Chương 670: Mệt Rồi, Nhưng Chưa Mệt Hẳn

Lời còn chưa dứt, Mộc Nguyệt Hoa lại không đáp lại.

Chỉ thấy ngón tay ngọc của nàng khẽ lướt trên bờ vai trắng như tuyết, những giọt sương sớm dính trên đó liền tụ lại thành một giọt nước trong suốt, lơ lửng trên đầu ngón tay, lấp lánh ánh sáng.

Nàng nhẹ bước sen, đến trước mặt Mặc Vũ, đưa giọt nư.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập