Ba ngày trôi qua nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng.
Sáng ngày đăng ký, khuôn viên Học viện Ninja đông hơn hẳn bình thường.
Những genin từ khắp nơi trong làng tụ tập trước tòa nhà, nhóm ba người, nhóm bốn người, tiếng bàn tán rì rầm khắp nơi.
Naruto, Sasuke và Sakura bước vào khu hành lang chính của học viện.
Trên tay mỗi người đều cầm tờ đơn đăng ký đã điền đầy đủ.
Sakura nhìn xung quanh, hơi căng thẳng.
“Đông thật…”
Naruto nhún vai.
“Cũng bình thường thôi.
Kỳ thi Chūnin mà.
Sasuke không nói gì, chỉ lặng lẽ bước đi phía trước.
Ba người dừng lại trước cầu thang dẫn lên tầng ba.
Tấm biển lớn treo trước hành lang ghi rõ:
**301 – Phòng đăng ký kỳ thi Chūnin.
**
Nhưng ngay trước cửa phòng lại có một đám genin đứng chen chúc.
Không khí hơi căng thẳng.
Ở giữa hành lang, hai ninja trung niên đứng chặn ngay trước cửa phòng.
Một người tóc nâu buộc gọn, vẻ mặt nghiêm nghị.
Người còn lại đeo kính, dáng cao gầy.
“Đây là khu vực dành cho kỳ thi Chūnin.
Người tóc nâu khoanh tay, giọng cứng rắn.
“Những genin yếu kém thì quay về đi.
Một genin trẻ phía trước cãi lại.
“Nhưng chúng tôi đến để đăng ký—”
Chưa kịp nói hết câu, người kia đã tung một cú đá.
Bốp!
Cậu genin kia bị đá văng ra sau mấy bước, ngã xuống đất.
“Nếu không vượt qua được ta…”
“…thì đừng mơ bước vào kỳ thi.
Không khí trong hành lang chùng xuống.
Sakura khẽ cau mày.
“Chuyện gì vậy…”
Naruto nhìn quanh một vòng.
Ánh mắt cậu dừng lại ở tấm biển phía trên cửa.
301.
Rồi cậu khẽ nhíu mày.
Sasuke cũng nhìn lên trần nhà, ánh mắt hẹp lại.
Naruto khẽ thở dài.
“Phiền phức thật.
Sakura quay sang.
“Gì cơ?
Naruto bước tới vài bước.
“Đây không phải tầng ba.
Sakura ngẩn người.
“Hả?
Naruto giơ tay chỉ lên tấm biển.
“Đây là tầng hai.
“Chỉ là một ảo thuật nhỏ thôi.
Sasuke gật nhẹ.
“Genjutsu.
Sakura nhìn quanh, cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó không đúng.
Cầu thang vừa nãy họ đi lên… không hề dài đến mức lên tầng ba.
Naruto bước thẳng tới cửa.
Hai ninja trung niên lập tức nhìn cậu.
“Nhóc con.
“Không nghe ta nói sao?
Naruto dừng lại trước tấm bảng.
Cậu giơ tay lên.
Chakra khẽ rung.
Tấm biển “301” lập tức biến dạng như mặt nước bị khuấy động, rồi biến mất.
Bên dưới hiện ra con số thật.
**201.
Một vài genin xung quanh lập tức xôn xao.
“Thật kìa!
“Là ảo thuật!
Người tóc nâu bỗng bật cười.
“Ồ.
“Xem ra cũng có vài đứa sáng mắt.
Anh ta bước sang một bên.
“Đúng vậy.
“Đây chỉ là một bài kiểm tra nhỏ.
Người đeo kính cũng mỉm cười.
“Những ai không nhận ra ảo thuật này…”
“…thì cũng không nên bước vào kỳ thi Chūnin.
Naruto quay sang nhìn họ.
“Các anh là ai?
Người tóc nâu cười.
“Kamizuki Izumo.
Người đeo kính gật đầu.
“Hagane Kotetsu.
Izumo khoanh tay.
“Những người vượt qua bài kiểm tra này…”
“…có thể tiếp tục lên tầng ba.
Sasuke quay lưng bước lên cầu thang.
“Đi thôi.
Naruto cũng quay lại.
Sakura vội vàng theo sau.
Ba người bước lên cầu thang lần nữa.
Lần này, khi đến tầng trên cùng, tấm biển trước cửa ghi rõ ràng.
**301.
Hành lang phía trước đã đông kín genin từ nhiều làng khác nhau.
Không khí nặng nề hơn hẳn tầng dưới.
Naruto dừng lại một chút trước cửa phòng.
Cậu khẽ cười.
“Xem ra…kỳ thi bắt đầu rồi.
—————-
Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên như tiếng trống giữa chợ:
“Naruto-kun!
Từ cầu thang tầng dưới, một thiếu niên áo xanh lá cây, tóc cắt bát úp, lông mày đậm như viết bằng than, nhảy lên hai bậc một, đứng trước mặt Naruto với tư thế hùng dũng vung tay cắt gió:
“Chúng ta lại gặp nhau rồi!
Cậu còn nhớ những ngày luyện thể thuật cùng Gai-sensei không?
Naruto toát mồ hôi.
“À, ừ… Lee.
Cậu vẫn… mạnh ghê ha.
Rock Lee cười sáng rỡ, rồi bất ngờ quay ngoắt 180 độ sang Sakura, mắt bừng sáng như tráng sĩ gặp công chúa:
“Sakura-san!
Ngay lần đầu tiên nhìn thấy em – tôi đã biết:
Đó là định mệnh trăm năm chỉ xuất hiện một lần!
Sakura:
Lee quỳ một gối xuống đất, chìa tay ra, nụ cười chói lóa:
“Làm bạn gái tôi nhé!
Tôi sẽ bảo vệ em khỏi cả… giông tố!
Naruto và Sasuke đứng hình.
Sakura… giật lùi ba bước.
Mắt mở to.
Gương mặt biến sắc.
“…Cậu… cậu là ai vậy trời?
Tên lông mày rậm?
Bốp.
Rock Lee đổ rạp ra sàn, tay vẫn giữ nguyên tư thế chìa về phía trước như tượng đá bị đánh ngất.
Naruto:
“Tớ đoán là… thất tình cấp tốc.
Rock Lee vẫn còn ngồi bệt dưới sàn sau cú
"từ chối phũ phàng"
của Sakura.
Nhưng ánh mắt cậu không vỡ vụn – mà chuyển hướng, sắc lại, như một chiến binh vừa đổi mục tiêu.
Lee bật dậy.
Tư thế thẳng lưng, tay chống hông, giọng vang:
Để chứng minh rằng tôi đủ tư cách bảo vệ em – tôi sẽ thách đấu với người mạnh nhất trong đội của em!
“Hả… cái gì nữa?
Lee xoay người, chỉ thẳng tay vào Sasuke:
“Uchiha Sasuke!
Tôi thách cậu một trận!
Nếu tôi thắng, thì… Sakura-san sẽ thấy tôi nghiêm túc và có thực lực!
Sasuke – đang khoanh tay tựa vào tường – mở mắt, hơi nhướn mày.
“…Một tên Genin vô danh… cũng dám thách đấu tộc nhân Uchiha sao?
Giọng cậu không lớn.
Nhưng lạnh và đầy khinh miệt.
Lee không phản ứng.
Ánh mắt cậu chỉ càng sắc hơn.
Naruto đứng bên cạnh, nhìn cả hai, cười nhẹ – một nụ cười thần bí.
“…Đến lúc đó… đừng để bị cậu ta đánh cho quá thảm là được.
Sasuke liếc sang Naruto, không nói gì, chỉ bước ra giữa hành lang, đứng đối mặt với Lee.
“Được.
Một phút thôi.
Đủ để kết thúc.
Cả hành lang gần như dừng lại.
Một vài Genin khác – kể cả Kankurō, Temari – bắt đầu liếc sang.
Không ai xem nhẹ khi nghe hai từ “Uchiha” và “thách đấu.
Cuộc đấu bắt đầu.
Sasuke lao lên trước, như một tia xé gió, đòn đá ngang mở màn rất nhanh và sắc bén.
Nhưng Lee đã đoán được và biến mất khỏi tầm mắt Sasuke.
Sasuke khựng lại.
“Bốp!
Một cú gối ngược từ trên trời, đập thẳng vào vai Sasuke – Lee xuất hiện từ trên đầu, động tác như đang múatrên không.
Sasuke trượt, quay lại, tung đòn thứ hai.
Lee không lùi, chỉ xoay người, chạm đất bằng đúng ba ngón tay, rồi bật ngang, liên hoàn cước đánh văng Sasuke vào tường.
Sasuke nghiến răng – mắt xoay Sharingan.
Lee dừng lại nửa nhịp.
“Ồ… Sharingan à?
Vậy là tôi có thể nghiêm túc hơn chút.
Sasuke gầm nhẹ – đòn tay chém chéo.
Nhưng lần này, Lee xuất hiện sau lưng.
“Chậm quá.
“Bốp – bốp – bốp!
Ba cú đá xé gió tung ra, làm Sasuke mất thăng bằng rồi bị quật ngược ra sàn.
Cả hành lang sững lại.
Rock Lee đứng vững.
Không thở gấp.
Chỉ cúi nhẹ người, nói thật chậm:
“Uchiha-san… Thể thuật… là thứ mà Sharingan không thể bắt kịp nếu tim cậu không đủ kiên định.
Sasuke nằm dưới sàn, thở dốc.
Không bị thương nặng – nhưng rõ ràng, bị đánh cho không ngẩng nổi đầu.
Naruto lẩm bẩm:
“Đúng là không cần đến một phút.
Sakura nuốt khan, nhìn Lee bằng ánh mắt vừa sững sờ, vừa không biết nên nói gì.
Lee thì quay lại, cúi gập 90 độ về phía Sakura – ánh mắt vẫn nghiêm túc:
“Em thấy chứ, Sakura-san.
Lòng chân thành – cũng có thể ra đòn rất nhanh.
Sasuke ngồi dậy, siết nắm tay.
(Một Genin như vậy… lại vượt mặt mình dù mình đã dùng Sharingan.
Lòng kiêu hãnh của Uchiha – lần đầu bị lung lay.
Hành lang tầng ba của học viện vốn đã đông, sau trận giao thủ ngắn ngủi giữa Sasuke và Rock Lee lại càng trở nên náo nhiệt hơn.
Các genin từ nhiều đội đứng rải rác hai bên tường, ánh mắt tò mò, có người còn thì thầm bàn tán.
Sasuke đã đứng dậy.
Quần áo hơi dính bụi nhưng cậu không hề để ý.
Ánh mắt tối lại, trong đầu rõ ràng đang ghi nhớ từng động tác vừa rồi của Lee.
Thua trận không phải điều khiến cậu khó chịu nhất — mà là việc đối phương đánh bại cậu bằng thể thuật thuần túy, ngay cả khi Sharingan đã mở.
Naruto đứng dựa vào tường cách đó vài bước, khoanh tay, ánh mắt lặng lẽ quan sát.
Nụ cười nhạt trên môi cậu không rõ là trêu chọc hay suy ngẫm.
Rock Lee thì hoàn toàn không để tâm đến bầu không khí xung quanh.
Sau khi chỉnh lại băng quấn tay, cậu quay về phía Sakura với vẻ mặt nghiêm túc như một chiến binh chuẩn bị tuyên thệ.
Cậu cúi gập người gần chín mươi độ.
“Xin hãy tin rằng!
Tình cảm của tôi dành cho em hoàn toàn chân thành!
Sakura lập tức lùi lại hai bước, tay xua loạn.
“Không!
Tuyệt đối không!
Lee đứng thẳng dậy, ánh mắt có chút đau đớn… nhưng rồi lại bừng cháy nhiệt huyết như chưa từng bị từ chối.
“Không sao!
Tình yêu chân chính luôn phải vượt qua thử thách!
Naruto đưa tay che mặt.
“…Cậu đúng là không biết từ bỏ.
Đúng lúc đó, từ cầu thang phía sau Lee vang lên tiếng bước chân.
Hai người khác bước lên hành lang.
Một cô gái tóc nâu buộc hai búi hai bên, đeo băng trán Konoha, dáng vẻ gọn gàng, ánh mắt bình tĩnh — Tenten.
Đi cạnh cô là một thiếu niên cao gầy, mái tóc dài buộc sau lưng, ánh mắt lạnh lẽo như mặt nước mùa đông.
Hyūga Neji.
Chỉ cần nhìn qua cũng cảm nhận được khí chất hoàn toàn khác biệt.
Tenten bước tới trước, hơi cúi đầu về phía Sakura.
“Xin lỗi vì Lee gây rắc rối.
Sakura vội lắc đầu.
“À… không sao…”
Neji thì dừng lại giữa hành lang, ánh mắt chậm rãi quét qua mọi người.
Khi ánh nhìn của cậu lướt qua Naruto, nó khựng lại một nhịp.
Neji lên tiếng.
“Uzumaki Naruto.
Naruto hơi nghiêng đầu.
“Có chuyện gì?
Neji không trả lời ngay.
Ánh mắt cậu chuyển sang phía sau Naruto, là Hinata vừa lúc đó cũng bước lên hành lang, hơi thở còn gấp vì vừa chạy lên cầu thang khi nghe tin có xô xát.
Neji đứng giữa hành lang, ánh mắt lạnh lẽo dừng lại trên Hinata vừa chạy lên.
“Hinata-sama.
Giọng nói của cậu bình thản đến mức gần như không mang theo cảm xúc.
“Dù có ai giúp đi chăng nữa…một người như cô cũng không thể thay đổi kết cục của mình.
Hinata khựng lại.
Nhưng lần này cô không cúi đầu như trước.
Ánh mắt trắng nhạt của Byakugan lập tức trừng lên, sắc bén hiếm thấy.
“Anh vừa nói cái gì vậy, Neji-niisan?
Cả hành lang giật mình.
Hinata bước lên một bước, giọng rõ ràng mang theo lửa giận.
“Anh định coi thường ai?
Đây không còn là cô gái rụt rè ngày xưa nữa.
Khí thế mạnh mẽ ấy khiến không ít người xung quanh sững sờ.
Nhưng Neji hoàn toàn không phản ứng.
Ánh mắt cậu thậm chí còn không dừng lại trên Hinata lâu hơn một giây.
Neji chỉ nhàn nhạt nói:
“Vô ích thôi.
Bởi vì mỗi người…đều đã có sẵn định mệnh của mình ngay từ khi sinh ra.
Nói xong, Neji quay người rời đi, không thêm một lời giải thích.
Không thêm một cái nhìn.
Chỉ đơn giản bước đi về phía cuối hành lang.
“Neji!
Hinata tức giận bước tới định đuổi theo.
Nhưng ngay lúc cô vừa bước được nửa bước, một bàn tay nắm lấy cổ tay cô.
Là Naruto.
Cậu đứng phía sau, ánh mắt bình tĩnh.
“Đừng đuổi theo.
Hinata định nói gì đó… nhưng khi nhận ra Naruto vẫn đang nắm tay mình, cả khuôn mặt lập tức đỏ bừng, cơn tức giận vừa rồi như bị ai đó tắt công tắc.
Cô đứng yên.
Naruto nhìn về phía bóng lưng Neji đang dần khuất ở cuối hành lang, rồi nói rất nhẹ:
“Đến lúc đó… hãy chứng minh cho anh ta thấy.
Hinata nhìn Naruto một lúc.
Rồi khẽ gật đầu.
“Ừm…”
Giọng nói lúc này lại dịu dàng hẳn.
Cảnh tượng đó khiến những người xung quanh hoàn toàn đứng hình.
Kiba trố mắt.
“Khoan… khoan đã…”
Shikamaru nhướn mày.
“Thật luôn à…”
Chōji cắn bánh nhưng quên nuốt.
Ngay cả Sasuke cũng hơi liếc sang Naruto.
Cô gái vừa rồi còn nổi cáu với Neji…giờ lại ngoan ngoãn gật đầu chỉ vì Naruto nói một câu.
Kiba lẩm bẩm:
“…Hóa ra chỉ có Naruto mới ‘thuần hóa’ được Hinata.
Hinata lúc này mới nhận ra ánh mắt của mọi người xung quanh.
Cô lập tức cúi đầu, mặt đỏ tới tận tai, nhưng tay… vẫn chưa rút ra khỏi tay Naruto.
Trong tâm trí Naruto, Vergil đứng khoanh tay giữa làn sương mờ.
“Chakra của hắn ổn định.
Byakugan vận hành tốt.
Kỹ thuật gần như hoàn chỉnh.
Vergil khẽ hừ.
“Đáng tiếc là đầu óc hắn đã tự khóa mình trong cái lồng gọi là số phận.
Anh nói chậm rãi.
“Hãy cho hắn thấy… rằng ý chí của con người có thể chém nát cái lồng đó.
Ngay khi bầu không khí căng thẳng còn chưa kịp tan, một tiếng gọi vang lên từ cuối hành lang.
“LEE!
Âm thanh lớn đến mức cả hành lang giật mình quay đầu.
Từ cầu thang, một con rùa khổng lồ đeo băng trán Konoha… đang chậm rãi bước lên.
Con rùa đeo kính râm.
Và… nó đang nói chuyện.
TA NGHE NGƯƠI GÂY RỐI TRƯỚC KHI KỲ THI BẮT ĐẦU!
Rock Lee lập tức quay phắt lại.
“Genbu-sensei!
Em xin lỗi!
Các genin xung quanh chết lặng.
“C-cái gì vậy trời…”
Ngay lúc đó, một làn khói bùng lên trên mai rùa.
Phụt!
Khi khói tan đi, một bóng người đã xuất hiện.
Maito Gai.
Ngồi xếp bằng trên mai rùa, ánh nắng chiếu sau lưng khiến hình ảnh của anh trông như vừa bước ra từ một sân khấu kịch.
ĐỒ NGỐC NÀY!
BỐP!
Một cú đấm thẳng xuống đầu Lee.
ẦM!
Lee bị thổi bay, cắm đầu vào tường.
Naruto lập tức lùi nửa bước.
“…Không xong rồi.
Sasuke liếc sang.
“Cái gì?
Naruto thở dài.
“…Cặp thầy trò nguy hiểm nhất Konoha.
Ba giây sau.
Rock Lee bật dậy.
“Gai-sensei!
Em sai rồi!
Nhưng em vẫn giữ vững lý tưởng của tuổi trẻ!
Hai người ôm chầm lấy nhau giữa hành lang.
“Tuổi trẻ!
“Toàn lực!
Toàn bộ genin xung quanh đứng hình.
Sakura mặt đen như đít nồi.
Shikamaru thở dài.
“Phiền phức thật…”
Chōji cắn bánh… quên nhai.
Temari nhìn cảnh đó, vẻ mặt khó tin.
“…Đây là văn hóa của Konoha à?
Naruto ôm trán.
“…Ai đó làm ơn đưa mình ra khỏi đây trước khi mắt mình bị tổn thương vĩnh viễn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập