Ngay khi Naruto vừa dứt lời, toàn bộ không gian tâm trí bỗng rung lên.
Thân hình Vergil đứng trước mặt cậu mờ dần, giống như một bóng hình tan vào sương mù.
Cùng lúc đó, bầu trời xanh nhàn nhạt và những phiến đá lơ lửng xung quanh cũng bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh ánh sáng, rồi nhanh chóng biến mất.
Chỉ trong vài nhịp thở, toàn bộ khung cảnh quen thuộc đã bị thay thế.
Trước mặt Naruto lúc này là **ba căn phòng bằng đá cẩm thạch**.
Chúng đứng sát nhau như những phòng giam khổng lồ, tường đá trắng lạnh lẽo, bề mặt nhẵn bóng như được mài giũa hàng trăm năm.
Những song cửa dày nặng bằng kim loại đen khép kín, toát ra cảm giác nặng nề và áp bức như một nhà tù cổ xưa.
Phía trên mỗi cánh cửa đều khắc một con số lớn.
**1 – 2 – 3.
**
Naruto đứng yên nhìn chúng.
Không gian xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.
Đúng lúc đó, giọng nói của Vergil vang lên trong đầu cậu, trầm thấp và rõ ràng, như vọng lại từ một nơi rất xa.
“Đây là **cửa đầu tiên**.
Naruto vô thức siết chặt tay.
Vergil tiếp tục.
“Ngươi sẽ đi vào từng căn phòng.
Giọng anh không mang theo cảm xúc.
“Trong mỗi căn phòng sẽ có một người.
Naruto cảm thấy cổ họng mình khô lại.
Vergil nói tiếp:
“Ngươi có ba căn phòng.
“Một **thanh kiếm**.
“Một **kunai**.
“Một **shuriken**.
Giọng nói đó dừng lại một nhịp, rồi vang lên lạnh lẽo hơn.
“Ba căn phòng.
“Ba cách giết khác nhau.
“Ngươi không cần quan tâm làm bằng cách nào.
Chỉ một câu ngắn gọn.
“Chỉ cần **ba người trong đó chết** là đủ.
Naruto mở to mắt.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Ngay khi câu nói kết thúc, một chiếc **bàn gỗ dài** đột ngột xuất hiện trước mặt cậu.
Trên bàn đặt đầy nhẫn cụ.
Kunai.
Shuriken.
Thanh katana.
Cả những vũ khí ninja quen thuộc khác:
dây thép, phi tiêu, thậm chí cả bom khói.
Tất cả được sắp xếp ngay ngắn, giống như một kho vũ khí nhỏ.
Naruto đứng đó vài giây.
Trái tim đập mạnh trong lồng ngực.
Cậu biết đây chỉ là **ảo cảnh**.
Nhưng cảm giác trong không gian này… lại chân thật đến đáng sợ.
Naruto hít sâu một hơi.
Rồi lại hít thêm một lần nữa.
Cuối cùng, cậu đưa tay cầm lấy thanh katana trên bàn.
Lưỡi kiếm sáng lạnh phản chiếu ánh mắt xanh dương đang dần trở nên nghiêm nghị của cậu.
Naruto nhìn về phía ba cánh cửa.
Ánh mắt dừng lại ở con số **1**.
Không còn lựa chọn nào khác.
Cậu siết chặt chuôi kiếm.
Rồi bước tới.
Cánh cửa đá nặng nề của căn phòng số một chậm rãi mở ra với một âm thanh trầm thấp như tiếng kim loại cọ vào nhau.
Naruto bước vào.
Cánh cửa sau lưng lập tức đóng sầm lại.
———————————-
Trong khi Naruto bước vào căn phòng số một, một không gian khác bên trong cơ thể cậu cũng bắt đầu dao động.
Sau cánh cổng sắt khổng lồ bị phong ấn sâu trong bóng tối, đôi mắt đỏ thẫm của Cửu Vĩ chậm rãi mở ra.
Từ rất lâu rồi nó vẫn luôn quan sát những chuyện xảy ra xung quanh Naruto, nhưng lần này cảm giác lại khác hẳn.
Không gian tâm trí của thằng nhóc đang biến đổi, và nguồn gốc của sự biến đổi đó… chính là gã đầu bạc kỳ quái kia.
Cửu Vĩ khẽ nheo mắt, chakra đỏ thẫm dao động trong bóng tối.
Nó thử vươn ý thức ra ngoài, lần theo luồng chakra lạnh lẽo quen thuộc kia.
Không mất quá lâu.
Chỉ trong chớp mắt, nó đã “nhìn thấy” Vergil đang đứng trong khoảng không tĩnh lặng của ảo cảnh, ánh mắt dõi theo Naruto bước vào căn phòng đá cẩm thạch.
Giọng của Cửu Vĩ vang lên, khàn khàn và nặng nề.
“Gã đầu bạc.
Vergil không quay đầu lại.
Nhưng anh biết rõ ai đang nói.
“Ngươi tỉnh rồi sao.
” Vergil đáp bình thản.
Cửu Vĩ hừ lạnh.
“Ta vốn chưa từng ngủ.
Nó dừng lại một chút, ánh mắt đỏ thẫm nhìn về phía căn phòng nơi Naruto vừa bước vào.
“Ta đã thấy hết rồi.
Một thoáng im lặng.
Rồi Cửu Vĩ chậm rãi nói, giọng mang theo sự khó chịu rõ rệt:
“Ngươi bắt thằng nhóc đó… giết người?
Vergil không phủ nhận.
“Đúng.
Ngay lập tức, Cửu Vĩ hít vào một ngụm khí lạnh, đôi mắt đỏ lóe lên.
“Ngươi đúng là một **tên biến thái**.
Chakra của nó khẽ dao động trong không gian phong ấn.
“Thằng nhóc đó mới bao nhiêu tuổi?
Làm thế sẽ **phá nát tâm hồn non nớt của nó**.
Vergil vẫn đứng yên.
Giống như một bức tượng không có cảm xúc.
Một lúc sau anh mới nói, giọng lạnh lùng như băng.
“Nếu nó không trải qua chuyện này…”
“…thì sau này nó sẽ **chết rất thảm**.
Cửu Vĩ khựng lại.
“Thế giới bên ngoài không giống Konoha.
Khi ngươi bước lên chiến trường thật sự, không ai quan tâm ngươi có bao nhiêu tuổi, hay tâm hồn của ngươi có còn non nớt hay không.
Ánh mắt anh hơi hạ xuống.
“Nếu không học cách giết người… thì chỉ có một kết cục.
“Bị người khác giết.
Không gian rơi vào im lặng.
Cửu Vĩ không lập tức phản bác.
Một lúc sau nó mới lên tiếng.
“…Vậy cũng chưa đủ để giải thích.
Ánh mắt đỏ thẫm của nó nheo lại.
“Ngươi nói đây là huấn luyện, nhưng ta biết ngươi còn có mục đích khác.
Vergil khẽ liếc về phía cánh cổng phong ấn.
Cửu Vĩ lập tức chú ý.
Vergil nói chậm rãi:
“Bài kiểm tra này… cũng **liên quan đến chính ngươi**.
Ngay lập tức, Cửu Vĩ giật mình.
“Cái gì?
Vergil khoanh tay, ánh mắt vẫn dõi theo căn phòng số một nơi Naruto vừa bước vào.
“Rất đơn giản.
“Sau khi khóa huấn luyện này kết thúc…”
“…nếu Naruto vẫn có thể **giữ được chính bản tâm của mình**.
Giọng anh trầm xuống.
“Vậy thì không có lý do gì… để **Cửu Vĩ không công nhận nó**.
Không gian phong ấn chợt im bặt.
Cửu Vĩ không nói gì.
Đôi mắt đỏ khổng lồ của nó khẽ co lại.
Nó không ngờ Vergil lại nói ra điều này.
Một lúc rất lâu trôi qua.
Cuối cùng, Cửu Vĩ khẽ hừ một tiếng.
“…Hừ.
Nhưng lần này, giọng nó không còn tức giận như trước.
Nó suy nghĩ.
Rất lâu.
Sau cùng, chính nó cũng nhận ra một điều.
Vergil nói… **không sai**.
Nếu một con người có thể bước qua việc giết chóc mà vẫn giữ được chính mình…
…thì ý chí của kẻ đó quả thực rất đáng sợ.
Cửu Vĩ khẽ nheo mắt.
“Được.
Nó nói.
“Ta sẽ xem thằng nhóc đó làm thế nào.
Vergil không nói thêm gì.
Hai sự tồn tại đáng sợ — một ác ma mang sát khí như vực sâu, và một vĩ thú cổ xưa — lặng lẽ quan sát.
Trong khi đó…
Ở phía bên kia cánh cửa đá.
Naruto đã bước vào căn phòng số một.
Trong khi Naruto đang ở bên trong căn phòng đá cẩm thạch thực hiện thử thách đầu tiên, bên ngoài ảo cảnh lại hoàn toàn tĩnh lặng.
Không gian trống rỗng, chỉ có Vergil đứng lặng lẽ quan sát, ánh mắt lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng.
Phía sau cánh cổng phong ấn, Cửu Vĩ cũng đang theo dõi tất cả.
Một lúc lâu sau, Vergil bỗng cất tiếng, giọng nói bình thản nhưng sắc bén.
“Có một chuyện… ta cảm thấy khá thú vị.
“Chuyện gì?
Vergil không quay đầu lại, ánh mắt vẫn dõi theo căn phòng số một.
“Ngươi dường như nhận ra thằng bé.
Vergil nói tiếp, giọng vẫn lạnh lùng như cũ.
“Không phải vì cha mẹ của nó.
Một khoảng lặng ngắn.
“Là một lý do khác.
Ánh mắt của anh khẽ hạ xuống.
“Ta nhận ra sự thay đổi trong tâm tình của ngươi khi nhìn thấy nó.
Cửu Vĩ thực sự giật mình.
Nó không ngờ Vergil lại có thể tinh tế đến mức đó.
Chỉ một chút dao động nhỏ trong cảm xúc cũng không thoát khỏi ánh mắt của gã đầu bạc này.
Một lúc lâu sau, Cửu Vĩ thở ra một hơi nặng nề.
Nó không phủ nhận nữa.
Đôi mắt đỏ thẫm của nó nhìn về phía căn phòng nơi Naruto đang chiến đấu.
“Ta biết thằng nhóc đó.
Vergil hơi nghiêng đầu.
“Biết Naruto?
Cửu Vĩ lắc đầu.
“Không hẳn.
Giọng nó trầm xuống, mang theo một chút hồi ức xa xăm.
“Chính xác hơn… là khí tức trên người nó.
Nó dừng lại một chút.
“…thuộc về một người quen của ta.
Vergil hơi nhướng mày.
“Người quen?
Cửu Vĩ chậm rãi nói:
“Một kẻ mà ta đã gặp… từ rất lâu rồi.
Không gian lại rơi vào im lặng.
Vergil suy nghĩ một lát rồi hỏi:
“Là ai?
Nhưng lần này nó không trả lời ngay.
Sau một lúc, nó mới nói:
“Sau này… khi đến thời cơ thích hợp…ta sẽ nói.
Vergil nhìn nó một giây, rồi khẽ gật đầu.
Anh không hỏi thêm nữa.
Dù sao, chuyện đó cũng không phải thứ quan trọng nhất vào lúc này.
Ngay đúng lúc đó—
Cánh cửa đá của căn phòng số một mở ra.
Naruto bước ra ngoài.
Vergil cũng quay đầu nhìn.
Bộ quần áo huấn luyện màu trắng của Naruto lúc này đã nhuộm đỏ.
Máu bắn lên tay áo, vạt áo và cả trên mặt cậu.
Những vết máu chưa khô chảy dọc theo cổ tay xuống các ngón tay.
Naruto bước ra vài bước.
Rồi dừng lại.
Sắc mặt cậu trắng bệch, sau đó dần dần chuyển sang xanh xao.
Ánh mắt xanh dương vốn sáng rực giờ trở nên đờ đẫn như vừa bị rút cạn tinh thần.
Naruto đứng yên một lúc.
Rồi đột nhiên cúi gập người xuống.
“Ọe—!
Cậu không thể kiềm chế được nữa.
Cơn buồn nôn dâng lên dữ dội.
Naruto nôn ra ngay trên nền đá lạnh, toàn thân run rẩy như vừa trải qua một cơn sốt.
Cửu Vĩ im lặng nhìn.
Vergil cũng không nói gì.
Sau một lúc, Naruto mới miễn cưỡng đứng thẳng lại.
Hơi thở cậu rối loạn, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Cậu lau miệng bằng mu bàn tay, nhưng vết máu vẫn còn dính trên da.
Naruto nhìn Vergil.
Giọng nói khàn đặc.
“…Vergil-sensei.
Cậu cố gắng giữ thăng bằng.
“Em… xin phép nghỉ một chút.
Vergil nhìn cậu vài giây.
Ánh mắt anh vẫn lạnh lẽo, nhưng không hề có ý thúc ép.
Anh nói đơn giản.
“Ngươi có thể nghỉ.
Rồi anh bổ sung một câu.
“Bao lâu tùy thích.
Naruto khẽ gật đầu.
Cậu ngồi xuống nền đá lạnh, lưng dựa vào tường cẩm thạch.
Hai tay vẫn còn run nhẹ, ánh mắt mơ hồ nhìn xuống những vết máu trên quần áo mình.
Cửu Vĩ lặng lẽ quan sát.
Còn Vergil… vẫn đứng đó, im lặng chờ đợi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập