Sau trận đối chiến với Sasuke hôm đó, vị trí của Naruto trong lớp gần như thay đổi hoàn toàn.
Không ai nói ra ngay lập tức, nhưng mọi người đều cảm nhận được.
Từ một đứa trẻ thường xuyên bị cười nhạo vì yếu ớt và hậu đậu, Naruto bỗng nhiên trở thành cái tên mà các nam sinh trong lớp bắt đầu nhìn với ánh mắt khác.
Không phải kính sợ, nhưng ít nhất cũng là sự dè chừng.
Những buổi luyện tập thể thuật sau đó đã chứng minh điều đó rất rõ ràng.
Ban đầu, chỉ có một vài người tò mò muốn thử sức.
Một nam sinh cao lớn hơn Naruto một chút bước vào vòng đấu với vẻ mặt tự tin, nghĩ rằng trận thắng của Naruto trước Sasuke chỉ là may mắn.
Nhưng chỉ chưa đầy nửa phút sau, cậu ta đã nằm ngửa trên mặt đất, mắt hoa lên vì một cú quật vai gọn gàng.
Naruto phủi bụi trên tay, đứng thẳng người, thở ra một hơi dài rồi đưa tay kéo đối thủ dậy.
Cậu không hề tỏ ra kiêu ngạo, nhưng sự bình tĩnh ấy lại càng khiến những người xung quanh cảm thấy bất ngờ.
Một lần khác, Kiba nhảy vào khiêu chiến với vẻ mặt đầy quyết tâm.
Cậu ta luôn tự tin vào sức mạnh của mình, đặc biệt là khi kết hợp với bản năng chiến đấu của gia tộc Inuzuka.
Kiba lao tới rất nhanh, tung ra một loạt cú đấm và đá liên tiếp.
Nhưng Naruto lại né tránh một cách đơn giản, thậm chí còn có vẻ khá thoải mái.
Chỉ một phút sau, Kiba đã nằm trên đất, hai tay ôm đầu, miệng lẩm bẩm đầy khó hiểu.
“Không thể nào… cậu ta mạnh hơn trước quá nhiều.
Naruto ngồi xổm xuống trước mặt cậu, gãi đầu cười.
“Tớ cũng không biết nữa… chỉ là luyện tập thôi.
Kiba trừng mắt nhìn cậu một lúc rồi bật cười.
“Cậu luyện cái kiểu gì vậy hả?
Shikamaru đứng cách đó không xa, hai tay chống sau đầu, nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt lười biếng quen thuộc.
Nhưng ánh mắt cậu lại hơi híp lại, như đang tính toán điều gì đó.
Cậu biết rõ Naruto luyện cái gì, chỉ là Naruto nếu không chủ động nói ra, Shikamaru tự khắc cũng sẽ không nói gì.
Dưới lớp áo dài kia, những khối tạ nặng gần trăm cân vẫn được buộc chặt trên cổ tay, bắp tay và chân của Naruto.
Shikamaru thở dài, lẩm bẩm một câu quen thuộc:
“Phiền phức thật.
Nhưng lần này, trong giọng nói của cậu không hề có ý chê bai, ngược lại, có chút… tán thưởng.
Choji thì đơn giản hơn nhiều.
Cậu chỉ vỗ vai Naruto thật mạnh rồi cười tươi.
“Cậu mạnh thật đấy.
Naruto nhe răng cười, ánh mắt sáng lên đầy tự tin.
“Đương nhiên rồi!
Sự tiến bộ của Naruto không chỉ khiến bạn bè ngạc nhiên, mà ngay cả Iruka cũng không giấu được sự hào hứng.
Một buổi chiều sau giờ học, Iruka đứng bên ngoài sân tập, khoanh tay nhìn Naruto đang luyện tập với một vài học sinh khác.
Những động tác của cậu bé đã trở nên chắc chắn hơn rất nhiều so với trước đây:
bước chân vững, trọng tâm ổn định, cú đấm thẳng và gọn gàng.
Iruka khẽ gật đầu.
“Tiến bộ rất lớn.
Khi Naruto kết thúc trận đấu và quay lại, Iruka gọi cậu lại.
“Naruto.
“Dạ?
Iruka nhìn Naruto một lúc lâu, ánh mắt anh không giấu được sự hài lòng.
Trong suốt thời gian dạy học tại Học viện, anh đã chứng kiến không ít học sinh tiến bộ, nhưng sự thay đổi của Naruto trong thời gian ngắn như vậy vẫn khiến Iruka cảm thấy đặc biệt ấn tượng.
“Naruto, ” Iruka nói chậm rãi, “thể thuật của em bây giờ đã thuộc nhóm mạnh nhất lớp.
Không chỉ là sức mạnh đơn thuần, mà cả cách di chuyển, giữ trọng tâm và phản ứng trong đối luyện đều tiến bộ rất rõ rệt.
Nếu tiếp tục giữ được tinh thần luyện tập như vậy, em hoàn toàn có thể trở thành một ninja rất giỏi.
Naruto nghe vậy thì ngây ra một chút.
Lời khen của Iruka khiến lồng ngực cậu bỗng nóng lên, một cảm giác vừa tự hào vừa xúc động lan ra trong lòng.
Cậu gãi đầu cười, cố tỏ ra bình thường, nhưng trong ánh mắt đã lộ rõ niềm vui khó giấu.
Trong lòng, Naruto thầm lẩm bẩm rất nhỏ, như đang nói với chính mình:
"Cảm ơn những giờ luyện tập khổ muốn chết…Cảm ơn Gai-sensei…Cảm ơn Lee.
"Chỉ nghĩ đến cảnh hai thầy trò mặc đồ xanh hét “Thanh xuân!
” mỗi lần bắt cậu chạy thêm mấy chục vòng, Naruto bất giác nhe răng cười.
Những ngày luyện tập tưởng chừng muốn gục xuống đó… hóa ra thật sự có ý nghĩa.
Sự thay đổi đó cũng dần ảnh hưởng đến cách các nữ sinh nhìn Naruto.
Trước đây, ánh mắt của họ hầu như chỉ tập trung vào Sasuke.
Cậu ta vẫn là trung tâm của mọi sự chú ý:
đẹp trai, lạnh lùng, lại còn là tộc nhân Uchiha.
Điều đó không thay đổi.
Nhưng Naruto… đã bắt đầu được nhắc đến nhiều hơn.
Một vài nữ sinh thì thầm với nhau trong giờ nghỉ.
“Cậu ấy mạnh thật.
“Đúng vậy.
“Thể thuật rất khá.
Ino là người thẳng thắn nhất.
Cô bé khoanh tay nhìn Naruto đang luyện tập và không tiếc lời khen ngợi:
“Hiện tại cậu không còn là kẻ yếu nhất lớp nữa.
Sakura đứng bên cạnh cũng khẽ gật đầu.
“…ừm.
Naruto nghe thấy thì lập tức khoanh tay, nhe răng cười đầy đắc ý.
“Đương nhiên!
Chỉ có một người không bao giờ thay đổi – Hinata.
Cô bé luôn đứng ở phía sau lớp, gần cửa sổ.
Mỗi khi Naruto luyện tập, ánh mắt cô lại lén nhìn sang, dịu dàng nhưng đầy xấu hổ.
Mỗi lần Naruto quay đầu về phía đó, Hinata lại lập tức cúi xuống, hai tay siết chặt vào nhau.
“…Naruto-kun…”
Cô thì thầm rất nhỏ.
“…cố lên…”
Mọi thứ dường như đang diễn ra rất tốt.
Naruto có bạn bè, có sự công nhận (tạm thời)
, thể thuật đứng đầu lớp.
Kết quả học tập trên lớp cũng không tệ.
Cậu nghe bài khá nhanh, trí nhớ tốt, nên các bài kiểm tra lý thuyết thường đạt điểm khá cao.
Iruka nhiều lần gật đầu hài lòng.
“Naruto, em tiến bộ rất nhiều.
Naruto nghe vậy thì càng hăng hái hơn.
Cậu bắt đầu cảm thấy rằng… có lẽ mình thật sự có thể trở thành một ninja giỏi.
Cho đến khi phần thực hành nhẫn thuật bắt đầu.
Một buổi sáng, Iruka đứng trước lớp và nói:
“Hôm nay chúng ta tiến hành thực hành thực chiến các nhẫn thuật cơ bản đã học – Tam Thân Thuật!
Cả lớp lập tức trở nên hào hứng.
Naruto cũng vậy, cuối cùng cũng đến phần mà cậu nghĩ mình có thể làm được.
Bài đầu tiên là Phân thân thuật.
Các học sinh lần lượt bước ra thực hiện.
Đầu tiên là Ino – Một làn khói trắng bùng lên, rồi một bản sao xuất hiện bên cạnh người thi triển.
Không hoàn hảo lắm, nhưng vẫn có thể đứng vững.
Iruka gật đầu.
“Yamanaka Ino – Tốt.
Đến lượt Sasuke, cậu tạo ra hai phân thân gần như hoàn chỉnh.
Iruka ghi vào sổ.
“Rất tốt.
Naruto đứng phía sau khoanh tay, cười tự tin.
“Chuyện nhỏ.
Đến lượt cậu.
Naruto bước ra giữa sân, kết ấn thật nhanh.
“Phân thân thuật!
Một làn khói bùng lên.
Khi khói tan đi—Một “Naruto” khác xuất hiện.
Nhưng bản sao đó… nằm bẹp trên đất, sắc mặt tái nhợt, hai con mắt trắng dã, lưỡi thè ra.
Cả lớp im lặng vài giây, rồi tiếng cười bùng nổ.
Kiba ôm bụng cười lăn ra đất.
“Cái gì vậy trời!
Choji suýt nghẹn món khoai chiên.
Ino phải che miệng lại để không khiến tiếng cười của mình bật ra.
Sakura quay mặt đi.
Naruto đứng chết lặng, nhìn “bản sao” của mình.
“…hả?
Iruka xoa trán.
“…Naruto.
“Thất bại.
Naruto nhìn tay mình, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Những bài tiếp theo cũng không khá hơn.
Biến thân thuật – Thất bại.
Khống chế chakra – Thất bại.
Phân thân lần nữa – Vẫn thất bại.
Naruto đứng giữa sân, hoàn toàn bối rối.
Cậu có thể đánh bại gần như bất kỳ ai trong lớp bằng thể thuật, nhưng khi đến nhẫn thuật thì lại vụng về đến mức không ai biết phải nhận xét thế nào.
Kiba vỗ vai cậu.
“Ít nhất cậu vẫn đánh giỏi.
Choji gật đầu.
“Ừ.
Shikamaru thở dài.
Naruto vẫn nhìn bàn tay mình, trong đầu cậu chỉ có một câu hỏi:
Tại sao mình không làm được?
——————————-
Ở sâu trong tâm trí Naruto, trong khoảng không tĩnh lặng như một mặt hồ đêm không gợn sóng, Vergil vẫn đứng yên lặng quan sát mọi thứ diễn ra bên ngoài thông qua ý thức của Naruto.
Làn khói trắng tan đi.
Một phân thân méo mó lại nằm bẹp trên đất.
Vergil khẽ nhíu mày.
“…không phải thiếu chakra.
Anh lẩm bẩm rất nhỏ.
“…mà là không biết điều tiết.
Ánh mắt anh hạ xuống, suy nghĩ lướt qua rất nhanh.
Chakra trong cơ thể Naruto giống như một con sông lớn chảy xiết.
Lượng chakra quá lớn khiến việc sử dụng những kỹ thuật cơ bản – vốn cần sự chính xác và kiểm soát tinh tế – trở nên khó khăn hơn nhiều so với người bình thường.
Vergil khẽ nghiêng đầu.
“Thằng bé thậm chí còn chưa học được cách kiểm soát mức độ điều tiết chakra.
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu anh.
"Có lẽ… mình nên dạy nó.
"Nhưng ngay khi suy nghĩ đó vừa hình thành—
Vergil bỗng bật cười, không phải tiếng cười lớn sảng khoái, mà là một tiếng thở ra ngắn, khô khốc.
Anh khẽ lắc đầu, ánh mắt mang theo chút tự giễu.
“…thật buồn cười.
Vergil khép mắt một thoáng.
“Chưa gì đã bắt đầu lo lắng cho nó.
Anh mở mắt lại, ánh nhìn trở về vẻ lạnh lùng quen thuộc.
“Dù sao đi nữa…ta và nó cũng không phải thầy trò.
Anh dừng lại một chút, rồi nói thêm rất khẽ.
“Ít nhất… là hiện tại.
Vergil quay lưng lại với khung cảnh bên ngoài, thanh Yamato khẽ rung nhẹ nơi thắt lưng, còn Naruto ở thế giới thực vẫn đang ngơ ngác nhìn “phân thân” méo mó của mình giữa tiếng cười của cả lớp.
Không gian xung quanh Vergil lại lâm vào bóng tối vô tận.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập