Đoàn xe rời khỏi sườn đồi khi ánh chiều đã dịu lại.
Sau trận chiến với bầy Zigzagoon, không ai muốn nán lại lâu.
Những con còn dùng được được xẻ thịt làm lương thực dự trữ, phần còn lại bị kéo ra xa khỏi con đường để tránh mùi máu thu hút thêm Pokémon hoang dã.
Khi mọi thứ đã được thu dọn gọn gàng, Roderic chỉ đơn giản giơ tay ra hiệu, và đoàn xe lại bắt đầu lăn bánh.
Hai chiếc xe gỗ nối đuôi nhau tiến xuống con dốc thoai thoải.
Mightyena kéo xe phía trước với nhịp bước chắc nịch, còn Breloom di chuyển cạnh sườn xe, thỉnh thoảng nghiêng đầu quan sát hai bên đường.
Sau trận chiến ban nãy, nhịp di chuyển của cả đoàn có phần thận trọng hơn, dù không ai nói ra điều đó.
Cảnh vật xung quanh cũng bắt đầu thay đổi.
Những bãi cỏ thấp trên sườn đồi dần nhường chỗ cho cây cối rậm rạp.
Thân cây cao và thẳng, tán lá đan dày phía trên khiến ánh nắng chiều chỉ còn lọt xuống thành từng vệt loang lổ trên mặt đất.
Con đường phía trước cũng hẹp lại từng chút một, trông giống một lối mòn lâu ngày ít người qua hơn là con đường buôn bán thông thường.
Hant nhận ra điều đó khi đoàn xe rẽ khỏi con đường chính.
“Bác Roderic… chúng ta đi hướng này sao?
Roderic đang bước cạnh bánh xe trước.
Ông không quay đầu lại ngay, chỉ khẽ gật.
“Ừ.
Đường tắt.
Darian nhìn theo lối mòn đang dẫn sâu vào rừng, ánh mắt dò xét.
“Đường này dẫn tới Verdanturf à, cha?
“Không trực tiếp, ” Roderic đáp.
“Nhưng nếu đi đúng đường thì có thể rút ngắn gần hai ngày.
Hant nhìn quanh khu rừng đang dày lên từng chút một.
Những âm thanh quen thuộc của đồng cỏ phía sau đã biến mất.
Thay vào đó là tiếng côn trùng rì rào và thỉnh thoảng là những tiếng động mơ hồ vọng lại từ sâu trong rừng.
Cậu do dự một chút rồi hỏi:
“Nhưng… càng vào sâu thì Pokémon hoang dã không phải sẽ mạnh hơn sao?
Roderic khẽ cười.
“Đúng.
Nhưng cậu mới hiểu một nửa thôi.
Ông ra hiệu cho Mightyena chậm lại khi con đường hẹp dần, rồi cúi xuống nhặt một cành cây khô.
Trên lớp đất mềm bên lề đường, Roderic vẽ vài vòng tròn đơn giản.
“Mỗi đàn Pokémon đều có lãnh thổ riêng, ” ông nói.
“Mức độ mạnh yếu của một đàn thường phụ thuộc vào hai thứ.
Cành cây gõ nhẹ xuống đất.
“Thành viên… và tài nguyên.
Hant cúi xuống nhìn những vòng tròn vừa vẽ.
Roderic thêm vài chấm nhỏ vào bên trong.
“Ví dụ như đàn Nidoran, ” ông nói tiếp.
“Phần lớn trong đàn chỉ là Nidoran bình thường.
Ông vẽ thêm hai dấu lớn hơn.
“Những con trưởng thành sẽ tiến hóa thành Nidorino hoặc Nidorina.
Darian gật đầu.
“Như vậy cũng đã là đàn khá mạnh rồi.
” Roderic nói.
“Đối với phần lớn đàn hoang dã, chỉ cần vài con như vậy là đủ giữ lãnh thổ.
Cành cây lại di chuyển trên mặt đất.
Lần này ông vẽ thêm hai dấu lớn hơn nữa ở trung tâm vòng tròn.
“Nhưng nếu một đàn có thể nuôi được cả Nidoking hoặc Nidoqueen…”
Roderic ngẩng đầu nhìn hai cậu bé.
“Thì đó là đàn lớn.
“Rất lớn.
Hant nhìn những dấu vẽ một lúc rồi dần hiểu ra.
“Vì… cần rất nhiều thức ăn?
Roderic gật đầu.
“Một Nidoking trưởng thành cần lãnh thổ săn rất rộng.
Nếu một đàn có thể tồn tại với những cá thể như vậy, nghĩa là khu vực đó có đủ tài nguyên để nuôi cả đàn.
Ông dừng lại một chút rồi dùng cành cây vẽ thêm vài vòng tròn nhỏ nằm rải rác bên ngoài.
“Những đàn nhỏ thường sống quanh rìa những lãnh thổ lớn như vậy.
Roderic liếc sang Hant.
“Giống như bầy Zigzagoon chúng ta vừa gặp.
Hant nhớ lại cảnh buổi chiều:
những thân hình nhỏ vằn nâu trắng lướt qua bãi cỏ, liên tục thử phản ứng của đoàn xe.
“Chúng không mạnh, ” Roderic nói tiếp.
“Nhưng chúng quen sống nhờ những thứ còn sót lại quanh lãnh thổ của kẻ mạnh hơn.
Đó là lý do chúng không sợ người ngay lập tức.
Chúng chỉ thử xem chúng ta có phải con mồi dễ ăn hay không.
Darian nhớ lại cách bầy Zigzagoon chia hướng áp sát bánh xe lúc trước, khẽ gật đầu.
“Nhưng chúng cũng không liều.
“Đúng vậy.
” Roderic đứng dậy phủi tay.
“Bởi vì chúng biết đâu là giới hạn.
Ông nhìn về phía khu rừng đang tối dần phía trước.
“Cho nên rừng sâu không đơn giản là nơi toàn Pokémon mạnh.
Nó là nơi của nhiều hệ sinh thái nhỏ chồng lên nhau.
Câu nói ấy khiến Hant suy nghĩ một lúc.
Từ khi rời bến cảng, cậu đã gặp không ít Pokémon hoang dã, nhưng phần lớn chỉ là những cuộc chạm trán bất ngờ.
Đây là lần đầu tiên có người giải thích cho cậu cách thế giới này thực sự vận hành.
Không phải hỗn loạn.
Mà là những lãnh thổ, những đàn và những trật tự riêng.
“Vậy tại sao chúng ta lại đi vào đây?
Darian hỏi.
“Bởi vì chúng ta có lý do.
Ông quay lại phía xe hàng phía sau và gõ nhẹ vào một trong những thùng gỗ.
“Những thứ này.
Hant nhớ lại những thứ họ đã mua ở thành phố trước:
trái cây khô, bánh ngũ cốc và vài loại nguyên liệu ngọt.
“Đồ ăn?
Roderic nhìn về phía con đường đang dẫn sâu vào rừng.
“Ở sâu trong khu rừng này có một đàn Combee.
Darian lập tức phản ứng.
“Pokémon ong?
“Và đàn đó có một con Vespiquen.
Hant nhớ ra ngay.
Vespiquen là dạng tiến hóa của Combee cái, đồng thời cũng là trung tâm của cả đàn.
“Chúng ta… giao dịch với chúng sao?
cậu hỏi.
Roderic bật cười.
“Có thể gọi như vậy.
Đoàn xe bắt đầu lăn bánh trở lại khi Mightyena kéo dây căng lên phía trước.
“Khoảng mười năm trước, khi ta lần đầu đi tuyến đường này, đàn Combee từng tấn công đoàn xe vì mùi thức ăn.
Ông nói tiếp, giọng bình thản như đang kể một chuyện cũ.
“Sau vài lần đụng độ, chúng ta nhận ra đánh nhau chẳng mang lại lợi ích gì cho cả hai bên.
Roderic chỉ vào những thùng hàng.
“Chúng ta mang đồ ngọt và trái cây.
“Đổi lại, chúng cho chúng ta mật ong.
Darian tròn mắt.
“Mật ong Combee?
” Roderic đáp.
“Loại mật đó bán rất được giá ở các thị trấn phía tây.
Ông giơ hai ngón tay.
“Mỗi năm hai lần.
“Chúng ta đến đúng mùa khi đàn Combee thu hoạch mật.
Hant nhìn sâu vào con đường rừng trước mặt.
Ánh sáng giờ đã yếu đi vì tán lá dày đặc phía trên, và ở đâu đó trong không khí, cậu bắt đầu nghe thấy một âm thanh quen thuộc.
Tiếng vo ve rất nhỏ.
“Chúng thật sự hiểu chuyện trao đổi sao, bác?
Roderic nhún vai.
“Không phải theo cách con người hiểu.
Ông nói tiếp sau một nhịp ngắn.
“Nhưng Pokémon thông minh hơn chúng ta nghĩ.
Chỉ cần chúng nhận ra sự hiện diện của chúng ta mang lại lợi ích, chúng sẽ không tấn công.
Ông nhìn vào khu rừng phía trước.
“Ít nhất là chừng nào thỏa thuận vẫn còn được giữ.
Câu nói ấy khiến Hant im lặng khá lâu.
Trên thùng xe phía sau, Murkrow đậu yên lặng, đôi mắt đỏ sậm quan sát khu rừng đang dày lên phía trước.
Poochyena chạy cạnh bánh xe, thỉnh thoảng cúi xuống ngửi mặt đất như đang theo dõi những mùi lạ của vùng lãnh thổ mới.
Thế giới Pokémon.
Trước đây trong mắt Hant, nó chỉ là những sinh vật mạnh mẽ và nguy hiểm.
Nhưng càng rời xa thành phố, cậu càng nhận ra thế giới này phức tạp hơn nhiều.
Pokémon có lãnh thổ.
Có đàn.
Có trật tự riêng.
Và đôi khi… thậm chí còn tồn tại những thỏa thuận lặng lẽ với con người.
Đoàn xe tiếp tục tiến sâu vào rừng.
Con đường mòn uốn lượn giữa những thân cây cổ thụ.
Không ai nói thêm nhiều, nhưng tất cả đều biết họ đang tiến gần tới nơi ở của đàn Combee.
Xa xa trong không khí, tiếng vo ve của cánh ong bắt đầu rõ hơn.
Một mùi hương ngọt nhẹ thoảng qua theo gió.
Mật ong.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập