Phía xa – Naruto cũng đã tỉnh lại.
Cậu lặng lẽ quan sát tất cả – từ lúc Sasuke vặn khớp tay Zaku đến khi Sakura ngăn cản cậu ta bằng cả tính mạng mình.
Trong tâm trí Naruto, Vergil lạnh lùng nói:
“Thằng nhóc Uchiha kia… được một thứ gì đó ban thêm sức mạnh, ta nghi ngờ nằm trên vết cắn ở cổ của Orochimaru.
Nhưng nó không có kiểm soát được, nó để nỗi đau dẫn lối, để bóng tối dần dần nuốt chửng tâm hồn.
Cứ như thế… sớm muộn gì nó cũng sẽ rơi vào hố sâu, phản bội tất cả chỉ để tìm thêm sức mạnh.
Naruto siết nắm tay.
“Không… Em sẽ không để điều đó xảy ra.
Nếu em có thể tiến lên, thì cậu ta cũng có thể.
Và em sẽ kéo cậu ấy khỏi bóng tối, nếu cần.
Vergil nheo mắt, hờ hững đáp:
“Vậy nếu thằng bé không chịu, vẫn lấn sâu vào bóng tối thì sao?
Naruto sắc mặt đột nhiên trở nên lạnh lẽo:
“Nếu vậy, thì tộc Uchiha cũng không nhất thiết phải có hậu nhân nữa.
Sasuke thở dốc.
Cơn thịnh nộ dị thường dịu lại.
Ấn nguyền lùi xuống làn da, như một cơn ác mộng tan biến giữa bình minh.
Cậu quay sang Sakura – vẫn đang ôm chặt lấy mình – và khẽ nói:
“…Tớ xin lỗi.
Không ai nói thêm gì nữa.
Lúc ấy, không gian im phăng phắc.
Dosu nhìn cậu Uchiha trước mặt – kẻ vừa khiến một trong ba tên Genin mạnh nhất làng Âm Thanh như Zaku phải rên rỉ dưới đất – và hắn đưa mắt ra hiệu cho đồng đội.
“Chúng ta rút.
Kin và Zaku gật đầu, dù gương mặt còn căng vì sợ.
Họ xoay người bước đi…
Nhưng chính lúc ấy – Zaku quay đầu.
Gương mặt méo mó vì đau đớn, nhưng ánh mắt đầy tức giận, thù hận và sĩ diện bị chà đạp.
Hắn cố nén đau giơ hai tay lên, luồng chakra xoắn mạnh trong lòng bàn tay.
“Zankūkyokuha!
Một đòn sóng khí cực mạnh phóng ra – không hướng vào Sasuke – mà nhắm thẳng vào nhóm các cô gái đang đứng lùi sau:
Sakura, Ino, và Tenten.
“Khốn kiếp!
” – Neji hét lên – “Kaiten!
Luồng chakra tỏa tròn quanh cơ thể Neji, tạo thành bức khiên xoay tròn phá tan sóng không khí.
Tenten được bảo vệ.
Nhưng Sasuke đang đứng chắn trước Sakura.
Cậu quay lại không kịp.
“BOOOM!
Toàn thân Sasuke bị sóng đánh trúng, văng ngược ra sau cùng Sakura.
Cô hét lên.
Naruto – nằm gần đó – thấy Ino sắp bị sóng âm đánh trúng từ bên hông, vội gượng người đứng lên, chakra bùng nổ một khắc.
Cậu lao đến chắn trước người cô, kết ấn, ép chakra vào lòng bàn tay và bắn ra một đòn Rasengan chưa hoàn chỉnh, nhưng đủ mạnh để chặn sóng không khí của Zaku.
Áp lực từ đòn đánh này vẫn quá mạnh, nó dội lại vào chính người Zaku
“RẮC!
Zaku hét thảm thiết, ngã quỵ.
Dosu nghiến răng, tay giật chốt quả bom khói.
“Rút đi!
NGAY!
Khói mù mịt bao trùm cả khu vực.
Khi tan đi – đội làng Âm Thanh đã biến mất.
Không một ai đuổi theo.
Tất cả đều ngồi bệt xuống, thở hổn hển.
Sakura vẫn ôm Sasuke, che chắn cho cậu khỏi những mảnh vụn bay tung.
Ino nắm lấy tay và đỡ lấy Naruto, tránh cho cậu khỏi ngã xuống, đôi mắt lo lắng kiểm tra vết thương cho cậu.
Còn Sasuke – gục trong lòng Sakura – cảm nhận được nỗi đau không đến từ thể xác, mà từ một điều lớn hơn.
Từ cái gì đó bên trong… đang gào thét muốn trỗi dậy.
Thế rồi, trong khoảnh khắc mà ý thức dần rút khỏi cậu như thủy triều, một giọng nói thì thầm vang vọng trong đầu – êm ái như nhung lụa, nhưng lạnh như băng hàn:
“Tìm đến ta…nếu ngươi muốn thêm sức mạnh.
Sasuke mở to mắt – một thoáng hoảng loạn – rồi lịm đi trong vòng tay của Sakura.
Sau trận chiến ngắn ngủi nhưng dữ dội, khu rừng cuối cùng cũng trở lại yên tĩnh.
Đội Dosu đã rút lui sau khi Zaku bị đánh bại, còn ba đội Konoha thì nhanh chóng tập hợp lại với nhau để kiểm tra tình hình.
Khi chắc chắn rằng không còn đối thủ nào ở gần, họ quyết định tạm thời liên minh và cùng di chuyển trong khu rừng Tử Thần.
Con đường giữa rừng trở nên bớt căng thẳng hơn khi có nhiều người hơn cùng cảnh giới.
Shikamaru đi đầu quan sát xung quanh, Neji thỉnh thoảng mở Byakugan kiểm tra chakra trong phạm vi gần, còn Lee và Choji phụ trách những vị trí có thể xảy ra tập kích bất ngờ.
Ở phía sau đội hình, Sakura đang chăm sóc Sasuke.
Cô ngồi cạnh cậu trên một cành cây lớn khi cả nhóm dừng chân nghỉ ngắn.
Vết thương do Nguyền Ấn để lại khiến Sasuke vẫn còn khá yếu, và Sakura cẩn thận thay băng cho cậu bằng những kỹ năng y thuật cơ bản mà cô từng học được.
“Sasuke…” Sakura thì thầm, tay vẫn khéo léo buộc lại dải băng quanh cổ cậu.
“Tớ xin lỗi vì đã không đủ mạnh để ngăn chuyện đó xảy ra.
Sasuke khẽ nghiêng đầu tránh ánh mắt của cô.
“Không phải lỗi của cậu.
Giọng cậu trầm xuống, vẫn còn mệt mỏi sau khi phải chống lại Nguyền Ấn.
Sakura không nói thêm gì, chỉ tiếp tục buộc lại lớp băng một cách cẩn thận.
Một lúc sau, cô khẽ nói, gần như là nói với chính mình.
“Lần đầu tiên… tớ cảm thấy mình không còn là gánh nặng.
Ở cách đó vài mét, Ino đang ngồi cạnh Naruto.
Naruto dựa lưng vào thân cây, mắt đã mở nhưng vẫn còn mệt sau trận chiến với Orochimaru và con rắn khổng lồ.
Ino cẩn thận đưa cho cậu một bình nước, sau đó kiểm tra lại vài vết trầy xước trên tay cậu.
“Cậu đúng là không biết giữ mạng mình gì cả.
” Ino lẩm bẩm.
Naruto cười nhẹ, hơi nhún vai.
“Chỉ là hơi quá tay một chút thôi.
“‘Hơi’ quá tay?
Ino liếc cậu một cái.
“Cậu dùng Rasengan nổ tung cả đầu một con rắn khổng lồ đấy.
Naruto chỉ cười trừ, còn Ino thì tiếp tục buộc lại băng trên cổ tay cậu với vẻ mặt chăm chú.
Ở phía trước, Shikamaru đang ngồi trên một cành cây thấp cùng Neji và Tenten, trải hai cuộn trục ra để kiểm tra.
“Vậy là rõ rồi.
” Shikamaru thở dài.
“Tất cả chúng ta đều mang cùng một loại.
Ba cuộn trục đều mở ra cùng một dòng chữ giống nhau.
Thiên chi thư.
Neji khẽ gật đầu.
“Điều đó có nghĩa là chúng ta vẫn chưa thể vào tháp trung tâm.
Tenten chống cằm suy nghĩ.
“Muốn vượt qua vòng này, chúng ta cần cả Thiên và Địa chi thư.
Shikamaru nhìn quanh cả ba đội, rồi nói chậm rãi.
“Ba đội, ba cuộn Thiên chi thư.
“Muốn hoàn thành vòng thi… chúng ta cần ít nhất ba cuộn Địa chi thư.
Choji ngồi cạnh đó vừa ăn vừa nói.
“Vậy nghĩa là chúng ta phải đánh bại ba đội khác nữa.
Shikamaru gật đầu.
“Đúng vậy.
Neji nhìn về phía sâu trong khu rừng, Byakugan khẽ mở ra kiểm tra khu vực xung quanh.
“Thời gian đã trôi qua một ngày.
“Chúng ta còn bốn ngày để tìm đủ các cuộn trục và đến được tháp trung tâm.
Tenten bực bội:
“Bọn kia như bốc hơi khỏi bản đồ!
Không thấy bóng dáng đội nào nữa…”
Neji trầm giọng:
“Có lẽ chúng cố tình ẩn thân.
Hoặc đã bị loại.
Sakura gật đầu:
“Bọn tớ – Đội 7 – cũng chỉ có một cuộn Thiên.
Nếu không có Địa…”
Naruto nghiến răng:
“Không thể như thế được… Mình không thể để bị loại sau khi đã vượt qua trận chiến đó.
Bỗng, từ đâu đó trong rừng – giọng nói nhẹ như gió vọng ra:
“Có người cần cuộn Địa chi thư sao?
Mọi người thủ thế đồng loạt.
Từ giữa bụi rậm, Kabuto Yakushi xuất hiện – vẫn là ánh mắt sau cặp kính dày và nụ cười không bao giờ biết thật hay giả.
“Là ngươi…” – Naruto nheo mắt.
“Đừng lo.
” – Kabuto giơ hai tay không vũ khí, từ từ móc ra ba cuộn Địa chi thư từ túi áo.
“Nhặt được từ chỗ một đội làng Cỏ bị đánh bại.
Tôi… thấy các bạn xứng đáng hơn.
Sakura bước lên:
“Ngươi muốn gì?
Kabuto chỉ nhún vai:
“Tôi không cần gì.
Tôi chỉ muốn các bạn vượt qua vòng này.
Hắn đặt ba cuộn trục xuống một tảng đá – rồi quay lưng, lặng lẽ biến mất như khói.
Không một dấu vết.
Naruto nhìn theo, mắt dần tối lại:
“Cái tên đó… chắc chắn có âm mưu.
Ino đứng cạnh cậu, khẽ gật.
“Chúng ta nên cảnh giác hắn.
Vergil cất tiếng trong tâm trí Naruto:
“Hãy để mắt đến hắn, Naruto.
Vì sau cùng – mặt nạ luôn là lớp da mềm nhất.
————————-
Tháp Trung Tâm đã hiện ra xa xa
Tòa tháp trung tâm hiện ra sừng sững giữa rừng như một bức tượng đá khổng lồ vươn thẳng lên trời.
Dù không có vũ khí, không có chakra đe dọa – nó vẫn khiến cả nhóm Genin đứng lặng một lúc lâu.
“Chúng ta đến nơi rồi.
” – Neji nói khẽ.
Shikamaru thở phào:
“Mất bao nhiêu trận, bao nhiêu máu mới đến được đây…”
“Ờ mà…” – Rock Lee nghiêng đầu, hứng chí – “Chúng ta có đủ hai cuộn rồi đúng không?
Cả đội gật.
Lee lập tức rút cuộn trục Địa, định mở ra.
“Khoan đã!
” – Naruto giơ tay chặn.
“Không nên làm vậy.
Lee chớp mắt.
“Hả?
Nhưng đã xong phần thi rồi mà.
Naruto lắc đầu:
“Chưa vào trong thì vẫn là Rừng Tử Thần.
Biết đâu quyển trục này có bẫy?
Giám khảo từng nói rồi – làm sai một bước, có thể gây nguy hiểm.
Ino rùng mình.
“Nguy hiểm á?
Như kiểu… nổ tung hả?
Tenten lẩm bẩm:
“Không ngạc nhiên nếu là thật…”
Sakura gật:
“Naruto nói đúng.
Chúng ta đã đi đến đây.
Không thể liều mạng vào phút cuối.
Lee định phản bác, nhưng Neji nói gọn lỏn:
“Nghe cậu ta đi.
Sau một hồi tranh luận nho nhỏ, cuối cùng cả nhóm đồng lòng:
mở trục sau khi đã vào tháp.
Naruto nhún vai:
“An toàn vẫn là trên hết.
Nhỡ đâu trong đó triệu hồi ra.
Orochimaru nữa thì hết chạy.
Khi ba đội 7, 9 và 10 bước qua cánh cửa lớn của tháp trung tâm, không khí bên trong lập tức trở nên yên tĩnh khác hẳn với sự căng thẳng của Rừng Tử Thần bên ngoài.
Ánh sáng từ những ô cửa cao chiếu xuống sàn đá rộng, nơi đã có vài đội khác đến trước.
Ngay khi Naruto vừa bước vào đại sảnh, một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Na… Naruto-kun!
Hinata đứng bật dậy gần như ngay lập tức.
Nhưng chỉ một khoảnh khắc sau, ánh mắt cô dừng lại trên lớp băng quấn quanh người Naruto.
Vệt máu khô vẫn còn lộ ra dưới lớp vải.
Cô sững lại nửa nhịp.
Rồi đôi mắt trắng nhạt lập tức trở nên sắc lạnh.
“Byakugan!
Mạch chakra quanh thái dương nổi lên, tầm nhìn của Hinata mở rộng trong chớp mắt.
Ánh mắt cô lướt nhanh qua cơ thể Naruto, xác nhận rõ ràng vết thương cùng dấu vết chakra còn hỗn loạn sau trận chiến.
Khuôn mặt Hinata lập tức trầm xuống.
“Là kẻ nào làm cậu bị thương?
Giọng cô thấp hẳn đi, nhưng trong đó có một thứ áp lực khiến cả nhóm xung quanh bất giác rùng mình.
Kiba đứng cạnh suýt làm rơi cả túi thức ăn.
“Ơ… Hinata?
Nhưng Hinata hoàn toàn không để ý tới ai khác.
Byakugan vẫn mở, ánh mắt cô như muốn xuyên thẳng qua mọi người xung quanh để tìm ra kẻ gây ra vết thương đó.
“Nói cho tớ biết.
“Tên đó… đang ở đâu?
Ở phía sau, Ino chớp mắt liên tục.
“Trời… Hinata nổi giận.
Choji thì đang nhai dở miếng bánh, cũng khựng lại.
Shikamaru lẩm bẩm:
“Phiền phức thật…”
Naruto thấy tình hình bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát, liền vội vàng bước tới trước mặt Hinata, giơ hai tay lên như đầu hàng.
“Khoan đã, khoan đã.
“Không có ai ở đây cả.
Hinata nhìn cậu, vẫn chưa tắt Byakugan.
“Nhưng cậu bị thương.
Naruto gãi đầu, cố cười nhẹ.
“Chỉ là vết trầy thôi.
Trong rừng thì chuyện này bình thường mà.
“Không bình thường.
” Hinata nói ngay lập tức.
Ánh mắt cô vẫn còn hơi giận dữ, khiến mấy người đứng gần đó vô thức lùi lại nửa bước.
Naruto thở dài, rồi đưa tay nhẹ nhàng nắm tay Hinata.
“Thật sự không sao.
“Nhìn này, tớ vẫn đứng đây nói chuyện với cậu được mà.
Giọng cậu chậm lại, dịu xuống.
“Hinata, tắt Byakugan đi.
Hinata nhìn cậu thêm vài giây.
Cuối cùng, những mạch chakra quanh thái dương dần biến mất.
“.
Được rồi.
Byakugan tắt đi.
Sắc mặt cô cũng dịu lại, dù vẫn còn hơi khó chịu.
Naruto thở phào một hơi.
Ở phía sau, cả nhóm gần như đồng loạt lau mồ hôi.
Kiba thì thầm với Shikamaru.
“Trời đất… Hinata khi nổi lửa giận đáng sợ thật.
“Ừ.
Nhưng hình như chỉ có Naruto mới dập được.
Shino không bình luận.
Ở bên cạnh, Kiba vỗ ngực đầy tự hào:
“Bọn tớ đến sớm hơn mọi người một ngày lận!
Gặp có vài đội, nhưng né được hết!
Chōji nhai bánh ngấu nghiến:
“Vậy là ít nhất cũng mấy đội vượt qua…”
Shino đẩy nhẹ gọng kính, giọng đều đều:
“Thật ra… theo quan sát, còn vài đội rất mạnh đã đến trước cả bọn tớ.
Sasuke nheo mắt:
“Đội nào?
Shino không trả lời ngay, mà nhìn sang góc xa bên kia tháp – nơi ánh sáng chỉ vừa chạm đến rìa áo choàng.
“Đội làng Cát.
Được cho là nhóm đến đầu tiên.
Lee siết nắm tay, mắt sáng rực:
“Cậu có thấy người tên Gaara không?
Shino khẽ gật:
“Không chỉ thấy.
Mà còn cảm nhận.
Khí áp quanh cậu ta… không phải của người bình thường.
Sakura lặng lẽ siết tay Sasuke.
Còn Naruto – đôi mắt xanh chậm rãi hướng về phía bóng tối nơi góc tháp – nơi một ai đó đang ngồi… không cử động.
Gaara.
——————————
Ngày thứ năm.
Tại sảnh lớn của Tháp trung tâm.
Bốn đội – Đội 7, Đội 8, Đội 9, và Đội 10 – đứng thành vòng tròn nhỏ quanh những chiếc bàn đá thấp đặt ở giữa sảnh.
Mỗi đội đều đã nghỉ ngơi, hồi phục, và mang trong mình một thứ kỳ vọng lặng thầm.
Trước mặt họ, hai cuộn trục – “Thiên” và “Địa” – được đặt sóng đôi.
Naruto ngồi bó gối phía sau bàn, khẽ nghiêng đầu nhìn cuộn trục.
“Thế là… chỉ cần mở cả hai cái này là xong phần thi?
– cậu hỏi nhỏ.
“Không sai.
” – Neji đáp.
Lee, thì lại hăng hái khác thường:
“Có khi nào đây là phần quà bất ngờ từ thầy Gai-sensei?
Shikamaru thở dài:
“Tớ chỉ mong không phải là đánh nhau thêm một vòng nữa…”
Khi đồng hồ trên vách tường điểm tiếng vang thứ mười hai – từng đội đồng loạt mở cuộn trục.
Tia sáng xanh bắn lên không trung, tỏa ra thành vòng tròn chakra như hồ nước lật ngược.
Ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng “phụt” nhẹ vang lên trước mặt từng đội.
Từ làn sáng mờ, một bóng người hiện ra.
Đứng thẳng, vững như đá, và quen thuộc vô cùng.
“Thầy Iruka…?
” – Sakura hét lớn, kinh ngạc.
Quả thật, trước mặt Đội 7 lúc này là Umino Iruka – người thầy cũ tại học viện Ninja.
Gương mặt Iruka nghiêm túc nhưng ánh mắt lại ấm áp.
“Chúc mừng các em đã đến được đây.
” – Iruka lên tiếng.
“Và… vì các em đã làm theo đúng luật.
Ở phía xa, những Chūnin khác cũng hiện ra trước Đội 8, 9, và 10 – mỗi người là một người quen hoặc người hướng dẫn trong làng, đóng vai trò giám khảo.
“Trong mỗi cặp cuộn trục 'Thiên' và 'Địa' được cấp phát có một phong ấn kết giới thời gian, liên kết với chakra của giám khảo.
” – Iruka giải thích.
“Nếu bất kỳ đội nào chỉ có một cuộn trục, hoặc mở một trong hai trước khi đến Tháp, hoặc tệ hơn – mở cả hai khi chưa đến đúng nơi quy định, phong ấn sẽ tự động phát động và khiến toàn đội bị ngất xỉu ngay lập tức.
“Và điều đó đồng nghĩa với việc… bị loại khỏi kỳ thi.
Naruto liếc qua Lee, rồi nhếch môi:
“Thật là tốt, may là chúng ta không… tự dưng định mở trục giữa rừng.
Lee giật bắn.
Mặt đỏ ửng, tay gãi đầu cười trừ:
“Tớ… tớ chỉ hơi tò mò chút thôi…”
Neji lắc đầu.
“Nếu không nhờ Naruto cản lại thì cậu đã đưa cả đội đi ngủ nguyên tuần rồi.
“Không phải ‘ngủ’…” – Shikamaru chen vào – “.
là ‘bị loại vĩnh viễn’ thì đúng hơn.
Lee lúc này gãi đầu gãi tai, đang cố gắng nhìn xuống sàn đá như thể nó vừa trở nên rất hấp dẫn.
Mặt cậu đỏ như quả táo chín.
Các cô gái đứng một bên thì phì cười.
Iruka khẽ ho một tiếng, như thể cố nén cười.
“Đừng coi thường luật lệ.
” – thầy nói.
“Bởi những thứ được giấu trong quy tắc… luôn là thứ kiểm tra đạo đức của các ninja.
Naruto khẽ lẩm bẩm:
“Đạo đức và mạng sống, huh…”
Iruka hắng giọng, ánh mắt nghiêm lại, tiếp tục nói.
“Nhưng các em đừng vội nghĩ rằng mình đã vượt qua kỳ thi.
Cả đại sảnh im phăng phắc.
“Mặc dù các em đã hoàn thành hai vòng đầu, số lượng Genin còn lại vẫn quá đông, vượt quá dự kiến của ban tổ chức.
Các Chūnin khác cũng lần lượt lên tiếng, ánh mắt không giấu vẻ căng thẳng.
“Vòng ba sắp tới sẽ là nơi các Daimyō, các quý tộc, lãnh chúa các quốc gia, và cả các Kage của những làng lớn sẽ trực tiếp theo dõi để đánh giá tài năng của các em.
Iruka gật đầu tiếp lời:
“Vì thời gian của họ là giới hạn, chúng ta không thể tổ chức một giải đấu kéo dài nhiều ngày cho hàng chục Genin.
Sasuke cau mày:
“Vậy nghĩa là…”
“Sẽ có một vòng đấu loại phụ.
” – Iruka nói dứt khoát.
“Chỉ những người chiến thắng trong trận đấu một chọi một này mới đủ điều kiện bước vào vòng 3 chính thức.
Còn lại… sẽ bị loại tại đây.
Naruto siết chặt tay, lặng thầm.
Một lần nữa – lại là đấu 1 vs 1.
Ino nuốt nước bọt.
“Đúng là rắc rối…”
Hinata đưa mắt sang Naruto – nhưng không lên tiếng.
Kiba thì hứng khởi thấy rõ.
Rock Lee thầm siết tay:
“Một cơ hội nữa để chứng minh bản thân.
Sakura nhìn sang Sasuke – nhưng cậu đã nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.
Vầng ấn nguyền mơ hồ dường như lại khẽ nhói nơi cổ cậu.
“Thôi được rồi, các em hãy đi vào bên trong, chuẩn bị tinh thần, nghỉ ngơi cho tốt.
Ngày mai vòng đấu phụ chính thức bắt đầu.
Iruka mỉm cười rồi vỗ tay hai tiếng, cánh cửa lớn dẫn vào bên trong tháp từ từ mở rộng.
Tối hôm đó, Đội 7 đang ngồi nghỉ ngơi, băng bó lại vết thương, gặm tạm khẩu phần khô.
Naruto tranh thủ ngồi thiền để ổn định lại vết thương mới chữa lành.
Sakura đang thay gạc cho Sasuke – dù cậu cứ quay mặt đi.
Một bóng áo xanh quen thuộc xuất hiện phía trước.
“Yo.
” – Giọng nói ấy vang lên, nhẹ như gió.
Kakashi Hatake.
“Thầy Kakashi!
” – Sakura lập tức đứng dậy, mừng rỡ.
“Vui vì các em đã đến được đây.
” – Kakashi nói, híp mắt cười.
“Vượt qua vòng hai không phải chuyện dễ.
“Dĩ nhiên rồi!
” – Sakura phàn nàn.
“Bọn em đã bị rượt, bị nổ, bị đập, và còn bị.
ờ.
gì nữa nhỉ, Sasuke?
Sasuke thì chỉ “hm” một tiếng khẽ.
Kakashi bước lại gần hơn.
Nhưng ánh mắt anh nhanh chóng dừng lại nơi cổ áo của Sasuke – nơi lớp áo hơi trễ xuống, hé ra một mảng da sẫm màu lạ lẫm.
Anh nghiêng người, ánh mắt sắc lại.
“Sasuke…”
Sasuke liếc đi chỗ khác.
Kakashi nghiêng người.
“Sasuke… kéo cổ áo lên.
Sasuke do dự một nhịp, rồi miễn cưỡng vén áo.
Ba dấu ấn cháy đen – Nguyền Ấn của Orochimaru.
Sakura bật dậy, mặt trắng bệch.
Naruto lặng đi, trán nhíu chặt.
Kakashi khẽ thở dài.
“Thầy đoán… hắn đã nhắm vào em.
Tôi không để hắn làm.
” – Sasuke đáp khẽ.
“Hắn ép tôi.
Kakashi im lặng một nhịp, rồi quay sang Naruto:
“Em biết chuyện này chưa?
Naruto gật đầu, chậm rãi.
“Em đoán được từ khi Sasuke ngất vì đau mà không rõ lý do.
Kakashi liếc nhìn Naruto một chút.
Sakura quay sang.
“Naruto…”
Naruto nhìn Sasuke.
Giọng trầm xuống:
“Nhưng dù thế nào… cậu vẫn là Sasuke của đội 7.
Kakashi đứng dậy, gỡ găng tay.
“Nghe đây.
” – Giọng anh giờ không còn nhẹ nhàng nữa.
Nó như mặt gương lạnh lẽo trước giông bão.
“Nếu trong trận tới, ấn chú đó bắt đầu hoạt động… thầy sẽ dừng trận đấu.
Sasuke nghiến răng.
“Tôi không cần ai cứu.
“Em không hiểu.
Đây không còn là vấn đề ‘em thắng hay thua’.
Đây là việc bảo vệ chính em trước Orochimaru.
“Nếu chakra chảy quá mạnh, ấn chú sẽ tự động phản hồi.
Từ giờ đến khi được thầy xử lý, không được dùng bất kỳ nhẫn thuật nào.
Sasuke nhìn anh.
Ánh mắt không còn nổi loạn, mà là nén lại.
“Tôi hiểu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập