Chương 72: Huấn luyện cùng Jiraiya

Jiraiya đứng lặng bên bờ sông, cúi đầu rất lâu.

Những giọt nước mắt rơi xuống lớp đất ẩm cạnh bờ nước, loang ra từng vệt nhỏ.

Phải mất một lúc ông mới dằn được cảm xúc đang dâng lên trong lồng ngực.

Ông đưa tay lau mặt, hít sâu một hơi rồi mới ngẩng đầu lên nhìn Naruto.

Giọng nói khi cất lên đã trầm hơn rất nhiều, không còn chút cợt nhả quen thuộc.

“Ta… không cần gì hết.

Jiraiya dừng lại một chút rồi nói tiếp.

“Ta chỉ muốn… được hiện diện trong cuộc đời của nhóc.

Ông nhìn thẳng vào Naruto.

“Coi như… bù đắp cho quãng thời gian đã qua.

Naruto im lặng.

Ánh mắt xanh lam của cậu không còn lạnh lẽo hoàn toàn như trước, nhưng cũng chưa hề mềm xuống.

Trong lòng cậu lúc này là một mớ cảm xúc rối bời mà chính bản thân cũng khó có thể gọi tên.

Cửu Vĩ ở trong phong ấn khẽ hừ một tiếng.

“Cảm xúc của hắn… không nói dối.

Naruto hơi siết chặt bàn tay.

Cậu không trả lời ngay.

Sau một lúc, Naruto đứng dậy khỏi tảng đá bên bờ sông, quay người lại đối diện với Jiraiya.

Ánh hoàng hôn rơi xuống vai cậu, kéo dài cái bóng trên mặt đất.

Naruto nhìn Jiraiya, giọng nói bình tĩnh nhưng lạnh lẽo.

“Muốn có được sự tin tưởng của tôi…”

Cậu dừng lại nửa nhịp.

“…rất khó.

Jiraiya như vừa nắm được một cọng rơm cứu mạng.

Ông lập tức đứng thẳng dậy.

Ánh mắt vốn còn đẫm nước giờ trở nên nghiêm túc chưa từng thấy.

“Nói đi.

Giọng ông chắc chắn.

“Chỉ cần nhóc cho ta cơ hội… ta có thể làm bất cứ thứ gì.

Naruto nhìn ông vài giây.

Rồi khóe môi cậu hơi cong lên.

Một nụ cười nhạt.

“…Được thôi.

Naruto xoay người nhặt cần câu lên, giọng thản nhiên.

“Vậy để xem ông thể hiện ra sao.

Naruto nhìn dòng sông một lúc lâu rồi mới chậm rãi quay sang Jiraiya.

Ánh mắt cậu lúc này đã bình tĩnh trở lại, nhưng vẫn còn một khoảng cách lạnh lẽo rất rõ ràng giữa hai người.

“Ông nói có thể làm bất cứ thứ gì đúng không.

Jiraiya lập tức gật đầu như giã tỏi.

“Đúng!

Chỉ cần là việc ta làm được—”

Naruto cắt ngang.

“Kỳ thi Chūnin sắp bước vào vòng chung kết.

Cậu nói rất bình thản.

“Tôi đang thiếu… một bao cát để luyện tập.

Jiraiya chớp mắt.

“…Bao cát?

Naruto gật đầu.

“Ừ.

Cậu khoanh tay, giọng điệu vô cùng tự nhiên.

“Bao cát biết di chuyển.

Biết phản công.

Và tốt nhất là… không dễ bị đánh hỏng.

Jiraiya im lặng vài giây.

Rồi ông bật cười lớn, vỗ ngực cái bốp.

“Ha ha ha!

Chuyện nhỏ!

Ông hất mái tóc trắng ra sau, vẻ mặt đầy tự tin.

“Thằng nhóc, ta nói cho ngươi biết—”

Jiraiya giơ ngón tay cái lên.

“Thứ gì ta cũng có thể thiếu… nhưng kinh nghiệm chiến đấu và nhẫn thuật thì tuyệt đối không thiếu.

Ông cười rất đắc ý.

“Chỉ cần nhóc theo ta luyện tập, đảm bảo học cả đời cũng không hết.

Naruto nhìn ông vài giây.

Rồi khóe miệng cậu chậm rãi nhếch lên.

Một nụ cười… rất kỳ lạ.

Bí hiểm.

Jiraiya bỗng nhiên cảm thấy sống lưng hơi lạnh.

“…Khoan đã.

Ông nheo mắt nhìn Naruto.

“Sao ta có cảm giác câu ‘bao cát’ kia… không phải nói đùa nhỉ?

Naruto quay người bước đi, giọng nói bình thản vang lại phía sau.

“Ông theo kịp tôi thì biết.

Jiraiya đứng khựng một giây.

“…Chết tiệt.

Ông lẩm bẩm.

“Quả nhiên là bao cát thật rồi.

Nhưng dù vậy, Jiraiya vẫn nhảy lên theo sau Naruto.

Và thế là đợt huấn luyện giữa Naruto và Jiraiya… chính thức bắt đầu.

Những ngày sau đó, Naruto bắt đầu luyện tập cùng Jiraiya.

Và phải thừa nhận một điều rằng Jiraiya hoàn toàn không nói ngoa.

Kinh nghiệm thực chiến của ông cực kỳ phong phú, không chỉ là nhẫn thuật mà còn là vô số thủ đoạn chiến đấu, cách phán đoán tình huống, thậm chí cả những kinh nghiệm sinh tồn ngoài chiến trường.

Ngoài ra, kinh nghiệm xã hội của Jiraiya cũng khiến Naruto mở mang tầm mắt theo đúng nghĩa đen.

Từ cách quan sát con người, đọc biểu cảm, phán đoán tâm lý, cho đến những điều rất đời thường mà Naruto trước đây gần như chưa từng để ý đến.

Trong vài ngày đầu, Naruto gần như tiếp thu mọi thứ một cách chăm chú.

Cậu vẫn duy trì thói quen cũ:

hơn một trăm Ảnh Phân Thân phân tán khắp bãi luyện tập để luyện kiếm, trong khi bản thể trực tiếp đi theo Jiraiya học thực chiến và những thứ mà Vergil gọi là “kinh nghiệm của thế giới bên ngoài chiến trường”.

Ban đầu, Jiraiya cực kỳ đắc ý.

Ông khoanh tay, cười ha hả.

“Thấy chưa, nhóc con.

Thế giới rộng lớn lắm.

Không phải cái gì cũng học được trong sân tập đâu.

Naruto gật đầu, tiếp tục hỏi thêm một loạt câu.

Jiraiya giải thích rất hăng hái.

Ngày đầu tiên, mọi thứ vẫn rất bình thường.

Ngày thứ hai, Jiraiya bắt đầu nhận ra có gì đó không đúng.

Ngày thứ ba, nụ cười trên mặt ông bắt đầu hơi cứng lại.

Bởi vì Naruto thuộc loại người học một hiểu ba.

Không chỉ tiếp thu rất nhanh, cậu còn lập tức suy luận ra những điều mà Jiraiya thậm chí chưa kịp nói tới.

Có lúc Jiraiya vừa giải thích xong một nguyên tắc chiến đấu, Naruto đã bình tĩnh bổ sung thêm hai ba trường hợp biến hóa khác nhau.

Có lúc Naruto chỉ cần nhìn Jiraiya biểu diễn một lần đã có thể tái hiện lại gần như hoàn chỉnh.

Đến ngày thứ năm, Jiraiya bắt đầu cảm thấy có chút… áp lực.

Ông gãi đầu.

“Ờ… cái này… thật ra còn có một cách khác…”

Naruto lập tức tiếp lời.

“Nhưng cách đó sẽ tạo ra góc chết khi đối phương sử dụng nhẫn thuật diện rộng.

Nếu là tôi thì sẽ đổi vị trí sang phía bên phải trước khi phản kích.

Jiraiya im lặng ba giây.

“…Ừ.

Chính là vậy.

Đến ngày thứ bảy, Jiraiya hoàn toàn cười không nổi nữa.

Ông ngồi trên tảng đá, ôm đầu.

Naruto đứng trước mặt ông, vẻ mặt bình tĩnh.

“Còn gì nữa không.

Jiraiya nhìn Naruto, ánh mắt tràn đầy phức tạp.

“…Không phải.

Ông thở dài.

“Nhóc con, con học nhanh quá rồi.

Naruto hơi nhíu mày.

Jiraiya ngửa mặt nhìn trời, giọng nói pha chút tuyệt vọng.

“Ta bắt đầu cảm thấy… mình sắp không còn gì để dạy nữa rồi.

Trong không gian tâm trí, Vergil khoanh tay đứng yên, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Không tệ.

Anh nói rất khẽ.

“Đúng là một Tam Nhẫn.

Ít nhất cũng giúp ngươi rút ngắn được rất nhiều đường vòng.

Ở bên ngoài, Jiraiya chỉ có thể thở dài thật sâu.

Lần đầu tiên trong đời, ông cảm thấy việc dạy học trò… lại khiến người dạy khổ sở đến vậy.

——————

Điều thực sự khiến Jiraiya muốn phát khóc… lại không phải là tốc độ học tập của Naruto.

Mà là một chuyện khác.

Naruto… bắt đầu “rút sạch” kho tàng nhẫn thuật của ông.

Ban đầu chỉ là vài nhẫn thuật cơ bản.

Naruto hỏi rất nghiêm túc, Jiraiya cũng rất hào phóng giảng giải.

“Nhẫn thuật cấp C này dùng để khống chế tầm nhìn.

“Cái này dùng khi đối phương đông người.

“Còn cái này là để đánh lén.

Naruto nghe xong liền gật đầu, ghi nhớ, sau đó dùng Ảnh Phân Thân tách ra luyện tập.

Chỉ vài giờ sau đã nắm được gần như hoàn chỉnh.

Jiraiya khi đó vẫn còn khá tự hào.

“Không tệ, không tệ.

Ông cười lớn.

“Đó mới chỉ là phần nhỏ thôi.

Thế là Naruto tiếp tục hỏi.

Ngày hôm sau, Naruto học thêm vài nhẫn thuật cấp B.

Ngày thứ ba, bắt đầu chạm tới nhẫn thuật cấp A.

Jiraiya ban đầu vẫn còn thoải mái.

Dù sao ông cũng là Tam Nhẫn, vốn liếng nhẫn thuật không phải ít.

Nhưng vấn đề là… Naruto học quá nhanh.

Chỉ cần hiểu nguyên lý, cộng thêm lượng chakra khổng lồ cùng hàng trăm Ảnh Phân Thân luyện tập, những nhẫn thuật đó gần như không thể giữ bí mật được lâu.

Ngày thứ năm.

Naruto hỏi thêm nhẫn thuật mới.

Ngày thứ sáu.

Naruto hỏi tiếp.

Ngày thứ bảy.

Naruto nhìn Jiraiya, giọng rất bình thản.

“Còn không.

Jiraiya gãi đầu.

“…Có.

Ông vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh.

Nhưng trong lòng bắt đầu có dự cảm không lành.

Rồi Naruto tiếp tục học.

Nhẫn thuật cấp C.

Nhẫn thuật cấp B.

Nhẫn thuật cấp A.

Thậm chí đến một vài nhẫn thuật cấp S mà Jiraiya vốn định giữ lại cũng không thoát khỏi ánh mắt của Naruto.

“Cái đó là gì.

“À… cái này… hơi nguy hiểm một chút…”

“Dạy tôi.

“…Được.

Sau thêm vài ngày nữa.

Naruto đứng trước mặt Jiraiya, giọng bình tĩnh như thường lệ.

“Còn không.

Jiraiya im lặng.

Rất lâu.

Cuối cùng ông chậm rãi quay đầu nhìn sang một bên.

“Không còn.

Naruto gật đầu, dường như cũng không bất ngờ.

Cậu quay người đi luyện tập tiếp.

Còn Jiraiya…

Ngồi phịch xuống một tảng đá gần đó.

Sắc mặt trắng bệch.

Hai mắt trắng dã như mất hồn.

Ông ngẩng đầu nhìn trời.

“…Hết rồi.

Jiraiya lẩm bẩm.

“Kho tàng nhẫn thuật của ta… bị thằng nhóc này lột sạch rồi…”

Gió thổi qua bãi luyện tập.

Xa xa, Naruto vẫn đang luyện tập cùng hàng trăm Ảnh Phân Thân như không có chuyện gì xảy ra.

Còn Jiraiya thì ngồi bất động trên tảng đá, vẻ mặt trống rỗng.

Nếu không biết, có lẽ người ta sẽ tưởng Tam Nhẫn huyền thoại vừa trải qua một cú sốc tinh thần cực lớn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập