Chương 33: Nữ tử áo vàng, mối nguy rình rập

Thu vào mắt khoảnh khắc Bạch Thanh Viễn lộ ra vẻ kinh hãi xen lẫn sùng bái tột độ, Mã Ngọc đắc ý gật gù, trong bụng sướng rơn như vừa được ăn tiên đan.

Thế này mới đúng chuẩn bài chứ!

Tên nhóc này ngày thường thể hiện quá mức yêu nghiệt.

Dạy cái không gì nó cũng học một biết mười, suy một ra ba, thậm chí còn có dấu hiệu thanh xuất vu lam (trò giỏi hơn thầy)

Cái sự điềm tĩnh, trưởng thành vượt xa lứa tuổi của nó, lắm lúc khiến cái ghế Chưởng giáo của lão cũng phải lung lay vì áp lực vô hình, cứ có cảm giác mình sắp không còn cái mẹ gì để dạy nó nữa.

Nay vác cái thần tích năm xưa của Trùng Dương tổ sư ra khè, rốt cuộc cũng dọa cho thằng oắt con này xanh mặt một phen.

Phần nào lấy lại được chút uy nghiêm, cao thâm mạt trắc của bậc ân sư.

Tâm tình sảng khoái, Mã Ngọc nâng chén trà lên nhấp một ngụm thanh ta, khóe môi điểm nụ cười mỉm, từ tốn nói:

"Thiếu nữ vận y phục trắng muốt mà con miêu tả, dựa theo nhân dạng đó, ắt hẳn chính là vị Tiểu Long Nữ kia rồi."

"Nói ra thì, nàng ta và bổn giáo cũng có một đoạn sâu xa không hề cạn đâu.

Năm xưa nếu vị Tôn Bất Nhị sư thúc của con mà có mặt ở núi, thì cái nàng Tiểu Long Nữ này nói không chừng giờ đã thành một nữ đệ tử tục gia của Toàn Chân Giáo ta rồi cũng nên.

"Bạch Thanh Viễn nghe xong liền sáng tỏ trong lòng.

Là một kẻ đã cày nát nguyên tác, hắn thừa biết cái mẩu chuyện cũ rích mà Mã Ngọc đang chuẩn bị nhai lại là gì.

Nhưng dòm cái bộ dạng đang hừng hực cao hứng đàm đạo của Mã Ngọc, đôi lông mày hiếm hoi mới giãn ra thư thái, cứ như thể cái ngày bão tuyết này sinh ra là để ngồi lê đôi mách chuyện gia đình vậy.

Hắn dại gì mà đi làm cái việc mất quan điểm là cắt ngang lời sếp, lại càng không dại dột bộc lộ cái vẻ

"ta đây biết tuốt"

ra mặt.

Chẳng những không được phép ngắt lời, mà còn phải diễn cho tròn vai một thính giả phụ họa xuất sắc.

Phải biết kê sẵn bậc thang cho sư phụ bước xuống, để lão chém gió cho thật đã cái nư.

Thế là, trên mặt Bạch Thanh Viễn lập tức đắp nặn ra một biểu cảm kinh ngạc pha lẫn tò mò vừa đúng độ.

Hắn tung hứng cực kỳ ăn ý:

"Ồ?

Bên trong chuyện này lại còn uẩn khúc ly kỳ bực này sao?

Đệ tử xin được rửa tai cung kính lắng nghe ạ.

"Mã Ngọc bật cười ha hả, đặt chén trà xuống bàn.

Trong ánh mắt lão bỗng dưng lấp lánh một tia hoài niệm ấm áp.

Lão chậm rãi kể:

"Chuyện xảy ra vào một đêm khuya khoắt của mười bảy năm về trước.

Ngay bên ngoài Trùng Dương Cung này thôi, nơi chốn sơn môn tĩnh mịch, bỗng thình lình vang lên tiếng khóc oe oe cực kỳ yếu ớt của một đứa trẻ sơ sinh."

"Đám đệ tử đang trực gác đêm nghe thấy động tĩnh bèn xách đèn lồng ra dò xét.

Nào ngờ, trên bậc thềm đá lạnh buốt ngoài sơn môn, lại có một bé gái bị vứt bỏ nằm chỏng chơ trong lớp tã lót.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nó đã bị sương giá làm cho tím tái, thâm sì."

"Đúng cái hôm ấy, vị nữ quan duy nhất của bổn giáo, cũng chính là Tôn Bất Nhị sư thúc của con, lại đang vân du tứ hải chưa về.

Bọn ta dẫu mang danh người tu đạo, lòng ôm bầu từ bi, không nỡ nhắm mắt làm ngơ trước mạng người.

Nhưng khổ nỗi, trên dưới cái đạo quán này toàn là một lũ đàn ông thô lỗ, đực rựa, tay chân lóng ngóng vụng về, thì biết cái chó gì về việc ẵm bồng, chăm bẵm một đứa bé gái đỏ hỏn, yếu ớt nhường ấy?"

"Giữa lúc bọn ta đang rối như tơ vò, không biết xoay xở ra sao, thì vị đạo hữu của phái Cổ Mộ thình lình hiện thân.

Bà ấy bế đứa bé gái đó đi, mang về thu nhận làm đệ tử và dốc lòng nuôi nấng nên người."

"Và đứa bé gái năm xưa ấy, chính là Tiểu Long Nữ của hiện tại.

"Bạch Thanh Viễn khẽ gật gù, cái mặt tiền đắp nặn ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ vô cùng xuất sắc, buông lời cảm thán:

"Thì ra là thế, đây quả thực là một đoạn kỳ duyên không ai ngờ tới.

"Nhưng trong bụng hắn lại là một mảnh tĩnh lặng, sáng tỏ như gương.

Cái lai lịch thân thế của Tiểu Long Nữ này, y xì đúc như những thiết lập trong bộ nhớ của hắn, không trệch đi đâu một li.

Nhưng chính cái sự khớp nối hoàn hảo này, lại đẩy toàn bộ sự tập trung của hắn hướng thẳng tới một bóng hồng khác khiến hắn bận tâm hơn gấp ngàn vạn lần.

Cô gái áo vàng!

Nếu bám theo cái thiết lập của bộ

"Ỷ Thiên Đồ Long Ký"

, thì vị mỹ nữ áo vàng thần bí, lai lịch khủng bố kia, đáng lẽ ra phải là hậu duệ của cặp đôi Dương Quá và Tiểu Long Nữ mới đúng.

Thế không nào ở cái mốc thời gian của thế giới này, lúc mà thằng nhóc Dương Quá còn chưa vác mặt lên núi bái sư, thì con nàng áo vàng này lại chui từ cái lỗ nẻ nào lên?

Đây rành rành là một biến số khổng lồ, một cú bẻ lái khét lẹt của số phận!

Ghim chặt cục nghi vấn to đùng này xuống đáy lòng, Bạch Thanh Viễn mượn đà câu chuyện, thuận nước đẩy thuyền truy vấn thêm:

"Sư tôn, nếu cô nương áo trắng kia đích thị là Tiểu Long Nữ.

Vậy thì vị thiếu nữ áo vàng còn lại, kẻ có đủ tư cách đứng sánh vai cùng ả, rốt cục là thần thánh phương nào?"

Hắn thoáng ngừng lại, lục lọi lại đoạn ký ức về khoảnh khắc lướt qua ngày hôm đó, cẩn trọng cân nhắc từng câu chữ:

"Theo thiển ý của đệ tử, vị ấy toát ra một thứ khí chất ung dung, hoa quý tột bậc.

Từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều tỏa ra một cỗ quý khí bức người.

Cái uy nghi bẩm sinh ngạo nghễ đó, xem chừng không có vẻ gì là giống với phường giang hồ chúng ta.

"Vừa nghe Bạch Thanh Viễn nhắc tới vị thiếu nữ áo vàng, sắc mặt Mã Ngọc bỗng chốc trở nên cực kỳ gượng gạo, quái đản.

Đối với một kẻ đường đường ngồi trên ngai vàng Chưởng giáo Toàn Chân như lão, đây là loại biểu cảm cực kỳ hiếm hoi.

Nó đan xen giữa vài phần kiêng dè, vài phần kính nể, và lẩn khuất trong đó là một tia bất lực.

khó lòng che giấu nổi.

Lão trầm ngâm một hồi lâu, ánh mắt đảo liên hồi, cuối cùng hạ giọng thì thầm:

"Vị cô nương này.

xét trên danh nghĩa cũng được tính là đệ tử của phái Cổ Mộ.

Từng theo học võ nghệ từ vị đạo hữu đã khuất.

Chẳng qua là lai lịch thân phận của nàng cực kỳ đặc thù.

Ngày thường nàng không hề cư ngụ trong Cổ Mộ, và cũng chưa từng dính líu nửa điểm tới ba cái ân oán giang hồ vớ vẩn."

"Thân phận của nàng vô cùng tôn quý, dây dưa rễ má tới những tầng lớp cực kỳ khủng bố.

Vi sư dẫu có nắm được đôi chút lai lịch, cũng không tiện bô bô cái miệng, lại càng không dám bàn tán lung tung.

"Mã Ngọc ném cho Bạch Thanh Viễn một ánh nhìn sâu thẳm, buông một câu đầy thâm ý, bí hiểm:

"Vi sư chỉ có thể hé lộ cho con một điều duy nhất:

nàng mang họ Chu.

"Nói xong câu chốt hạ, Mã Ngọc ngậm chặt miệng lại như hến.

Rành rành là lão đang giữ kín như bưng về cái thân phận thực sự của vị nữ tử áo vàng này, quyết không hé răng rặn thêm nửa chữ.

Họ Chu.

Trái tim Bạch Thanh Viễn giật thót một nhịp.

Ở cái thế giới này, cái họ

"Chu"

không phải là cái họ bình dân bá tánh để đem ra đùa giỡn.

Nó mang theo một sức nặng đè bẹp cả thiên hạ.

Đó chính là Quốc tính của vương triều Đại Minh!

Liếc nhìn cái thái độ vừa kiêng dè vừa nơm nớp kính sợ của sư phụ, Bạch Thanh Viễn mạnh dạn suy luận:

Ở cái thế giới quái thai này, vị mỹ nhân áo vàng thần bí kia, không có lẽ nào lại là một vị công chúa lá ngọc cành vàng của hoàng thất Đại Minh?

Quả này thì thú vị rồi đây!

Phía sau lưng phái Cổ Mộ nhỏ bé vậy mà lại chống lưng bởi một thế lực có sức ảnh hưởng khủng khiếp đến thế sao?

Cơ mà nếu Mã Ngọc đã không muốn rách việc nhiều lời, Bạch Thanh Viễn tự nhiên cũng không dại dột gì mà đóng vai thằng không biết điều cứ bám lấy hỏi dai dẳng.

Hắn lập tức chôn chặt cái phỏng đoán động trời này xuống tận đáy dạ dày, gương mặt nhanh chóng khôi phục lại vẻ phẳng lặng như tờ.

Não bộ Bạch Thanh Viễn xoay tít như chong chóng, hỏa tốc kéo sự tập trung trở lại với vấn đề nóng hổi trước mắt.

Hắn lại hỏi tiếp:

"Sư tôn, đệ tử vẫn còn một điểm lấn cấn chưa thông.

Cái bọn Lũng Hữu Tam Hung dẫu có là lũ hám tài hám sắc, tham lam thành tính, nhưng để tồn tại được ngần ấy năm chốn giang hồ hiểm ác, bọn chúng tuyệt đối không phải lũ ngu ngốc, óc bã đậu.

Đến cả cái hạng nữ ma đầu khét lẹt như 'Xích Luyện Tiên Tử' Lý Mạc Sầu mà còn phải sứt đầu mẻ trán, vác mặt chạy dài khỏi Cổ Mộ.

Bọn chúng chỉ ranh ma sở hữu cái tu vi Hậu Thiên ngũ, lục phẩm quèn, lấy mẹ đâu ra cái lá gan tày trời dám vác mặt đi kiếm chuyện với phái Cổ Mộ?"

Mã Ngọc ném cho hắn một ánh mắt đầy tán thưởng.

Rõ ràng lão rất hài lòng trước cái sự tinh tế, nhạy bén của đứa đồ đệ này.

Lão vuốt râu suy luận:

"Đó chính là cái điểm cốt lõi mà ban nãy vi sư gọi là 'ném đá dò đường' đấy.

Theo mạng lưới tình báo dưới chân núi báo về, cách đây không lâu, Lý Mạc Sầu hình như đã từng lảng vảng quanh khu vực núi Chung Nam này."

"Ba thằng oắt con kia dám liều lĩnh ra tay cướp bóc, tới chín phần mười là hóng hớt được luồng phong phanh nào đó, nên mới nắm chắc mười mươi cái Cổ Mộ đang ở trạng thái vườn không nhà trống."

"Trước kia, nếu đứng trên đỉnh Chung Nam phóng mắt nhìn ra xa, ngày không nào cũng thấy những cột khói bếp lượn lờ bốc lên từ hướng Cổ Mộ.

Nhưng suốt quãng thời gian dạo gần đây, tuyệt nhiên không thấy tăm hơi một ngọn khói nào sất.

Rất có khả năng đám người trong Cổ Mộ vì muốn lánh nạn hoặc truy sát Lý Mạc Sầu, nên hiện tại quả thực không có mặt trong mộ.

Bọn đạo chích kia mới chớp lấy cái thời cơ ngàn năm có một này để làm càn.

"Bạch Thanh Viễn gật gù ra chiều đã thấu hiểu, cục nghẹn nghi hoặc trong bụng rốt cuộc cũng được tiêu hóa sạch sẽ.

Về phần cái ý định tranh thủ lúc Cổ Mộ không có người ở nhà, lẻn vào lượn lờ tham quan, chôm chỉa đồ đạc một vòng.

Cái viễn cảnh đó đương nhiên là không thể nào xảy ra được rồi.

Bên trong Cổ Mộ bẫy rập cơ quan giăng kín lối như mạng nhện.

Không có người dẫn đường mà dám nghênh ngang đi thẳng vào cửa chính thì không khác gì tự đào mồ chôn mình.

Chỉ có cái lối đi ngầm dưới nước mới mong giữ được mạng lết ra ngoài.

Giả sử hôm nay hắn không tình cờ xọc huyết cái Lũng Hữu Tam Hung kia, thì ba tên ngu đó dẫu có xông được vào Cổ Mộ, cái kết chờ đón chúng cũng chỉ là bỏ mạng xó xỉnh nào đó không ai hay biết.

Mã Ngọc lôi câu chuyện quay về với quỹ đạo chính, tiếp lời:

"Cái lũ tà ma ngoại đạo kia dẫu hành xử có ngông cuồng, ngang ngược tới đâu, nhưng cũng không phải toàn một lũ mất não.

Bọn chúng vẫn còn ngấm ngầm kiêng dè vài phần trước thế lực của bổn giáo."

"Việc bọn chúng đánh tiếng lu loa, khua chiêng gõ mõ ầm ĩ chuyện sang năm sẽ tụ tập trên đỉnh Chung Nam để tổ chức đại hội tỷ võ kén rể, kỳ thực chính là một mồi nhử để thăm dò thái độ của bổn giáo ta.

Nếu bổn giáo chọn cách nhắm mắt làm ngơ, không thèm nhúng tay vào, bọn chúng sẽ sướng rơn trong bụng.

Vừa hay có cớ để đàng hoàng cướp bóc, xâu xé cái kho tàng trong Cổ Mộ."

"Còn nhược bằng bổn giáo ta nhảy vào can thiệp, bọn chúng lập tức có ngay cái cớ 'Toàn Chân Giáo cậy mạnh hiếp yếu, phá đám chuyện tỷ võ kén chồng'.

Vin vào cái cớ rẻ rách đó, bọn chúng sẽ kích động lũ tà môn ma đạo hợp xướng vây công bổn giáo.

Mượn gió bẻ măng, đạp đổ đạo thống của Toàn Chân Giáo ta, giẫm lên xác chúng ta để dương danh lập vạn trên giang hồ.

"Trên người Mã Ngọc tự nhiên bộc phát ra một cỗ khí độ của bậc tông sư vô song, lão trầm giọng hùng hồn:

"Cho nên, trận chiến sắp tới này, là cái cục nợ mà chúng ta có muốn né cũng không né được, muốn trốn cũng không trốn xong.

Chỉ còn cách binh tới tướng đỡ, nước ngập thì đắp đê mà thôi!

"Nghe những lời đầy sức nặng ấy, nét mặt Bạch Thanh Viễn lập tức đanh lại, ngưng trọng dị thường.

Nhưng bộ não trong đầu hắn lại đang quay cuồng tính toán với tốc độ kinh hồn.

Sang năm ư.

Nếu bám sát theo cái năng lực mà thằng Hoắc Đô thể hiện trong nguyên tác, thì cái gã vương tử Mông Cổ đó chắc kèo là một đại cao thủ Tiên Thiên hàng thật giá thật.

Thêm combo với cái tên người vượn Đạt Nhĩ Ba bẩm sinh đã mang thần lực trâu bò, cùng với hàng đống ngưu đầu mã diện, tà ma ngoại đạo chui rúc từ cái xó xỉnh nào không biết của cái thế giới này sẽ ùa tới.

Tính về mặt thời gian, liệu có cày cấp kịp không?

Mẹ nó, khó nhằn phết đấy!

Mồm thì kêu là sang năm, nhưng nay đã bước sang tháng Chạp rục rịch cuối năm cmnr.

Quỹ thời gian để rèn luyện, cày cuốc không còn nổi tới nửa năm.

Dẫu có được cục cheat Bạch Thư buff bẩn, nhưng muốn trong cái chớp mắt ngắn ngủi ấy, cày từ cái lv Hậu Thiên tứ phẩm nhảy cóc lên tới cái trình độ có thể tay bo gõ vỡ đầu cao thủ Tiên Thiên, thì quả thực không phải chuyện đùa.

Thấy Bạch Thanh Viễn cau mày nhăn nhó, mặt mũi tràn đầy vẻ lo âu sầu não, mãi không rặn ra được nửa chữ, Mã Ngọc cứ ngỡ đồ đệ mình đang sợ hãi trước trận đại chiến sắp bùng nổ.

Lòng lão chợt mềm nhũn ra, lên tiếng trấn an ân cần:

"Thanh Viễn à, cái vụ rắc rối này không chỉ liên quan đến sự tồn vong của Cổ Mộ, mà nó còn dính dáng trực tiếp tới cái sĩ diện của Toàn Chân Giáo ta.

Nhưng đấy toàn là ba cái mớ bòng bong mà lũ trưởng bối bọn ta phải đứng ra gánh vác, lo liệu.

Con không việc gì phải tự rước lo vào người.

"Nói đến đây, ánh mắt Mã Ngọc bỗng chốc ngưng tụ sắc bén.

Ngay tại khoảnh khắc ấy, cái khí thế uy nghiêm, bệ vệ của bậc Chưởng giáo chân nhân đứng đầu đệ nhất đại giáo thiên hạ —— thứ khí thế mà lão luôn cố tình che giấu ngày thường —— thình lình bộc phát dữ dội.

Lão tuyên bố bằng một giọng điệu đầy tự tin ngạo nghễ:

"Bổn giáo lập phái đã hơn chục năm nay.

Dẫu rằng dạo gần đây vì đủ thứ lý do chó má mà cái vinh quang chói lọi thời Trùng Dương tiên sư còn sống không còn được duy trì vẹn nguyên, nhưng Toàn Chân Giáo ta cũng không phải là cái thứ rác rưởi để lũ tà ma ngoại đạo kia muốn nắn bóp thế nào cũng được!"

"Con cứ gối cao đầu mà ngủ.

Dẫu bọn tà ma ngoại đạo có dốc cạn hang ổ kéo tới đây, vi sư cũng dư sức giăng ra thiên la địa võng, chặn đứng họng toàn bộ bọn chúng ngay dưới chân núi Chung Nam, quyết không cho một ai mon men đặt nổi nửa bước chân lên đỉnh núi này!

"Nhìn cái dáng vẻ tự tin thái quá, vỗ ngực cái bụp của Mã Ngọc, Bạch Thanh Viễn sững sờ mất vài giây.

Ngay sau đó, não bộ hắn như được khai thông bế tắc.

Phải rồi, đm, mình đúng là bị cái chứng

"lo bò trắng răng"

làm mờ mắt rồi.

Toàn Chân Giáo là cái thế lực tầm cỡ nào cơ chứ?

Làm không có chuyện là cái võ đường Phúc Uy Tiêu Cục vớ vẩn, dăm ba con gà con chó ở đâu rớt xuống cũng đòi hăm dọa diệt môn được?

Thậm chí xét theo nguyên tác, thực lực cốt lõi của Toàn Chân Giáo lúc bấy giờ thừa sức đè bẹp tên Hoắc Đô cùng đám lâu la ô hợp của nó thành bã.

Đừng quên cái Bắc Đẩu Thất Tinh Trận trấn phái kia, là thứ trận pháp thượng thừa khiến cả

"Đông Tà"

Hoàng Dược Sư —— một trong Thiên hạ ngũ tuyệt —— cũng phải vã mồ hôi hột, đau đầu nhức óc tìm cách đối phó cơ mà.

Nguyên nhân sâu xa dẫn đến cái kết cục thê thảm, bị đánh tơi bời hoa lá, suýt chút nữa bị thằng ranh Hoắc Đô châm lửa đốt trụi mẹ cái Trùng Dương Cung, thuần túy chỉ là do một cái sự cố

"hiểu lầm tai hại"

to đùng ngã ngửa.

Đúng vào cái thời khắc nước sôi lửa bỏng, quần ma tụ tập vây hãm, tinh thần của cả trên dưới Toàn Chân Giáo đều đang căng như dây đàn, sẵn sàng nghênh chiến.

Thì không hiểu sao lại trùng hợp đúng ngay lúc Quách Tĩnh dắt tay Dương Quá lết xác lên núi xin bái sư.

Mấy đạo sĩ gác cổng do thần kinh bị kích thích quá độ, bị bệnh hoang tưởng cmnr.

Tưởng lầm Quách Tĩnh – cái gã hiệp khách thật thà chất phác nức tiếng giang hồ – là đồng bọn của bọn dâm tặc ác ôn.

Chẳng thèm hỏi han đầu đuôi ngọn ngành, cứ thế lao vào chém giết loạn xạ.

Hệ quả là, Quách Tĩnh vì muốn vượt ải lên núi, đành phải bất đắc dĩ tung chưởng tự vệ.

Cái bộ chưởng pháp

"Hàng Long Thập Bát Chưởng"

chí dương chí cương, dũng mãnh vô song ấy, đã đánh sập toàn bộ hệ thống phòng thủ kiên cố nhất của Toàn Chân Giáo ngay từ cổng chính.

Nói một cách thô thiển, Toàn Chân Giáo đã bị chính

"người nhà"

của mình phá nát lớp giáp phòng thủ, cởi truồng ra giữa trận địa.

Nhờ thế mà tên khốn Hoắc Đô cùng đám đàn em mới được dịp đục nước béo cò, thừa nước đục thả câu, xông vào hôi của.

Nghĩ thông suốt cái điểm mấu chốt này, trong đầu Bạch Thanh Viễn lập tức vạch ra được một kế hoạch tác chiến hoàn hảo.

Đôi lông mày vốn đang nhíu chặt của hắn lập tức giãn ra nhẹ nhõm.

Nay ta đã xuyên không tới cái thế giới này, thì còn lâu ta mới để cho cái vụ

"quân ta đấm quân mình"

"kẻ thù vỗ tay tán thưởng"

lặp lại một lần nữa!

Đến lúc đó, ta chỉ việc rình rập, căng tai vểnh mắt theo dõi mọi động tĩnh dưới chân núi.

Đợi Quách Tĩnh vừa ló mặt ra, ta sẽ phi ra đón đầu, phân bua rõ ràng trắng đen, bóp chết cái mầm mống hiểu lầm khốn nạn này ngay từ trong trứng nước.

Tính nhẩm thế này, chẳng những dẹp bỏ được một cuộc nội chiến đẫm máu tàn khốc, mà còn kéo thêm được một cái phao cứu sinh khổng lồ, một cường viện mang đẳng cấp tuyệt đỉnh cao thủ như Quách Tĩnh về phe Toàn Chân Giáo!

Có Quách đại hiệp đích thân chống lưng, thì dăm ba thằng oắt con như Hoắc Đô, chỉ là phường gà đất chó sành, thổi cái là bay màu!

Vừa nghĩ thông được khúc này, tảng đá đè nặng trong lòng mang tên

"nguy cơ sinh tử"

lập tức bay biến quá nửa.

Tuy nhiên, cái cảm giác thư thái dễ chịu ấy chỉ tồn tại được đúng một phần ba giây.

Bạch Thanh Viễn lại trầm ngâm suy nghĩ.

Trong lòng hắn bất chợt trào dâng một cơn chán nản, uể oải không gọi tên được.

Nói toẹt ra, chung quy lại vẫn là do thực lực bản thân quá cùi bắp, không đủ đô.

Giả dụ như bây giờ hắn đang sở hữu cái sức mạnh vô song áp đảo cả Tứ Tuyệt của Trùng Dương tổ sư năm xưa, hay cái tu vi cái thế kinh thiên động địa vang danh muôn thuở của Trương Tam Phong bên phái Võ Đang.

Thì dẫu kẻ địch có kéo tới ngàn vạn đại quân, hắn cũng không thèm nhíu mày tính kế chi cho mệt não?

Lại càng không cần phải mượn oai hùm mượn sức của Quách Tĩnh làm mẹ gì?

Chỉ việc vung một nhát kiếm càn quét sạch sẽ, san phẳng mọi thứ là xong chuyện cmnr!

Khi nắm trong tay thứ sức mạnh tuyệt đối áp đảo mọi thứ, thì dẫu có xảy ra cái biến cố thảm họa gì, hắn cũng không có chữ

"sợ"

trong từ điển!

Cái gọi là

"mưu trí, tính kế"

, xét cho cùng cũng chỉ là cái trò chống chế mạt hạng, là thủ đoạn bần cùng bất đắc dĩ mà kẻ yếu hèn phải giở ra để cầu sinh mà thôi.

Nghĩ đến cái sự thật phũ phàng này, Bạch Thanh Viễn không kìm nổi mà buông một tiếng thở dài thườn thượt

"Haizz"

Hắn lắc đầu ngao ngán, trong đôi mắt xẹt qua một tia cô đơn, trống rỗng đến não nề.

Tiếng thở dài thảm não đó lại lọt thẳng vào lỗ tai Mã Ngọc.

Nhìn thấy cái bản mặt oán thán, sầu đời của đứa đồ đệ cưng, lão cứ ngỡ là hắn đang dằn vặt bản thân.

Một dòng nước ấm dạt dào bỗng trào dâng trong tim lão, sống mũi lão chợt cay xè.

Tên nhóc này.

Đứng trước tình thế nguy ngập như trứng để đầu đẳng, nó không những không thèm tỏ ra sợ hãi hay muốn chùn bước thoái thác.

Ngược lại, nó còn tự trách mắng bản thân, thở vắn than dài chỉ vì thấy mình mới tu đạo được có tí ti thời gian, thực lực còn non kém, không đủ sức che mưa chắn gió gánh vác tông môn.

Vừa tôn sư trọng đạo, vừa một lòng vì tông môn, lại còn mang tinh thần trách nhiệm vĩ đại nhường này.

Trong thâm tâm Mã Ngọc không ngừng cảm thán:

Có được một đệ tử như này, không còn mong ước gì hơn nữa trên cõi đời này!

Lão vươn cánh tay gầy guộc ra, vỗ nhè nhẹ lên đôi vai vững chãi của Bạch Thanh Viễn.

Ánh mắt lão càng thêm phần từ ái, dịu dàng khôn tả:

"Tên ngốc này, chớ có suy nghĩ viển vông lung tung nữa.

Con mới bái nhập sư môn được có dăm bữa nửa tháng, mà đã chạm tới cái đỉnh cao kinh thế hãi tục nhường này rồi.

Tuyệt đối không được vì một phút bốc đồng, nóng vội nhất thời mà làm nhiễu loạn đạo tâm thanh tịnh."

"Dẫu trời có sập xuống, thì đã có vi sư cùng các vị sư thúc của con giơ vai ra gánh vác, chống đỡ.

Căn bản không tới lượt tên nhãi ranh như con phải lo bò trắng răng."

"Nhiệm vụ duy nhất của con bây giờ là tĩnh tâm như nước, cắm đầu vào khổ tu, luyện công chăm chỉ.

Đó chính là sự cống hiến to lớn vĩ đại nhất của con dành cho tông môn rồi.

"Nói đến đây, Mã Ngọc nhanh chóng thu lại cái vẻ ủy mị sướt mướt, quay ngoắt trở lại với bộ dạng của một vị nghiêm sư khó tính.

Lão hắng giọng trầm khàn:

"Thôi được rồi, bớt lảm nhảm vớ vẩn đi.

Trời cũng không còn sớm sủa gì, ra ngoài diễn luyện « Thất Tinh Kiếm Pháp » cho ta xem.

Để vi sư kiểm tra coi hai ngày qua con có ăn bám hay đã tiến bộ thêm được chút nào không.

"Bạch Thanh Viễn nghe lệnh, lập tức vứt xó mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu sang một bên.

Hắn hít một hơi thật sâu, tống khứ mọi tạp niệm ra khỏi não bộ.

Gương mặt hắn phút chốc trở nên cực kỳ trang nghiêm và tập trung cao độ.

"Rõ, đệ tử tuân mệnh!

"Hắn rút ngược thanh trường kiếm, xoay người sải bước dài tiến ra ngoài gian tĩnh thất, tiến về phía khoảng sân nhỏ dùng làm diễn võ trường đang bị chôn vùi trong lớp tuyết trắng xóa.

Gió bấc rít gào buốt tận xương tủy, cuốn thốc lên hàng ngàn lớp tuyết bụi mù mịt, thổi tạt vào vạt đạo bào khiến nó bay phần phật trong gió.

Bạch Thanh Viễn cắm rễ hai chân vững chãi trên nền tuyết, ngưng thần tụ khí, tĩnh tâm tuyệt đối.

Keeng!

Thanh trường kiếm tuốt khỏi vỏ.

Kiếm quang chói lòa tựa những đốm hàn tinh sắc lạnh, hung bạo xé toạc màn gió tuyết mù mịt, rạch nát cả bầu trời đông lạnh lẽo.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập