Đôi mắt vốn vô hồn khẽ rung lên một thoáng ý thức mong manh khi ông nhìn thẳng về phía trước, nơi Sarutobi Hiruzen đang đứng.
“…Khỉ con.
Giọng nói khàn và trầm, như vọng lên từ một nơi rất xa.
Hiruzen khựng lại.
Ánh mắt già nua của ông run lên trong khoảnh khắc khi nghe cách gọi quen thuộc từ thời niên thiếu.
Tobirama siết chặt bàn tay một cách khó khăn, như thể đang cố chống lại lực điều khiển đang kéo căng từng sợi cơ trong cơ thể.
“…Chúng ta xin lỗi… nhưng không thể tự kiểm soát cơ thể.
Bên cạnh ông, Senju Hashirama cũng cất tiếng, giọng nói trầm ấm quen thuộc nhưng nặng nề.
“…Hiruzen… cơ thể của ta… không nghe theo ý chí.
Một khoảng lặng ngắn rơi xuống chiến trường.
Orochimaru đứng phía sau họ bật cười khẽ, tiếng cười khàn khàn vang lên trong không gian kín của kết giới.
“Thật cảm động… ngay cả khi bị kéo từ cõi chết trở lại, hai vị Hokage vĩ đại vẫn còn chút ý thức.
Nhưng đáng tiếc…”
Hai tấm bùa phong ấn trên trán Hashirama và Tobirama đột nhiên rung lên.
Chakra đen sẫm lan ra từ những ký tự phong ấn, siết chặt lấy ý thức còn sót lại của họ.
Đôi mắt của hai Hokage lập tức trở nên vô hồn, cơ thể hạ thấp trọng tâm theo bản năng chiến đấu.
“Ý chí của họ… không thể chống lại Edo Tensei.
Orochimaru khẽ vung tay.
“Bắt đầu đi.
Vút!
Hai thân ảnh gần như biến mất khỏi vị trí cùng lúc.
Tốc độ di chuyển nhanh đến mức chỉ còn lại dư ảnh trong không khí.
Hiruzen lập tức kết ấn.
“Doton:
Doryūheki (Thổ Độn:
Thổ Lưu Bích)
Một bức tường đất khổng lồ trồi lên trước mặt ông, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo—
ẦM!
Hashirama xuất hiện trước bức tường, cú đấm giáng xuống như một khối thiên thạch.
Bức tường đất vỡ tan thành hàng trăm mảnh.
Sóng xung kích quét ngang chiến trường khiến nền đá nứt toác.
Hiruzen bật lùi vài bước, bàn chân trượt trên nền đất, ánh mắt sắc lại khi cảm nhận sức mạnh khủng khiếp từ người từng được gọi là Thần của Shinobi.
Một luồng sát khí xuất hiện ngay sau lưng ông.
Tobirama đã đến nơi từ lúc nào.
Thanh kiếm chakra trong tay ông đâm thẳng về phía cổ Hiruzen.
Choang!
Hiruzen xoay người kịp thời, kunai chặn ngang mũi kiếm.
Hai lưỡi kim loại va chạm tóe lửa.
Tobirama lập tức kết ấn với tốc độ gần như không thể nhìn thấy.
“Suiton:
Suiryūdan no Jutsu (Thủy Độn:
Thủy Long Đạn)
Một con rồng nước khổng lồ bùng lên từ mặt đất khô cằn của đài quan sát, thân thể uốn lượn rồi lao thẳng về phía Hiruzen với lực phá hủy kinh hoàng.
Hiruzen hít sâu, hai tay lập tức đổi ấn.
“Katon:
Karyū Endan (Hỏa Độn:
Hỏa Long Viêm Đạn)
Ngọn lửa khổng lồ phun ra từ miệng ông, hóa thành một dòng hỏa diệm cuồn cuộn lao thẳng về phía con rồng nước.
Hai nhẫn thuật va chạm giữa không trung.
Hơi nước bốc lên như một vụ nổ, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ chiến trường.
Trong làn hơi nước còn chưa tan hết, một luồng chakra khổng lồ đột nhiên bùng lên từ mặt đất.
“Mokuton:
Mokuryū no Jutsu (Mộc Độn:
Mộc Long Thuật)
Mặt đất rung chuyển dữ dội khi một con rồng gỗ khổng lồ phá đất trồi lên, thân thể đồ sộ uốn lượn như một con mãng xà cổ đại.
Nó há miệng gầm lên, rồi lao thẳng về phía Hiruzen.
Đệ Tam Hokage bật lùi về phía sau, nhưng con rồng gỗ vẫn truy đuổi sát phía sau như một cơn lũ sống.
Hiruzen nghiến răng, ánh mắt trầm xuống khi cảm nhận rõ sức mạnh của người thầy cũ.
“Chỉ là cơ thể phục sinh… mà vẫn mạnh đến vậy…”
Ở phía trên lan can vỡ nát của đài quan sát, Orochimaru đứng khoanh tay quan sát toàn bộ trận chiến, đôi mắt vàng lóe lên vẻ thích thú như một nhà khoa học đang xem thí nghiệm hoàn hảo của mình.
“Sensei…”
Hắn khẽ cười, giọng nói trượt dài như tiếng rắn bò trên đá.
“Ông sẽ chống đỡ được bao lâu… khi phải chiến đấu với hai huyền thoại của Konoha?
Con Mộc Long khổng lồ quét ngang mái nhà như một cơn bão.
Những khối gỗ khổng lồ va vào nền đá tạo ra từng tiếng nổ trầm đục, còn Hiruzen liên tục lùi lại, vừa tránh né vừa tìm khoảng trống để phản công.
Nhưng khoảng cách giữa ông và hai Hokage huyền thoại nhanh chóng bị thu hẹp.
Hashirama đột ngột xuất hiện phía trước, hai tay đặt xuống mặt đất.
Jubaku Eisō (Mộc Độn:
Thụ Giới Phược Sát)
Ầm!
Từ nền đá, những thân cây dày đặc bỗng trồi lên như những con rắn khổng lồ.
Chúng quấn lấy cơ thể Hiruzen trong nháy mắt, siết chặt từ chân đến ngực.
Những nhánh gỗ cứng như thép kẹp chặt khiến ông gần như không thể cử động.
Một thân cây lớn khóa chặt cánh tay phải của ông, thân khác ép ngang vai khiến hơi thở trở nên nặng nề.
Hiruzen nghiến răng, gương mặt lộ rõ sự căng thẳng khi cảm nhận lực siết ngày càng mạnh.
Dù chỉ là một phần sức mạnh của Đệ Nhất Hokage, Mộc Độn vẫn mang theo áp lực khủng khiếp.
Orochimaru đứng trên lan can vỡ nát phía trên, ánh mắt sáng lên đầy thích thú.
“Thật tuyệt vời… ngay cả sau khi chết, sức mạnh của Đệ Nhất Hokage vẫn áp đảo như vậy.
Hashirama bước tới một bước.
Cơ thể ông di chuyển như một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo, không hề do dự.
Tobirama cũng đã đứng phía sau Hiruzen, thanh kiếm chakra trong tay sẵn sàng kết liễu mục tiêu.
Hiruzen bị kẹp chặt trong những nhánh gỗ khổng lồ, nhưng ánh mắt ông vẫn bình tĩnh.
Ông khẽ hít sâu, rồi bất ngờ cắn mạnh vào ngón tay cái.
Máu lập tức trào ra.
Bằng chút khoảng trống còn lại của cánh tay trái, ông nhanh chóng vẽ một ký hiệu lên mặt đất.
“Kuchiyose no Jutsu (Thuật Triệu Hồi)
Một cột khói trắng bùng lên giữa chiến trường.
Những thân cây đang siết chặt Hiruzen đột nhiên rung mạnh.
“Cái gì—?
Orochimaru nheo mắt.
Từ trong làn khói trắng, một thân hình khổng lồ xuất hiện.
Bộ lông xám đậm, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt dữ tợn mang theo khí thế của một chiến binh cổ xưa.
Hầu Vương Enma.
Con khỉ khổng lồ vừa xuất hiện đã gầm lên một tiếng, hai tay nắm lấy những thân cây Mộc Độn đang siết Hiruzen rồi kéo mạnh.
Rắc!
Gỗ vỡ tung thành từng mảnh.
Những nhánh cây bị bẻ gãy như cành khô.
Enma đứng chắn trước Hiruzen, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Hashirama và Tobirama.
“Hiruzen!
Lâu rồi mới gọi ta ra đấy.
Hiruzen thở dốc, nhưng vẫn mỉm cười nhạt.
“Xin lỗi… lần này có vẻ phải nhờ ngươi giúp một trận lớn.
Enma nhìn quanh chiến trường, ánh mắt dừng lại ở hai Hokage trước mặt.
Lông mày của hắn nhíu lại.
“Đệ Nhất… Đệ Nhị…?
Hiruzen gật đầu chậm rãi.
“Edo Tensei.
Enma nghiến răng.
“Thật là một trò báng bổ.
Hashirama và Tobirama không nói gì.
Cơ thể họ lại lao tới trong tích tắc.
Tobirama xuất hiện trước mặt Enma, thanh kiếm chakra chém ngang.
Enma đưa tay chặn lại, móng vuốt cứng như thép giữ chặt lưỡi kiếm.
Cùng lúc đó, Hashirama đặt tay xuống đất.
Mokujōheki (Mộc Độn:
Mộc Trụ Bích)
Những cột gỗ khổng lồ phóng lên từ mặt đất, lao thẳng về phía Hiruzen.
Nhưng Enma gầm lên một tiếng, thân thể lập tức biến đổi.
“Biến hóa!
Cơ thể khổng lồ của hắn co lại, hóa thành một cây côn đen dài.
Kongō Nyoi (Kim Cang Như Ý)
Hiruzen nắm lấy cây côn trong tay.
Ánh mắt ông lập tức sắc lại.
Ông xoay người, cây côn vung ngang với sức mạnh khủng khiếp.
RẦM!
Những cột gỗ bị đánh vỡ thành từng mảnh.
Cây côn tiếp tục quét ngang, đẩy lùi Hashirama lẫn Tobirama vài bước.
Enma cất tiếng từ trong cây côn.
Bọn chúng không chết được nếu còn Edo Tensei!
Hiruzen nhìn hai thân thể đang nhanh chóng hồi phục, ánh mắt dần trầm xuống.
Những vết thương trên cơ thể Hashirama và Tobirama lập tức khép lại như chưa từng tồn tại.
Ông hiểu rất rõ.
Trận chiến này… không thể thắng theo cách thông thường.
Hiruzen hạ thấp cây côn, ánh mắt hướng về phía Orochimaru đang đứng phía xa.
Orochimaru mỉm cười.
“Sensei… ông đã nhận ra chưa?
“Bọn họ là bất tử.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua giữa chiến trường.
Hiruzen nhắm mắt lại một giây.
Khi mở ra lần nữa, ánh mắt ông đã thay đổi.
Không còn sự do dự.
Chỉ còn lại quyết tâm.
Ông siết chặt cây côn.
“Enma.
“Ta hiểu.
Giọng Enma trầm xuống.
“Ông định dùng nó sao…”
Hiruzen gật đầu rất khẽ.
“Đã đến lúc kết thúc chuyện này.
Chakra quanh cơ thể ông bắt đầu dao động.
Một luồng khí lạnh lẽo lan ra khắp chiến trường khi ông chậm rãi kết ấn.
“Shiki Fūjin (Thi Quỷ Phong Tận)
Không khí trong kết giới bỗng trở nên lạnh buốt.
Một bóng hình mờ ảo khổng lồ xuất hiện sau lưng Hiruzen, chỉ có ông mới nhìn thấy.
Tử Thần.
Một thực thể khổng lồ với khuôn mặt đáng sợ và con dao phong ấn trong tay.
Enma siết chặt.
“Hiruzen… một khi dùng thuật này…”
“Ta biết.
Hiruzen nhìn về phía Orochimaru lần cuối.
“Đây là trách nhiệm của Hokage.
Bên trong Shishienjin (Tứ Tử Viêm Trận)
, áp lực của cấm thuật Thi Quỷ Phong Tận khiến không khí lạnh buốt như bị rút hết sinh khí.
Sau lưng Hiruzen, bóng dáng khổng lồ của Tử Thần hiện ra trong màn sương linh hồn, lưỡi dao phong ấn kẹp giữa hàm răng nhọn.
Nhưng Orochimaru vẫn chưa để ông hoàn tất nghi thức.
Hai cơ thể Edo Tensei của Đệ Nhất và Đệ Nhị Hokage lập tức chuyển động theo ý chí của hắn.
Tobirama kết ấn cực nhanh, đôi mắt vô hồn hướng thẳng về phía Hiruzen.
“Kokuangyō no Jutsu (Ảo Thuật:
Hắc Ám Hành Chi Thuật)
Trong khoảnh khắc, toàn bộ chiến trường chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Không phải màn đêm bình thường, mà là một ảo thuật tước đoạt hoàn toàn thị giác của đối phương.
Hiruzen mở mắt nhưng trước mặt chỉ còn một màu đen vô tận.
Không thể nhìn thấy Hashirama, không thể nhìn thấy Tobirama, cũng không thấy Orochimaru.
Chỉ còn lại cảm nhận chakra và bản năng chiến đấu của một shinobi từng trải qua vô số trận chiến.
Một luồng sát khí ập tới.
Hiruzen nghiêng người tránh kịp, Kongō Nyoi quét ngang trong bóng tối, chặn lại cú đánh của Tobirama.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Hashirama xuất hiện phía sau.
Những thân gỗ khổng lồ phá đất trồi lên.
Những nhánh gỗ siết chặt cơ thể Hiruzen, khóa cứng hai cánh tay ông.
Trong bóng tối của ảo thuật, gần như không còn đường phản ứng.
Orochimaru bật cười khẽ từ phía xa.
“Sensei… dù ông có triệu hồi Tử Thần, ông vẫn không thể chạm vào họ khi không nhìn thấy gì.
Nhưng Hiruzen không hoảng loạn.
Ông nhắm mắt lại một nhịp ngắn, như thể hoàn toàn buông bỏ thị giác.
Khi mở ra lần nữa, ánh mắt ông trầm xuống, dựa hoàn toàn vào cảm nhận chakra.
“Không cần nhìn thấy… ta vẫn biết các ngươi ở đâu.
Ông lập tức kết ấn.
“Kage Bunshin no Jutsu (Ảnh Phân Thân Thuật)
Bùm!
Hai phân thân xuất hiện.
Ba thân ảnh Hiruzen đồng thời lao vào bóng tối.
Một phân thân vung Kongō Nyoi đánh bật những nhánh gỗ đang siết chặt, phân thân còn lại chớp mắt xuất hiện phía sau Hashirama.
Bản thể chính lao về phía Tobirama.
Trong màn đen của ảo thuật, ba thân ảnh di chuyển gần như hoàn toàn bằng bản năng.
Phập!
Phân thân thứ nhất khóa chặt Hashirama từ phía sau.
Phân thân thứ hai ôm chặt Tobirama.
Hai Hokage lập tức phản kháng, nhưng khoảnh khắc đó đã đủ.
Sau lưng mỗi Hiruzen, cánh tay linh hồn của Tử Thần vươn ra.
Hai cánh tay xuyên qua cơ thể Hashirama và Tobirama, nắm lấy linh hồn họ rồi kéo mạnh.
Hai linh hồn bị xé khỏi thân thể Edo Tensei.
Hashirama nhìn Hiruzen lần cuối, ánh mắt bình thản.
“…Khỉ con… làm tốt lắm.
Tobirama khẽ nhắm mắt.
“…Konoha… giao cho ngươi.
Cánh tay của Tử Thần kéo mạnh.
Hai linh hồn bị nuốt vào bụng Tử Thần.
Hai cơ thể Edo Tensei rã thành tro bụi và tan vào không khí.
Hai phân thân Hiruzen cũng biến mất khi nghi thức hoàn tất.
Ảo thuật của Tobirama sụp đổ theo sự biến mất của ông, ánh sáng lập tức trở lại chiến trường.
Chỉ còn lại Hiruzen và Orochimaru.
Hiruzen đã kiệt sức, nhưng nghi thức Thi Quỷ Phong Tận vẫn chưa kết thúc.
Bóng dáng Tử Thần phía sau vẫn tồn tại.
Orochimaru lùi lại một bước, ánh mắt lần đầu lộ ra sự cảnh giác.
“Ông… phong ấn cả hai người họ…”
Hiruzen không trả lời.
Ông lao tới lần cuối, siết chặt cơ thể Orochimaru từ phía sau.
“Đến lượt ngươi.
Cánh tay linh hồn của Tử Thần xuyên qua lưng Hiruzen rồi xuyên vào lồng ngực Orochimaru.
Linh hồn Orochimaru bị kéo ra từng chút một.
Hắn gào lên, toàn thân run lên vì cơn đau khủng khiếp.
Nhưng Orochimaru vẫn chưa từ bỏ.
Ánh mắt hắn lóe lên sự điên loạn.
“Ông nghĩ… ta sẽ ngoan ngoãn bị kéo đi sao?
Bàn tay hắn giật mạnh kết ấn.
“Ra đây… Kusanagi!
Một luồng chakra bùng lên.
Thanh kiếm Kusanagi từ miệng hắn phóng ra như một con rắn thép, kéo dài cực nhanh.
Lưỡi kiếm xuyên thẳng qua lồng ngực Hiruzen.
“HIRUZEN!
Enma gầm lên.
Hắn lập tức lao tới, bàn tay cứng như thép chụp lấy lưỡi kiếm.
Những móng vuốt khổng lồ siết chặt thanh Kusanagi, cố kéo nó ra khỏi cơ thể Hiruzen.
“Dừng lại!
Con rắn chết tiệt!
Nhưng đã quá muộn.
Lưỡi kiếm đã xuyên qua cơ thể ông.
Máu trào ra nhuộm đỏ áo giáp.
Enma nghiến răng, dùng toàn bộ sức mạnh bẻ cong lưỡi kiếm, nhưng Kusanagi vẫn cắm sâu trong ngực Hiruzen.
Hiruzen khẽ run lên, nhưng tay ông vẫn siết chặt Orochimaru.
Cánh tay linh hồn của Tử Thần tiếp tục kéo.
Orochimaru gào lên trong đau đớn khi linh hồn mình bị xé ra từng phần.
Nhưng cơ thể Hiruzen đã tới giới hạn.
Lực kéo dừng lại giữa chừng.
Tử Thần chỉ kịp nắm lấy phần linh hồn trong hai cánh tay Orochimaru.
Một tiếng rít ghê rợn vang lên.
Hai cánh tay Orochimaru rũ xuống.
Chakra trong đó bị cắt đứt hoàn toàn.
Ngay lúc đó, bên ngoài chiến trường, Tứ Quái Làng Âm Thanh đồng loạt kết ấn.
“Tứ Tử Viêm Trận… giải!
Bốn cột lửa tím rung lên dữ dội rồi vỡ tan.
Kết giới biến mất.
Ngay khi rào chắn sụp đổ, bốn ninja lập tức lao vào chiến trường, nâng Orochimaru đang đau đớn lên vai.
“Chúng ta rút lui!
Orochimaru nghiến răng, ánh mắt đầy hận ý nhìn Hiruzen đang quỳ gối giữa chiến trường.
“…Sarutobi…”
Nhưng hắn không thể cử động hai tay nữa.
Tứ Quái Làng Âm Thanh mang hắn rời khỏi chiến trường trong làn khói rút lui.
Ở lại giữa đài quan sát đổ nát, Hiruzen vẫn đứng thêm vài giây.
Kongō Nyoi trở lại hình dạng Enma đứng bên cạnh ông, ánh mắt nặng trĩu.
“Hiruzen…”
Hiruzen khẽ thở ra một hơi dài.
Cơ thể già nua run lên, rồi ông từ từ ngã xuống nền đá lạnh.
Khi Shishienjin (Tứ Tử Viêm Trận)
tan vỡ, áp lực khủng khiếp bao phủ chiến trường cũng theo đó biến mất.
Làn khói chakra tím tản dần trên bầu trời Konoha, để lộ đài quan sát đã bị phá hủy gần như hoàn toàn.
Những khối đá vỡ, cột gỗ cháy dở và vết nứt chằng chịt trên nền đất kể lại mức độ khốc liệt của trận chiến vừa diễn ra.
Ở trung tâm chiến trường, Sarutobi Hiruzen vẫn đứng thêm vài giây ngắn ngủi, cơ thể già nua run lên như một ngọn đèn sắp tắt.
Rồi ông ngã xuống.
Bên ngoài, những ninja Konoha vừa chứng kiến kết giới biến mất lập tức lao vào.
Kakashi, Gai, Asuma, Anbu và hàng loạt Jonin chạy lên đài quan sát.
Naruto và các Genin cũng theo sau, nhưng bị các Jonin chặn lại phía sau chiến tuyến.
“Asuma!
Kakashi gọi lớn.
Asuma đã lao nhanh hơn tất cả.
Khi Hiruzen vừa khuỵu xuống, anh kịp thời đỡ lấy ông trước khi cơ thể ông chạm xuống nền đá lạnh.
Cơ thể Đệ Tam Hokage nhẹ đi một cách bất thường, như thể toàn bộ sức lực đã bị rút cạn sau cấm thuật cuối cùng.
“Cha…”
Giọng Asuma khàn đi khi ông ngã vào lòng mình.
Hiruzen khẽ mở mắt.
Hơi thở ông yếu dần, nhưng ánh mắt vẫn còn giữ được sự tỉnh táo quen thuộc của một Hokage đã trải qua cả đời chiến trận.
Ông nhìn quanh.
Kakashi đứng phía sau, Gai siết chặt nắm tay, các Anbu quỳ xuống xung quanh.
Xa hơn một chút là những ninja trẻ của Konoha đang đứng lặng người.
Ánh mắt ông dừng lại ở Asuma.
“Asuma… con ở đây rồi.
Asuma nghiến răng, cố giữ cho giọng mình không run.
“Cha… đừng nói nữa.
Chúng ta sẽ đưa cha đi chữa trị.
Hiruzen khẽ lắc đầu.
Ông hiểu rõ tình trạng của mình hơn ai hết.
Thi Quỷ Phong Tận đã lấy đi sinh mệnh của ông ngay từ lúc cấm thuật được kích hoạt.
“Không cần đâu…”
Ông hít vào một hơi khó khăn.
“Ta… đã già rồi.
Asuma cúi đầu, hai tay siết chặt.
Hiruzen đưa ánh mắt nhìn lên bầu trời Konoha.
Những đám mây trôi chậm phía trên tường thành, ánh sáng mặt trời chiếu xuống chiến trường như thể trận chiến chưa từng tồn tại.
Ông khẽ mỉm cười.
“Konoha… vẫn còn đó.
Ông quay đầu lại, ánh mắt chậm rãi nhìn từng người đang đứng quanh mình.
“Kakashi… Gai… Asuma…”
Giọng ông yếu dần nhưng vẫn rõ ràng.
“Các ngươi… đều đã trưởng thành.
Ông khẽ ho một tiếng, máu thấm ra khóe môi.
“Asuma…”
Asuma lập tức cúi xuống gần hơn.
“Cha đây.
Hiruzen nhìn thẳng vào con trai mình, ánh mắt lần cuối mang theo sự nghiêm nghị của một Hokage.
“Đừng quên… Hỏa Chí.
Một cơn gió nhẹ thổi qua chiến trường.
“Lá… sẽ tiếp tục rơi.
Ông nói chậm rãi.
“Nhưng… những mầm non mới… sẽ mọc lên thay thế.
Ánh mắt ông lướt qua những ninja trẻ phía sau.
“Nhiệm vụ của chúng ta… là bảo vệ họ… để ngọn lửa của Konoha… không bao giờ tắt.
Asuma cắn chặt răng, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống gương mặt đầy bụi đất.
Hiruzen khẽ gật đầu.
“Con… hiểu rồi.
Một nụ cười mệt mỏi nhưng bình yên hiện lên trên gương mặt già nua của ông.
“Vậy thì… tốt rồi.
Hơi thở ông chậm dần.
Ánh mắt ông nhìn lên bầu trời lần cuối, như thể đang nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc của những người đã ra đi trước mình.
Rồi ánh sáng trong mắt ông tắt hẳn.
Cơ thể Sarutobi Hiruzen lặng yên trong vòng tay của Asuma.
Đệ Tam Hokage của Konoha… đã ra đi.
Đài quan sát của Konoha chìm trong một bầu không khí nặng nề.
Sau lời trăn trối cuối cùng, Sarutobi Hiruzen lặng lẽ nằm yên trong vòng tay của Asuma.
Không ai nói thêm lời nào.
Những Jonin đứng xung quanh đều cúi đầu.
Kakashi trầm lặng kéo thấp chiếc băng bảo vệ trán, còn Gai siết chặt nắm tay, cơ bắp trên cánh tay nổi lên rõ rệt.
Một cơn gió nhẹ thổi qua đài quan sát, cuốn theo bụi đá và tro tàn của trận chiến vừa kết thúc.
Phía sau vòng người của các Jonin, Naruto đứng lặng.
Cậu không chen lên phía trước, chỉ đứng ở đó, nhìn về phía thi thể của Đệ Tam Hokage.
Gương mặt cậu không biểu lộ rõ ràng điều gì, nhưng ánh mắt lại dao động phức tạp.
Trong ký ức tuổi thơ của Naruto, Sarutobi Hiruzen là một trong số ít người đã từng nhìn cậu như một con người bình thường.
Khi cả làng nhìn cậu bằng ánh mắt sợ hãi và khinh miệt, ông là người thỉnh thoảng gọi cậu đến, cho cậu ăn ramen, hỏi cậu vài câu chuyện vặt vãnh, hoặc đơn giản chỉ ngồi uống trà cùng cậu trên mái nhà Hokage.
Đối với một đứa trẻ lớn lên trong cô độc, những khoảnh khắc nhỏ bé đó từng có ý nghĩa rất lớn.
Nhưng Naruto cũng không thể quên một sự thật khác.
Người đàn ông đang nằm kia… chính là Hokage đã hứa với Minato và Kushina rằng sẽ bảo vệ cậu.
Vậy mà suốt nhiều năm qua, cậu vẫn phải lớn lên giữa những ánh mắt thù ghét của dân làng.
Những lời xì xào, những cái quay lưng lạnh lùng, những lần bị xua đuổi… tất cả đều là những ký ức mà Naruto không thể xóa bỏ.
Biết ơn.
Và oán trách.
Hai cảm xúc ấy tồn tại song song trong lòng cậu, không cái nào lấn át cái nào.
Naruto nhìn Đệ Tam thêm vài giây nữa.
Rồi cậu chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời Konoha.
Những đám mây trắng lặng lẽ trôi qua phía trên tường thành, như thể trận chiến vừa rồi chưa từng tồn tại.
Naruto khẽ thở dài một hơi.
Không phải tiếng thở dài của một đứa trẻ mất đi người thân.
Cũng không phải sự nhẹ nhõm.
Chỉ là một tiếng thở dài rất nhẹ, như khi một câu chuyện phức tạp cuối cùng cũng khép lại.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó—
Naruto chợt khựng lại.
Một luồng ký ức đột nhiên bùng lên trong đầu cậu.
Hình ảnh của một con đường trong rừng.
Một thân ảnh đang lao đi giữa những tán cây.
Sasuke.
Rồi một tiếng nổ.
Cảm giác chakra của một Ảnh Phân Thân đột ngột tan vỡ truyền thẳng vào tâm trí Naruto như một cú giật mạnh.
Hình ảnh cuối cùng mà phân thân nhìn thấy lóe lên trong đầu cậu—một bóng người xuất hiện phía trước Sasuke, một đòn tấn công chớp nhoáng, rồi toàn bộ phân thân bị đánh nổ thành khói trắng.
Naruto giật mình.
Đồng tử cậu co lại.
“…Không xong.
Giọng cậu rất nhỏ, nhưng đủ để khiến Shikamaru đứng gần đó quay đầu lại.
Naruto không còn nhìn lên bầu trời nữa.
Ánh mắt cậu đã hướng thẳng về phía khu rừng ngoài làng, nơi phân thân của cậu vừa biến mất.
“Sasuke…”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập