Chương 70: Lão già chết tiệt

Naruto rời khỏi sân tập, hai tay đặt sau gáy, vừa đi vừa thở dài.

Con đường nhỏ trong khu rừng huấn luyện vắng vẻ, chỉ có tiếng gió lùa qua tán lá.

Cậu lẩm bẩm một mình, giọng đầy ngán ngẩm.

Kakashi-sensei thì mang Sasuke đi đặc huấn.

Gai-sensei chắc giờ đang ở bệnh viện hoặc ở cạnh Lee.

Asuma-sensei thì thiên về chiến thuật và phong độn, còn Kurenai-sensei lại chuyên về ảo thuật, hoàn toàn không phải thứ Naruto đang cần.

Nghĩ tới nghĩ lui, Naruto chống hai tay lên hông, ngửa mặt thở dài.

“…Thế rốt cuộc ai huấn luyện mình đây.

Cậu vừa lẩm bẩm vừa tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng đúng lúc ấy, ánh mắt Naruto chợt dừng lại.

Phía xa xa, trên một thân cây rất cao, có một cái bóng người đang bám trên cành.

Người đó mặc một chiếc áo khoác đỏ sẫm, thân người cúi rạp xuống, mông chổng lên trời.

Phía trước hắn thò ra một cái ống nhòm dài, hướng thẳng về phía… khu nhà tắm nữ của suối nước nóng.

Naruto chợt dừng bước.

Mặt cậu lập tức tối sầm.

“…Tên háo sắc nào đây?

Một cơn giận bùng lên rất nhanh.

Naruto thậm chí còn không buồn suy nghĩ thêm.

Vụt!

Naruto biến mất.

Thuấn Thân Thuật – (Shunshin no Jutsu)

Khoảnh khắc tiếp theo, Naruto đã xuất hiện ngay phía sau lưng kẻ đang rình trộm kia.

Cậu không nói một lời.

Chân phải lập tức vung lên, tung ra cú đá cực mạnh mà cậu từng thấy Gai-sensei sử dụng rất nhiều lần.

“Dynamic Entry!

BỐP!

Đế giày cứng của Naruto giáng thẳng vào mặt người kia.

Cú đá quá bất ngờ.

Người đàn ông còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cả thân hình đã bị đá văng khỏi cành cây.

“Ối trời ơi—!

Thân hình đó bay vút qua không trung theo một đường cong rất đẹp.

Và…

ẦM!

Cả người hắn đâm thẳng xuyên qua mái che của khu nhà tắm nữ.

Chỉ một giây sau—

“KYAAAAAA!

Tiếng hét kinh hoàng của một loạt nữ nhân vang lên từ bên trong.

Naruto đứng trên cành cây, phủi phủi tay, vẻ mặt lạnh tanh.

“Đáng đời.

Cậu lẩm bẩm.

Nhưng đúng lúc ấy—

ẦM!

Một bóng người bật ngược ra khỏi mái nhà tắm, bay vọt lên không trung rồi tiếp đất trên một cành cây gần đó.

Người đàn ông đó đứng thẳng dậy, lau vệt máu ở khóe miệng.

Mái tóc dài trắng như tuyết, áo khoác đỏ, thân hình cao lớn.

Ông ta nhăn mặt nhìn Naruto.

“…Thằng nhóc.

“Ngươi vừa đá ai đấy biết không?

Naruto đứng trên cành cây, khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người đàn ông tóc trắng vừa bật ra khỏi khu nhà tắm nữ.

Áo khoác đỏ, tóc dài bạc phơ, thân hình cao lớn nhưng tư thế lại vô cùng… khả nghi.

Naruto hừ lạnh.

“Biết chứ.

Cậu nhún vai, giọng đầy mỉa mai.

“Vừa đá bay một gã háo sắc đang rình phụ nữ tắm.

Người đàn ông kia khựng lại một nhịp.

Khóe miệng ông giật nhẹ.

“Háo… sắc?

Naruto nhíu mày, chỉ thẳng về phía khu nhà tắm nữ phía sau.

“Chổng mông trên cây, cầm ống nhòm rình phụ nữ tắm.

“Không phải háo sắc thì là gì?

Không khí im lặng một giây.

Rồi người đàn ông kia bỗng thở dài một tiếng, đưa tay vuốt tóc, dáng vẻ như đang chuẩn bị làm một việc rất long trọng.

Ông đứng thẳng lưng, tay áo khoác phất nhẹ trong gió, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm nghị như thể sắp tuyên bố điều gì cực kỳ quan trọng.

“Thằng nhóc.

“Ngươi hoàn toàn không hiểu gì cả.

Naruto nhíu mày.

Người đàn ông tóc trắng hắng giọng một cái, rồi giơ tay lên, bắt đầu màn tự giới thiệu với phong thái cực kỳ khoa trương.

“Ta là người đã đi khắp thế giới ninja.

“Là đại hào kiệt, là nhà văn thiên tài, là bậc thầy của nhẫn thuật.

Ông dang rộng hai tay, áo khoác đỏ tung bay như đang đứng trên sân khấu.

“Người được vô số thiếu nữ ngưỡng mộ—”

“Người khiến cả thế giới run sợ—”

Rồi ông chụm hai ngón tay lại, chỉ thẳng vào chính mình với vẻ tự hào tột độ.

“Chính là Cóc Tiên Nhân – Jiraiya!

Gió thổi qua tán cây.

Jiraiya vẫn giữ nguyên tư thế dang tay đầy khoa trương trên cành cây, áo khoác đỏ tung bay theo gió, chờ đợi phản ứng mà ông cho là hiển nhiên sẽ xảy ra.

Thông thường, chỉ cần nghe đến cái tên **Jiraiya** thôi là người ta đã phải trợn mắt kinh ngạc, thậm chí có kẻ còn quỳ xuống xin bái sư.

Nhưng Naruto chỉ đứng đó, khoanh tay, vẻ mặt hoàn toàn dửng dưng.

“…Ờ.

Chỉ một tiếng đáp cụt lủn.

Rồi cậu quay người.

“Vẫn là một gã Tiên nhân háo sắc.

Naruto nhún vai, quay đầu bước đi, hai tay lại đặt ra sau gáy như thể vừa gặp một chuyện không đáng để nhớ.

Jiraiya đứng chết lặng trên cành cây.

“…Hả?

Ông chớp mắt.

Một lúc sau mới quay đầu nhìn theo bóng lưng Naruto đang đi xa dần.

“…Khoan đã.

“…Này!

Nhưng Naruto đã đi mất.

Jiraiya đứng ngẩn người vài giây, rồi gãi gãi đầu.

“Thằng nhóc này…Không biết ta là ai thật à?

Trong suốt bao nhiêu năm hành tẩu khắp thế giới ninja, đây gần như là lần đầu tiên có người nghe xong cái tên Jiraiya mà phản ứng lại… thờ ơ như vậy.

Ông còn đang lẩm bẩm thì phía sau bỗng vang lên một tiếng động rất khẽ.

Vụt.

Một bóng người mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ động vật, quỳ một gối trên cành cây phía sau, là một Anbu.

“Jiraiya-sama.

Jiraiya quay đầu lại.

“Có chuyện gì?

Anbu cúi đầu.

“Hokage-sama yêu cầu ngài lập tức đến văn phòng.

Jiraiya hơi nhướng mày.

“…Lão già gọi ta à.

Ông thở dài một tiếng, đưa tay gãi đầu.

“Được rồi, ta biết rồi.

Jiraiya liếc nhìn về hướng Naruto vừa rời đi, ánh mắt thoáng hiện một tia suy nghĩ.

“Thằng nhóc thú vị thật…”

Rồi ông nhảy khỏi cành cây.

Chỉ trong chớp mắt, cả Jiraiya lẫn Anbu đều biến mất giữa những tán cây của Konoha.

Cửa văn phòng Hokage đóng kín.

Đệ Tam đang ngồi sau bàn làm việc, tay cầm tẩu thuốc, lặng lẽ đọc một tập hồ sơ.

Khói thuốc mỏng lững lờ bay lên, khiến căn phòng mang một mùi quen thuộc của gỗ cũ và lá thuốc.

Đột nhiên—

“Cạch.

Cửa sổ phía sau lưng ông bị đẩy bật ra.

Một bóng người chui thẳng vào phòng bằng tư thế rất… không trang nhã.

Áo khoác đỏ, tóc trắng dài, chân vừa đặt xuống sàn đã phủi phủi bụi như thể vừa leo tường xong.

Đệ Tam đưa tay lên che mặt.

“…Jiraiya.

Giọng ông đầy bất lực.

“Cửa ra vào ở ngay phía trước.

Jiraiya nhún vai.

“Chui cửa sổ nhanh hơn.

Ông vừa nói vừa đi tới chiếc ghế trước bàn làm việc, ngồi phịch xuống như thể đây là phòng khách của mình.

Đệ Tam thở dài một hơi.

Dù sao thì… cũng là học trò của mình.

Ông lắc đầu, quyết định bỏ qua chuyện đó.

Jiraiya khoanh tay sau đầu, ngả người ra sau ghế.

“Ông già, gọi ta về làng gấp như vậy để làm gì?

Đệ Tam đặt tẩu thuốc xuống bàn.

Ánh mắt ông nghiêm lại một chút.

“Ta cần một người trông coi… và huấn luyện một genin trong thời gian tới.

Jiraiya nhướng mày.

“Huấn luyện genin?

“Ta tưởng trong làng thiếu gì jōnin.

Đệ Tam khẽ gật đầu.

“Đúng vậy.

“Nhưng thằng nhóc này hơi đặc biệt.

Jiraiya hơi nghiêng đầu.

“…Ai?

Đệ Tam nhìn thẳng vào ông.

“Uzumaki Naruto.

Jiraiya giật mình.

“…Naruto?

Đệ Tam gật đầu.

“Chính là thằng nhóc vừa đạp vào mặt ngươi lúc nãy.

Không khí trong phòng bỗng im bặt.

Jiraiya há miệng.

“…Cái gì?

Trong đầu ông lập tức hiện lên cảnh tượng cách đây chưa lâu:

một thằng nhóc tóc vàng lao tới từ phía sau rồi tung cú đá thẳng vào mặt ông, khiến ông bay thẳng vào nhà tắm nữ.

Jiraiya nghẹn họng vài giây.

“…Thằng nhóc đó?

Đệ Tam chậm rãi gật đầu.

Jiraiya im lặng.

Một lúc lâu sau, ông mới lẩm bẩm.

“…Khoan đã.

“…Tóc vàng.

“…Mắt xanh.

“…Naruto.

Ánh mắt Jiraiya chậm rãi thay đổi.

Ký ức trong đầu ông chợt ghép lại thành một hình ảnh quen thuộc.

Khuôn mặt ấy…

Cực kỳ giống một người.

Đệ Tứ Hokage.

Minato.

Jiraiya không nói thêm gì nữa.

Ông đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài Konoha đang trải dài dưới ánh nắng chiều.

Trong mắt ông thoáng qua rất nhiều ký ức cũ.

Minato…

Kushina…

Một lúc lâu sau, Jiraiya mới khẽ thở ra một hơi.

“…Nó đã lớn đến thế rồi sao.

Đệ Tam không trả lời.

Nhưng ánh mắt ông đã nói tất cả.

Jiraiya im lặng thêm vài giây nữa.

Rồi ông gãi đầu, thở dài một tiếng quen thuộc.

“…Được rồi.

Giọng ông lần này không còn vẻ đùa cợt như trước.

“Ta nhận.

Đệ Tam lặng lẽ rít một hơi thuốc, khói trắng chậm rãi bay lên giữa căn phòng.

Jiraiya vẫn đứng cạnh cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài Konoha.

Một lúc lâu sau, Đệ Tam mới chậm rãi lên tiếng.

“Có lẽ… ta nên nói cho cậu biết tình hình của thằng bé.

Jiraiya không quay lại, nhưng vẫn lắng nghe.

Đệ Tam đặt tẩu thuốc xuống bàn.

“Trong suốt những năm ngươi rời khỏi làng… Naruto lớn lên một mình.

Ông nói rất chậm.

“Từ khi còn nhỏ, thằng bé đã biết cách tự lo cho bản thân.

Không có gia đình, không có ai chăm sóc.

Jiraiya khẽ nhíu mày.

“Những người trong làng…”

Đệ Tam dừng lại một chút rồi tiếp tục, giọng trầm xuống.

“…không đối xử tốt với nó.

Không khí căn phòng lặng đi.

Jiraiya vẫn không nói gì, nhưng bàn tay ông khẽ siết lại.

Đệ Tam tiếp tục chậm rãi kể.

“Minato năm xưa là một người rất ấm áp.

Cậu ta luôn mỉm cười, luôn nghĩ cho người khác trước.

Ông ngẩng đầu nhìn Jiraiya.

“Nhưng Naruto… không giống như vậy.

Jiraiya quay đầu lại.

Ánh mắt Đệ Tam trở nên nặng nề.

“Thằng bé rất lễ phép, rất bình tĩnh… nhưng bên trong lại cực kỳ lạnh lẽo.

Jiraiya khựng lại.

“…Lạnh lẽo?

Đệ Tam gật đầu.

“Ta đã quan sát nó rất lâu.

Thằng bé hiếm khi thể hiện cảm xúc thật.

Khi chiến đấu… nó bình tĩnh đến mức đáng sợ.

Ông dừng lại một chút rồi nói thêm một câu khiến không khí nặng xuống.

“Đôi khi… ta cảm thấy ánh mắt của nó giống như một sát thủ hơn là một đứa trẻ.

Jiraiya hơi mở to mắt.

“…Khoan đã.

Thằng nhóc đó mới chỉ mười hai tuổi.

Đệ Tam gật đầu chậm rãi.

“Ta biết.

Cho nên trường hợp của Naruto… cần phải xử lý rất khéo léo.

Nó không phải một đứa trẻ dễ tiếp cận.

Cần có người thật sự để tâm đến nó.

Căn phòng lại chìm vào im lặng.

Jiraiya đứng yên giữa phòng.

Trong đầu ông hiện lên hai hình ảnh chồng lên nhau:

Minato với nụ cười hiền hòa quen thuộc, và thằng nhóc tóc vàng vừa đá thẳng vào mặt ông ban nãy, ánh mắt bình tĩnh đến mức lạnh lùng.

Một cảm giác nặng nề dâng lên trong lồng ngực.

“…Mười hai năm.

Jiraiya lẩm bẩm.

“Ta đã rời làng mười hai năm.

Trong suốt thời gian đó… con trai của Minato lớn lên một mình.

Bàn tay ông siết lại một chút, cảm giác tội lỗi bất chợt dâng lên.

Jiraiya không nói thêm gì nữa, chỉ quay người bước về phía cửa.

Lần này ông không chui cửa sổ.

Jiraiya chậm rãi mở cửa chính rồi đi ra ngoài hành lang.

Đệ Tam nhìn theo bóng lưng học trò mình rời khỏi văn phòng, khẽ thở dài, rồi lại cầm tẩu thuốc lên.

Khói trắng tiếp tục lững lờ bay lên giữa căn phòng yên tĩnh.

Naruto rẽ qua một con phố nhỏ rồi dừng lại trước quán **Ichiraku Ramen** quen thuộc.

Tấm rèm vải trước cửa khẽ lay động theo gió.

Cậu vén rèm bước vào.

“Chào buổi chiều, Naruto!

Teuchi lập tức lên tiếng từ phía sau quầy bếp, giọng đầy nhiệt tình.

Ayame cũng quay đầu lại, mái tóc buộc gọn phía sau khẽ lắc theo động tác.

“Đến đúng lúc lắm, nhà chị vừa nấu nước dùng mới.

Khác hẳn vẻ mặt lạnh lùng thường thấy của Naruto khi ở bên ngoài, lúc này gương mặt cậu giãn ra rõ rệt.

Một nụ cười thoải mái hiện lên.

“Cho cháu một bát lớn nhé, chú Teuchi.

“Như mọi khi.

Naruto ngồi xuống ghế trước quầy, hai tay chống lên mặt bàn gỗ quen thuộc.

Trong quán nhỏ chỉ có tiếng nước sôi lục bục và mùi nước dùng thơm lan tỏa.

Ayame nhanh nhẹn đặt bát ramen nóng hổi trước mặt cậu.

“Của em đây.

“Cảm ơn chị Ayame.

Naruto chắp tay một cái rồi bắt đầu ăn.

“Húp—”

Tiếng mì được kéo lên nhanh gọn.

Naruto ăn với vẻ hào hứng rất hiếm khi thấy.

Cậu vừa ăn vừa nói chuyện với hai cha con Teuchi, thỉnh thoảng còn cười lớn khi Ayame trêu chọc cậu về việc lần trước ăn liền ba bát.

Không khí trong quán ấm áp đến mức khó ai có thể liên hệ Naruto lúc này với ánh mắt lạnh lẽo khi chiến đấu.

Đúng lúc Naruto đang gắp thêm một đũa mì thì giọng Vergil vang lên trong tâm trí.

“Ta nhận ra hắn.

Naruto hơi khựng lại một chút.

Động tác gắp mì dừng giữa không trung.

“…Ai?

Vergil trả lời rất bình thản.

“Jiraiya – Người đàn ông tóc trắng vừa bị ngươi đá bay lúc nãy.

Naruto nhíu mày nhẹ.

Vergil nói tiếp.

“Hắn từng là thầy của cha ngươi.

Đôi đũa trong tay Naruto dừng hẳn.

Vergil lạnh lùng kể:

“Hắn cũng từng hứa… sẽ chăm sóc ngươi.

Naruto im lặng.

Vergil dừng lại một chút rồi nói nốt câu cuối.

“Nhưng sự thật thì… ngươi đã biết.

Trong quán ramen ấm áp, sắc mặt Naruto chậm rãi lạnh xuống.

Nụ cười vừa rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

Các khớp ngón tay cậu siết chặt đôi đũa đến mức trắng bệch.

Một sợi mì vừa gắp lên rơi lại vào bát nước dùng.

Ayame đang đứng phía sau quầy chợt chú ý đến sự thay đổi ấy.

“Eh?

Naruto?

Cô nghiêng đầu nhìn cậu.

“Có chuyện gì vậy?

Naruto giật mình rất nhẹ.

Khoảnh khắc sau, gương mặt cậu lập tức trở lại như cũ.

Nụ cười quen thuộc xuất hiện trở lại, như thể không có gì xảy ra.

“À… không có gì.

Naruto đưa tay xoa cổ họng một chút rồi cười.

“Em cắn phải lưỡi nên hơi đau.

Ayame bật cười.

“Đã bảo em ăn chậm lại rồi mà.

Cô lắc đầu, giọng nửa trách nửa trêu.

“Ramen không chạy mất đâu.

Naruto cười gượng một chút rồi cúi đầu tiếp tục ăn.

“Húp—”

Nhưng lần này, ánh mắt cậu đã trầm xuống rất nhiều.

Naruto ăn xong bát ramen cuối cùng thì đứng dậy, đặt tiền lên quầy rồi chào hai cha con Teuchi.

“Cảm ơn chú Teuchi, cảm ơn chị Ayame.

Ayame cười vẫy tay.

“Lần sau lại đến nhé.

Naruto gật đầu, vén tấm rèm vải rồi bước ra ngoài.

Con phố trước quán Ichiraku vẫn còn sáng đèn, gió đêm thổi nhẹ mang theo mùi nước dùng ramen còn vương trên áo cậu.

Nhưng vừa bước ra được vài bước, Naruto đã dừng lại.

Một bóng người đang đứng cách đó không xa.

Áo khoác đỏ, tóc trắng dài, tay khoanh trước ngực, nhe răng cười hề hề như thể đã đứng chờ ở đó từ lâu.

Jiraiya.

Naruto nhìn ông một giây.

Rồi cậu quay đầu, lạnh lùng bước thẳng qua như thể hoàn toàn không nhìn thấy.

Trong khoảnh khắc đó, trong lòng Jiraiya bỗng thắt lại một chút.

Thằng nhóc này… thật sự phớt lờ ông.

Không phải kiểu giận dỗi trẻ con, mà là một sự lạnh nhạt thật sự.

Jiraiya vội bước theo.

“Này, nhóc con!

Naruto không dừng lại.

Jiraiya gãi đầu một cái rồi chạy lên ngang hàng với cậu.

“Ta nói này, trông ngươi có vẻ khá thông minh đấy.

Naruto vẫn bước đều, ánh mắt nhìn thẳng phía trước.

Jiraiya tiếp tục nói, giọng cố tỏ ra hào hứng.

“Hơn nữa còn có thiên phú tu luyện rất tốt.

Có hứng thú làm đệ tử của ta không?

Naruto dừng lại một bước.

Cậu quay đầu nhìn Jiraiya.

Khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.

“Không có hứng thú.

Jiraiya chớp mắt.

Naruto nói tiếp, giọng bình thản nhưng rõ ràng.

“Tôi không có hứng thú làm đệ tử của một tên háo sắc.

Jiraiya nghẹn lại một giây.

“Khoan đã—”

Naruto đã quay người tiếp tục bước đi.

Nhưng Jiraiya không bỏ cuộc.

Ông bám theo Naruto suốt cả buổi chiều.

Từ con phố này sang con phố khác, từ khu huấn luyện đến khu dân cư, ông liên tục thao thao bất tuyệt về những lợi ích khi trở thành đệ tử của mình:

nào là nhẫn thuật mạnh mẽ, nào là kinh nghiệm hành tẩu khắp thế giới ninja, nào là bí kíp tu luyện độc môn.

Naruto thì gần như không thèm để ý.

Có lúc cậu thẳng thừng phớt lờ.

Có lúc cậu buông ra một câu châm chọc.

“Ông định dạy tôi cách rình phụ nữ tắm à?

Jiraiya suýt nữa trượt chân.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Trời dần tối, đèn trong làng Konoha lần lượt được thắp lên.

Naruto cuối cùng cũng về đến trước cửa nhà mình.

Jiraiya vẫn đứng phía sau, miệng nói đến khản giọng.

“Nghe ta nói này, thằng nhóc, trở thành đệ tử của ta thật sự rất—”

Naruto quay người mở cửa.

Cậu nhìn Jiraiya một lần cuối, ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ.

“Không hứng thú.

Rồi—

RẦM!

Cánh cửa đóng sầm lại ngay trước mặt Jiraiya.

Cả con hẻm nhỏ lập tức yên tĩnh trở lại.

Jiraiya đứng trước cửa nhà Naruto, tóc trắng bị cơn gió đêm thổi nhẹ.

Ông gãi đầu một cái.

“…Khó nhằn thật.

Nhưng lần này, trong mắt ông không còn vẻ đùa cợt như lúc ban đầu nữa.

Jiraiya vẫn đứng trước cánh cửa vừa đóng sầm lại, mái tóc trắng bị gió đêm thổi lay nhẹ.

Con hẻm nhỏ trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng côn trùng vang lên từ những bụi cây ven đường.

Ông gãi gãi sau đầu, nụ cười ban nãy đã biến mất.

“…Khó nhằn thật.

Nhưng càng nghĩ, Jiraiya càng cảm thấy có gì đó không ổn.

Ban đầu ông tưởng Naruto chỉ đơn giản là bướng bỉnh, hoặc khó gần giống nhiều đứa trẻ mồ côi khác.

Nhưng sau cả một buổi chiều bị phớt lờ, ông bắt đầu nhận ra vấn đề nghiêm trọng hơn nhiều.

Ánh mắt của thằng nhóc đó.

Không phải ánh mắt của một đứa trẻ giận dỗi.

Đó là ánh mắt của một người đã sớm quen với việc tự mình đối mặt với mọi thứ, và vì thế không còn trông chờ ai nữa.

Jiraiya thở ra một hơi dài.

“…Phiền thật.

Ông chống tay lên hông, nhìn cánh cửa gỗ trước mặt.

Trong đầu ông chợt hiện lên hình ảnh Minato năm xưa, chàng trai tóc vàng luôn mỉm cười và gọi ông là “sensei” với ánh mắt đầy tôn trọng.

Bây giờ… con trai của Minato lại nhìn ông như nhìn một người hoàn toàn xa lạ.

Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng Jiraiya.

Không phải tức giận, mà giống như… chậm một bước quá lâu.

“Mười hai năm…”

Ông lẩm bẩm.

“Mình đã để lỡ mất mười hai năm.

Jiraiya đưa tay xoa cằm, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc hơn.

Nếu cứ tiếp cận kiểu này thì chỉ tổ khiến Naruto càng thêm đề phòng.

Nhưng bỏ mặc thì lại càng không được.

Tình trạng của thằng bé… rõ ràng không đơn giản.

“…Phải bước vào cuộc đời thằng nhóc này càng sớm càng tốt.

Ông nói nhỏ.

Nhưng vấn đề là—

Bắt đầu từ đâu?

Jiraiya đứng giữa con hẻm tối, vắt óc suy nghĩ.

Dùng sức mạnh để ép làm đệ tử thì chắc chắn phản tác dụng.

Nói lý lẽ thì thằng nhóc kia căn bản không nghe.

Còn giả vờ thân thiện… Naruto lại nhìn thấu ngay.

Ông gãi đầu mạnh hơn một chút.

“…Chết tiệt.

“Thằng nhóc này khó xử lý hơn mình tưởng nhiều.

Jiraiya nhìn lên bầu trời đêm của Konoha, trong đầu vẫn quay cuồng suy nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu để thật sự bước vào cuộc đời của đứa trẻ kia.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập