Rời khỏi ngõ trúc u tĩnh, Bạch Thanh Viễn đi thẳng về hướng Hồi Nhạn lâu.
Nào ngờ mới đi được nửa đường, chân trời chợt kéo đến một màn mưa dày đặc.
Mưa to như trút, hạt lớn cỡ hạt đậu nện mạnh xuống phiến đá xanh, chớp mắt đã cuộn lên một tầng hơi nước trắng xóa mịt mờ.
Thấy mưa ngày càng lớn, Bạc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập