Hai ngày sau trận đấu với Dewott, Hant vẫn nhận ra cơ thể mình chưa hoàn toàn trở lại trạng thái bình thường, bởi mỗi khi cậu xoay người quá nhanh hoặc đứng dậy sau khi ngồi lâu trên nền đá lạnh của phòng giam, một cảm giác mềm nhũn khó chịu vẫn dâng lên từ dạ dày rồi lan ra hai cánh tay như thể cơ thể cậu chưa quên cái khoảnh khắc lưỡi vỏ bạc lóe lên trong không khí trước khi mọi thứ kết thúc nhanh đến mức đầu óc con người phải mất vài nhịp thở mới kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Trong phòng giam, nhịp sống của đấu trường vẫn lặp lại theo cái cách quen thuộc đến mức gần như máy móc, khi mỗi ngày hai lần thức ăn bị ném qua song sắt vào trong phòng cùng tiếng kim loại va vào nền đá, sau đó là những bước chân của lính gác đi ngang hành lang rồi dần biến mất vào sâu trong khu giam tối, còn ánh sáng từ phía ngoài chỉ trượt qua khung cửa thấp vào khoảng xế chiều trước khi rút dần khỏi nền đá và để lại căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh của lòng đất.
Điều thay đổi duy nhất nằm ở một khoảng trống nhỏ nơi góc tường.
Nơi đó trước đây Luca thường ngồi dựa lưng vào đá sau mỗi trận đấu, hai tay ôm đầu gối trong khi lắng nghe những cuộc nói chuyện rời rạc của những người còn lại, nhưng bây giờ chỗ đó chỉ còn lại nền đá lạnh trơ trọi, và dù không ai trong phòng nhắc đến chuyện đó thành lời thì ánh mắt của Hant đôi khi vẫn vô thức trượt về phía góc tường ấy trước khi cậu kịp dừng lại.
David thì không nhìn về phía đó một lần nào.
Người đàn ông vẫn giữ thói quen đứng gần cửa phòng như những ngày trước, hai tay khoanh trước ngực trong khi ánh mắt dõi ra hành lang qua song sắt thấp như thể hắn đang lắng nghe một điều gì đó ở phía ngoài, và khi Roderic một lần nhắc lại chuyện Dewott đã chém đứt tấm lưới nhanh đến mức nào trong trận đấu hôm trước, David chỉ khẽ gật đầu rồi bình thản nhận xét rằng việc dồn một Pokémon bị thương vào góc mà không chuẩn bị đường thoát luôn là sai lầm cơ bản, bởi những con thú khi bị dồn ép thường phản ứng nhanh hơn người ta tưởng.
Giọng anh ta đều.
Quá đều.
Hant không nói gì khi nghe những lời đó, nhưng hình ảnh Luca quay đầu nhìn về phía David trước khi Dewott lao tới vẫn hiện lên rõ ràng trong trí nhớ của cậu, kéo theo âm thanh quen thuộc của Razor Shell xé qua không khí cùng cái khoảnh khắc ngắn ngủi khi cô vẫn còn đứng đó trên lớp cát trắng trước khi mọi thứ kết thúc.
Đến trưa ngày thứ ba, tiếng khóa sắt vang lên ở đầu hành lang khiến tất cả mọi người trong phòng đồng loạt ngẩng đầu lên theo phản xạ quen thuộc của những kẻ đã sống quá lâu trong khu giam này để hiểu rằng bất kỳ âm thanh nào từ phía ngoài cũng có thể đồng nghĩa với việc cánh cửa sắp mở ra.
Cánh cửa thật sự mở.
Người lính gác đứng lệch sang một bên và hất cằm vào trong phòng, còn người bước qua ngưỡng cửa sau đó khiến Hant phải nhấc mắt lên cao hơn bình thường để nhìn rõ mặt anh ta, bởi thân hình của người đàn ông ấy gần như chạm tới thanh sắt phía trên khung cửa khi anh ta cúi đầu bước vào trong căn phòng vốn đã chật hẹp, vai rộng và cánh tay dày khiến cái bóng của anh ta phủ kín một khoảng nền đá ngay trước cửa trong vài nhịp thở đầu tiên.
Ánh sáng từ hành lang chiếu vào lưng người mới đến, làm nổi rõ những đường gân chạy dọc theo cánh tay khi anh ta duỗi thẳng người sau khi bước qua ngưỡng sắt thấp.
“Rum.
Vào đi, chào những đồng đội mới của mày đi.
Người lính gác nghiêng người sang một bên để nhường lối, và khi người đàn ông to lớn phía sau cúi đầu bước qua khung cửa sắt thấp của phòng giam, cánh cửa lập tức khép lại sau lưng anh ta cùng tiếng kim loại nặng nề của ổ khóa xoay trong then cửa — thứ âm thanh mà sau vài ngày ở đây Hant đã nghe đủ nhiều để hiểu rằng từ khoảnh khắc này trở đi người vừa bước vào căn phòng này sẽ chỉ rời khỏi nó khi bị lôi thẳng ra đấu trường.
Rum không nói gì ngay.
Anh ta đứng yên sau khi cánh cửa đóng lại, ánh mắt chậm rãi quét qua căn phòng như một người đang đo đạc không gian trước khi quyết định đặt chân vào đâu, và trong cái nhìn đó Hant thấy ánh mắt của anh ta lần lượt dừng lại trên Roderic đang ngồi dựa tường, trượt sang David gần cửa phòng, lướt qua Nari ở góc tường tối hơn trước khi dừng thêm một nhịp ngắn trên chính cậu — cái nhìn không mang vẻ dò xét hay thù địch, chỉ giống một người đã quen với việc bước vào những căn phòng xa lạ và tự đánh giá xem những người bên trong có đáng để ghi nhớ hay không.
David là người lên tiếng trước.
Anh ta rời khỏi chỗ dựa gần cửa rồi bước tới vài bước với nụ cười quen thuộc trên môi — cái kiểu nụ cười vừa đủ lịch sự để bắt đầu một cuộc nói chuyện giữa những người chưa từng gặp nhau, nhưng vẫn giữ lại một khoảng cách khiến người đối diện khó đoán được anh ta thật sự đang nghĩ gì.
“Nhìn anh bước qua cửa là tôi đoán được ngay rồi, ” David nói, ánh mắt lướt qua đôi vai rộng của Rum trước khi quay lại khuôn mặt anh ta.
“Phòng này vừa thiếu đúng kiểu người như anh.
Rum nhìn anh ta trong vài nhịp im lặng, cái nhìn bình thản của một người đã quen với việc bị đánh giá ngay từ khoảnh khắc đầu tiên bước vào một nơi mới, trước khi anh ta khẽ xoay cổ tay như thể đang kiểm tra lại khớp tay của mình.
“Thiếu cái gì?
anh ta hỏi.
David hơi nghiêng đầu, giống như câu hỏi đó không khiến anh ta bất ngờ.
“Người giữ tuyến trước, ” anh ta đáp, giọng vẫn bình tĩnh.
“Ở đây nếu phía trước không có ai đủ khả năng cầm thứ gì đó nặng và mấy người phía sau thường chẳng có nhiều thời gian để nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.
Rum nghe xong thì đưa tay xoa nhẹ cổ tay còn lại, động tác nhỏ nhưng quen thuộc của một người đã cầm vũ khí nặng đủ lâu để cơ thể tự ghi nhớ cảm giác đó.
“Rìu và khiên đối với tôi là quen nhất, ” anh ta nói sau một nhịp suy nghĩ.
“Nếu không có rìu thì halberd cũng được… đại kiếm thì nặng hơn một chút, nhưng ít nhất tôi cũng có chút ít kinh nhiệm để giữ khoảng cách khi đối mật với 1 pokemon bắt đầu lao tới.
David gật đầu chậm rãi, nụ cười trên môi anh ta nhích lên thêm một chút.
“Nghe ổn đấy, ” anh ta nói.
“Ít nhất thì chúng tôi sẽ không phải thử vận may trước một con Pokémon đang nổi điên chỉ với con dao nhỏ và ngắn.
haha…”
Rum hơi nghiêng đầu khi nghe câu đó.
“Nghe có vẻ giống lời mời chiêu mộ?
David bật cười nhẹ, rồi nhún vai.
“Không hẳn là mời.
Chỉ tôi thẳng thắn thôi — ở cái đấu trường này, nếu tuyến trước đứng không vững thì cả phòng cũng chẳng trụ được bao lâu.
Vậy nên chào mừng anh Rum về đội của chúng tôi”
Đến chiều hôm đó, khi cánh cửa sắt ở cuối hành lang lại mở ra để đưa họ ra đấu trường, Hant nhận ra sự thay đổi trong đội hình của phòng giam không phải qua lời nói mà qua cách mọi người tự nhiên dịch vị trí của mình khi bước đi — Roderic vẫn đi đầu như mọi lần, nhưng phía sau ông giờ không còn khoảng trống từng thuộc về Luca nữa mà được lấp bằng thân hình lớn của Rum, người bước theo với đại kiếm chưa cầm trong tay nhưng dáng đi lại mang đúng cảm giác của một kẻ quen chiến đấu ở tuyến trước.
Khi họ bước qua cổng và ánh sáng của đấu trường tràn xuống lớp cát phía dưới, Hant lập tức thấy con Pokémon đang đứng chờ ở giữa sân — một con Weepinbell với thân cây vàng xanh khẽ lắc trong luồng gió nóng, cái miệng rộng mở ra để lộ vòng răng nhỏ xếp quanh mép trong khi hai chiếc lá dài hai bên rung lên từng nhịp giống những cánh tay mảnh đang thử cảm giác của không khí trước khi quyết định tấn công.
Nhưng ánh mắt của Hant chỉ dừng trên nó một nhịp ngắn.
Thứ quan trọng hơn nằm rải rác trên mặt cát.
Vũ khí.
Những giá gỗ thấp được đặt khắp đấu trường như thường lệ, trên đó treo rìu, giáo, halberd, khiên gỗ và vài thanh kiếm dài — tất cả đều nằm cách cổng đủ xa để bất kỳ ai muốn lấy chúng cũng phải lao thẳng vào sân mà không có gì trong tay để phòng thủ trước cú đánh đầu tiên.
Ba cổng khác mở ra gần như cùng lúc.
Từ ba hướng khác nhau, năm người trong phòng giam chạy thẳng ra sân theo phản xạ đã được rèn qua nhiều trận trước đó, mỗi người nhắm tới món vũ khí hợp tay nhất trong khi con Pokémon ở giữa sân bắt đầu lắc mạnh thân cây như thể cuối cùng cũng nhận ra những kẻ mới bước vào là đối thủ của nó.
Đợt tấn công đầu tiên đến khi họ vẫn chưa chạm tới vũ khí.
Chiếc dây leo dài dưới thân Weepinbell bật khỏi lớp cát với một cú quét ngang nhanh đến mức Hant chỉ kịp nghiêng người tránh khi vệt xanh đó cắt qua khoảng không trước mặt, còn Roderic — người đang chạy gần trung tâm nhất — phải bước một bước dài chéo sang trái để tránh cú quét thứ hai trước khi ông kịp chộp lấy chiếc khiên gỗ được đặt gần con pokemon nhất.
Phần còn lại của đội hình hình thành chỉ trong vài nhịp thở.
Roderic xoay người đối diện con Pokémon với khiên trong tay trái và rìu trong tay phải, chân trụ vững trên lớp cát nóng trong khi Rum đã tới và dừng lại ngay phía sau ông với đại kiếm nặng vừa nhặt lên cách đó không xa, Nari đang đứng lệch sang bên phải với thanh kiếm ngắn trong tay còn lại, cơ thể hơi nghiêng về phía trước theo thói quen của một người đã quen giữ khoảng cách.
Phía sau cùng, David và Hant cũng vừa tới nơi hoàn thiện đội hình đã lên kế hoạch trước.
Halberd của David hạ thấp đầu lưỡi về phía trước còn cây giáo dài của Hant giữ ngang tầm ngực, mũi nhọn nhắm thẳng vào con Pokémon đang vung nhẹ dây leo như thể đang thử xem tuyến phòng thủ trước mặt nó để kiểm tra phản ứng thế nào.
David lên tiếng, giọng đủ thấp để không lẫn vào tiếng khán đài.
“Giữ vững đội hình.
Đừng để nó kéo ai ra ngoài” anh ta nói trong khi mắt vẫn dõi theo từng chuyển động của con Pokémon.
Weepinbell tấn công trước.
Chiếc dây leo bật ra một lần nữa với cú quét ngang nhắm thẳng vào Roderic, nhưng lần này tấm khiên đã nâng lên đúng lúc để chặn cú đánh, lực va chạm khiến lớp cát dưới chân ông trượt đi một đoạn ngắn.
“Rum — tiến lên”.
David lên tiếng ngay sau đó.
Rum đã di chuyển trước khi câu nói kết thúc.
Người đàn ông to lớn bước lên từ phía sau tấm khiên của Roderic với một bước dài, đại kiếm vung ngang qua không khí khi Weepinbell lùi lại theo bản năng, hai chiếc lá của nó quật xuống như một cú phản xạ vội vã.
Lưỡi kiếm chém ngang thân con pokemon nhưng nó đã tránh được và lùi lại.
Hant và David ngay lập tức áp sát từ 2 phía dùng đầu nhọn vũ khí ép cho nó không thể di chuyển.
Phía sau như 1 bóng ma Nari không biết từ khi nào đã dùng kiếm ngắn xuyên từ phía sau con pokemon làm nó không thể lùi lại thêm nếu không muốn vết kiếm đâm xuyên qua cơ thể.
Chỉ chờ có thế Rum sửa sai bằng cách chém mạnh từ trên xuống chặt dọc theo cơ thể con pokemon làm 2 phần kết liễu nó.
Anh ta vứt bỏ thanh kiếm nặng nề vươn 2 tay ra đón những tiếng hò reo của khán giả như đang đón vinh quang.
Tiếng hò reo từ khán đài dội xuống đánh dấu sự kết thúc nhanh đến mức Hant nhận ra tay mình vẫn còn giữ chuôi cây giáo dài thì chưa kịp nâng lên tấn công lần nữa.
Rum nhìn xác Weepinbell dưới chân mình trong vài nhịp thở rồi hít một hơi dài, vai anh ta hạ xuống khi cảm thấy đón nhận đủ vinh quang và nói
“Có vẻ khá đơn giản.
Con này không mạnh như tôi nghĩ.
Nhưng phối hợp đẹp lắm ”
David mỉm cười nhẹ.
“Đấu trường nuôi chúng trong lồng, ” anh ta đáp, mắt vẫn nhìn con Pokémon nằm bất động trên cát.
“Những con vừa tiến hóa trong điều kiện như thế này thường không mạnh bằng ngoài hoang dã.
Có vẻ chúng ta gặp 1 món hời rồi”
Rum gật đầu một lần.
“Tôi biết nhưng vinh quang của người chiến thắng hôm nay thuộc về chúng ta”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập