Yamato thử vận dụng một chút âm dương thuật đơn giản nhất:
thông linh.
Hắn nhắm mắt, cảm nhận xung quanh.
Ngay lập tức hắn liền phát giác được bất thường, xung quanh hắn tựa như tồn tại thứ gì đó.
Những thực thể mờ nhạt, lơ lửng trong căn phòng.
Không phải linh hồn người chết, mà là những mảnh vụn tâm linh, những dư ảnh của quá khứ, những sinh linh nhỏ bé mà mắt thường không thể thấy.
Hắn “nhìn” bọn chúng, chúng cũng đang nhìn hắn với ánh mắt tò mò, sợ hãi, hoặc thờ ơ.
Yamato mở mắt, những hình ảnh ấy biến mất.
Hắn thở dài.
Và rồi lại ngả người ra sofa, ngước nhìn trần nhà trắng tinh.
Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng đồng hồ đã trôi qua kể từ khi hắn bắt đầu thử nghiệm.
Đồng hồ treo tường chỉ 3 giờ 47 phút sáng.
Thành phố Tokyo bên ngoài đã bắt đầu lặng đi, những dòng xe thưa thớt dần từ lâu, những quán bar bắt đầu đóng cửa.
Và Yamato Keiji hiện tại đang phải đối mặt với một sự thật trần trụi trước mắt.
Hắn quá mạnh, quá toàn năng, đến mức vô lý.
Hắn sở hữu tất cả Huyết quỷ thuật – từ “Biến Đổi Sinh Học” của Muzan đến “Vô Hạn Thành” của Nakime, từ “Lôi Huyết” thuật của Kaigaku đến những Huyết quỷ thuật chưa từng xuất hiện trong nguyên tác nhưng vẫn tồn tại trong tri thức hắn có.
Hắn sở hữu tất cả Hơi thở – từ các hơi thở cơ bản đến những hơi thở phái sinh, và trên hết là Hơi thở mặt trời, thứ sức mạnh thuần khiết nhất và cũng là mạnh mẽ nhất có thể tiêu diệt bất kỳ con quỷ nào.
Hắn có thể chuyển đổi giữa các hơi thở mà không bị tổn thương, không bị giới hạn.
Nhưng dù bỏ qua tất cả những điều đó, hắn còn có một thứ mà Muzan Kibutsuji, Chúa Quỷ trong nguyên tác, đã phải tìm kiếm suốt ngàn năm:
khả năng kháng ánh nắng mặt trời.
Yamato đưa tay lên nhìn.
Trong các năng lực hắn nhận được, năng lực của Nezuko Kamado khi còn là quỷ – huyết quỷ thuật và khả năng tồn tại dưới ánh mặt trời mà không bị thiêu đốt – cũng đều bị hắn nắm giữ.
Hắn không biết tại sao, không biết bằng cách nào, nhưng nó cứ thế ở đó, sớm đã là một phần của hắn.
Nhật Luân Kiếm, thứ vũ khí duy nhất có thể giết quỷ, cũng vô dụng với hắn vì đã có khả năng kháng mặt trời.
Hắn hiện tại là toàn năng, hắn là quỷ, là kiếm sĩ, cũng là âm dương sư – tất cả trong một.
Hoa bỉ ngạn xanh?
Yamato bật cười, một tiếng cười khô khốc, đầy giễu cợt.
Muzan Kibutsuji đã tìm kiếm thứ hoa ấy cả ngàn năm, tiêu diệt sát quỷ đoàn biết bao lần, tạo ra biết bao thảm kịch, chỉ để có thể bước ra ánh sáng mặt trời.
Còn hắn, chỉ sau một đêm tỉnh dậy từ cú đập chai bia vào đầu, đã có được thứ mà Chúa Quỷ khao khát nhất.
"Vô địch thiên hạ sao?"
hắn thì thầm.
"Có lẽ không là tuyệt đối vô địch, nhưng cũng chẳng kém là bao.
"Yamato nhìn lên trần nhà trắng tinh, đôi mắt bơ phờ, vô hồn.
Một cảm giác quen thuộc đang trở lại, len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm hồn hắn.
Cảm giác mà hắn đã mang theo suốt kiếp trước, cảm giác đã theo hắn từ những bữa tiệc xa hoa đến những đêm dài cô độc trong căn hộ penthouse.
Nhàm chán.
"Ta lại có tất cả rồi nha."
Yamato từ giễu cợt chính mình, giọng đều đều thì thào.
"Có sức mạnh, tuổi trẻ, tài sản, địa vị.
Và không có gì để làm với chúng cả.
"Hắn có thể dùng sức mạnh này để thống trị thế giới ngầm, không thậm chí có thể thống trị thế giới cũng không nói chơi.
Nếu không muốn quá khoa trương hắn cũng có thể trở thành ông trùm lớn nhất Nhật Bản, thậm chí lớn nhất thế giới, tựa như hình tượng bố già trong những bộ phim mafia kia.
Hắn cũng có thể dùng năng lực để tích lũy thêm tài sản, thêm quyền lực, thêm phụ nữ, thêm rượu ngon, thuốc tốt…
Nhưng… rồi sao nữa?
Kiếp trước hắn đã có tất cả những thứ đó.
Và kết cục là một cái chết nhàm chán không minh bạch trong phòng họp đêm, và càng quá phận hơn là thậm chí Yamato cũng lười đi dùng đầu óc để nghĩ xem hắn chết là do tai nạn hay vẫn là do bàn tay của kẻ khác.
Đều không quan trọng, dù sao hắn cũng không cảm thấy miếng luyến tiếc nào đối với kiếp trước.
Cho dù có được làm lại, Yamato cảm thấy bản thân nhiều lắm là sẽ tranh thủ xóa lịch sử duyệt web, đi khách sạn lần cuối với cô bạn gái mới kém hắn gần mười tuổi (Vẫn trên 18)
, sau đó liền hài lòng thích ý lần nữa đến buổi họp đêm đó.
Trở lại hiện tại, Yamato hai mắt vô thần nhìn trần nhà, trong lòng suy tư kiếp này của hắn rốt cuộc có ý nghĩa gì, lại dùng sức mạnh này để lặp lại cuộc đời trước thì việc trọng sinh này có ý nghĩa gì?
Yamato ngồi thẳng dậy, tay với lấy bao thuốc trên bàn.
Hắn châm một điếu mới, hít một hơi thật sâu, phả khói lên trần nhà.
"Không, "
hắn nói, giọng bắt đầu có chút tức giận.
"Ta không muốn đi con đường đó nữa.
"Hắn nhìn làn khói tan dần trong không khí.
"Cuộc sống thường nhật này.
làm phó tổ trưởng một băng nhóm nhỏ, quản lý mấy chục tên đàn em vô dụng, bảo kê mấy quán bar, đòi nợ thuê, ăn nhậu, gái gú.
Nó tầm thường, nó nhạt nhẽo, nó đúng là cuộc sống tiêu chuẩn của một tên yakuza hạng bét, nhưng ít nhất nó là thứ duy nhất còn có thể gọi là 'con người' trong ta.
"Yamato hoàn toàn thông suốt, hắn quyết định sẽ không dùng năng lực siêu nhiên trong các mối quan hệ thường nhật.
Hắn sẽ sống như một con người tầm thường, với những thú vui tầm thường, những rắc rối tầm thường, những cảm xúc tầm thường.
Bởi chính những điều tầm thường ấy mới là thứ khiến hắn cảm giác cuộc đời hiện tại đáng sống.
Nhưng.
Một nụ cười quỷ dị khác nở trên môi Yamato.
Không phải nụ cười chua chát, cũng không phải nụ cười hài lòng vì vừa ngộ ra mục tiêu của cuộc đời.
Đó chỉ đơn giản là nụ cười của một đứa trẻ phá phách nghịch ngợm vừa nghĩ ra một cách chơi khác đối với những món đồ chơi sớm đã trở nên nhàm chán.
Hắn sẽ không dùng năng lực cho bản thân.
Nhưng hắn sẽ dùng nó cho người khác.
Hắn sẽ tạo ra những con quỷ.
Không phải để phục vụ hắn, không phải để xây dựng một đế chế.
Hắn sẽ tạo ra chúng để xem chúng sẽ làm gì với sức mạnh ấy.
Để xem một con người bình thường, khi được ban cho sức mạnh vượt trên luân lý, vượt trên pháp luật, sẽ lựa chọn thế nào.
Họ sẽ triệt để phá hủy tất cả quy tắc trói buộc cũ kỹ để vượt lên tất cả, như những con quỷ khát máu bò lên từ địa ngục?
Hay họ sẽ vẫn lựa chọn tiếp tục sống bình đạm, giống như hắn, giữ lại chút nhân tính cuối cùng?"
Thứ gọi là “con người”.
.."
Yamato thì thầm, mắt nhìn xa xăm ra màn đêm Tokyo.
"Ta muốn xem thử, khi đứng trước sức mạnh tuyệt đối, các ngươi sẽ là quỷ hay là người?"
Điếu thuốc tàn, hắn khẽ dụi vào đáy gạt để dập lửa.
Bên ngoài, không biết từ bao giờ, bầu trời bắt đầu hửng sáng.
Những tia nắng đầu tiên của ngày mới len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu vào căn phòng, chiếu lên người hắn.
Yamato không hề né tránh.
Ánh nắng chạm vào làn da hắn, ấm áp, dễ chịu, cũng không hề có chút bỏng rát nào.
Yamato mỉm cười, đứng dậy và bước ra ban công.
Tokyo đang thức giấc dưới chân hắn.
Hàng triệu người đang bắt đầu một ngày mới, với những lo toan, những khát vọng, những ước mơ tầm thường.
Và hắn, Yamato Keiji, sẽ là người dọn ra sân khấu cho họ có cơ hội được tỏa sáng.
Còn sau khi tỏa sáng sẽ như phù du sớm nở tối tàn, hay tựa như hạo nguyệt đương không thì không ai biết được rồi, nhưng dù có là gì thì Yamato vẫn cảm thấy rất đáng chờ mong.
"Vở kịch đầu tiên nha, nên bắt đầu chọn “diễn viên” từ đâu đây.
Tự nhủ là thế, Yamato thật ra đã sớm có chủ ý, hắn nghĩ đến đám Yakuza cùng tổ chức với mình, nghĩ đến những con nợ, những kẻ thua cuộc, những mảnh đời bị xã hội vứt bỏ, hoàn toàn bị nhấn chìm trong tuyệt vọng kia, bọn hắn tuyệt đối sẽ không buông tha bất kỳ cơ hội nào để trở mình dù cho có phải đánh đổi tất cả, bao quát “nhân tính”, vừa nghĩ thôi, Yamato liền nhịn không được mà chợt liếm môi hóa giải cảm giác khô khốc trên miệng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập