá vang lên khẽ khàng trong không gian tĩnh lặng.
Poochyena cúi đầu ngay khi nó đến gần.
Đuôi hạ thấp, toàn thân ép sát xuống như chấp nhận vị trí của mình.
Mightyena dừng lại trước mặt nó.
Hai con Pokémon đứng yên vài giây.
Sau đó Mightyena bước vòng quanh Poochyena một vòng ngắn, đánh hơi qua lớp lông xám.
Không gầm.
Không tỏ ra hung hăng.
Chỉ quan sát.
Một lúc sau, nó quay đầu trở lại chiếc xe.
Poochyena vẫn giữ nguyên tư thế cúi thấp cho đến khi Mightyena nằm xuống lại chỗ cũ.
Từ phía thùng gỗ, Darian khẽ thở ra.
“Xem ra hôm nay mày gặp may đấy.
Sáng hôm sau.
Khu chợ ở Mauville bắt đầu ồn lên khi mặt trời vừa nhô khỏi mái nhà.
Các đoàn buôn buộc lại dây thừng, dọn thùng hàng và chuẩn bị lên đường.
Hant đang kéo một thùng cá lên xe thì liếc ra phía rìa bãi đất.
“Nó vẫn còn ở đó.
Poochyena đứng cách chiếc xe không xa như hôm qua.
Nhưng nó vẫn giữ khoảng cách nhất định, như thể vẫn nhớ ranh giới của mình.
Mightyena nằm phía trước xe.
Nó liếc sang Poochyena một lần rồi lại nhắm mắt.
Darian bước xuống từ phía sau xe.
Poochyena lập tức chú ý đến cậu.
Darian nhìn nó một lúc rồi thò tay vào thùng cá, nhặt một con nhỏ còn sót lại.
“Này.
Con cá rơi xuống nền đất trước mặt.
Lần này Poochyena tiến tới nhanh hơn một chút.
Nhưng giữa đường nó vẫn dừng lại, liếc sang Mightyena trước khi nhặt lấy.
Darian khẽ lắc đầu.
“Cũng cẩn thận ghê.
Lúc đó Roderic vừa buộc xong dây kéo.
Ông đứng nhìn cảnh đó một lúc rồi hỏi:
“Con Poochyena kia theo đoàn mình từ khi nào vậy?
Darian quay lại.
“Từ hôm qua.
Nó cứ đứng ngoài kia mãi.
Roderic nhìn về phía rìa bãi đất.
Poochyena lúc này đang ăn nốt con cá, nhưng vẫn giữ khoảng cách với chiếc xe.
“Pokémon hoang dã à?
“Chắc vậy.
” Darian đáp.
“Con chưa thấy nó có huấn luyện viên.
Roderic gật nhẹ.
Ông đứng yên một lúc, ánh mắt vẫn đặt trên con Pokémon nhỏ.
“Nó không dám lại gần đâu.
” Darian nói thêm.
“Chắc sợ Mightyena.
Roderic khẽ cười.
“Cũng phải thôi.
Ông nhìn sang con trai.
“Con đang tính giữ nó lại à?
Darian hơi khựng lại.
Cậu liếc về phía Poochyena, rồi nhún vai.
“Con chưa nghĩ xa thế.
Roderic gật đầu chậm rãi.
“Pokémon hoang dã không dễ gì bám theo người đâu.
Ông nói, giọng trầm nhưng bình thản.
“Nếu nó vẫn còn quanh đây từ hôm qua đến giờ… thì chắc nó đã chọn rồi.
Darian im lặng.
Poochyena lúc này đã ăn xong.
Nó đứng ở rìa bãi đất, ánh mắt vẫn hướng về phía chiếc xe.
Roderic nói tiếp:
“Cha không cấm nếu con muốn để nó đi cùng đoàn.
Ông đặt tay lên thành xe.
“Nhưng nhớ một chuyện.
Darian nhìn ông.
“Nếu một Pokémon đã theo con, thì con phải chịu trách nhiệm với nó.
Ông nói chậm rãi.
“Không phải cho ăn vài lần rồi bỏ mặc.
Darian gật đầu.
“Con biết.
Roderic nhìn cậu thêm một lúc rồi nói tiếp:
“Còn chuyện trở thành Trainer thì vẫn vậy.
“Đợi đến khi con đủ mười tám tuổi.
“Lúc đó cha mới đưa con Poké Ball.
Darian khẽ thở ra.
“Con nhớ rồi.
Cậu cúi xuống nhặt thêm một con cá rồi ném về phía Poochyena.
Poochyena lập tức chạy tới.
Darian nhìn nó một lúc rồi nói, giọng vẫn cộc cằn quen thuộc:
“Nếu muốn theo thì cứ theo.
Cậu quay đi.
“Nhưng đừng gây rắc rối cho đoàn.
Poochyena đứng lại cách cậu vài bước.
Đuôi nó khẽ vẫy.
Từ phía chiếc xe, Mightyena mở mắt nhìn cảnh đó.
Nó không đứng dậy.
Cũng không gầm.
Chỉ nằm yên dưới ánh nắng buổi sáng.
Roderic nhìn cả hai rồi khẽ mỉm cười.
“Được rồi.
Ông quay lại buộc nốt dây kéo.
“Xem ra đoàn mình sắp có thêm một thành viên mới.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập