Dịch: Dưa Hấu
Huyền Minh Quan vốn là một đạo quán nhỏ, ở An Hưng thành chẳng có chút danh tiếng nào.
Chuyện Huyền Phong Tử rời đi, ngoại trừ Lý Thương ra thì hiếm ai biết được.
Ban đầu còn có dăm ba tửu khách tìm đến hỏi thăm tình hình của Huyền Phong Tử, nhưng sau khi biết hắn đã đi xa, bọn họ cũng không tới nữa.
Đại môn Huyền Minh Quan vẫn đóng chặt như cũ.
Lý Thương sắp xếp thời gian vô cùng trọn vẹn.
Ban ngày thức dậy, hắn tu luyện Trọng Minh Kiếm Pháp.
Hắn phát hiện tu luyện Trọng Minh Kiếm Pháp vào buổi sáng thì hiệu suất sẽ cao hơn một chút, khả năng chuyện này có liên quan đến đặc tính quang minh của môn kiếm pháp kia.
Buổi chiều là thời gian Lý Thương luyện tập vẽ phù lục, hắn muốn nắm giữ An Thần Phù và Khinh Phong Phù trong thời gian ngắn nhất.
Chập tối, hắn sẽ dành thời gian xem Thương Văn Tự Điển, học tập chữ viết và cách phát âm của Thương Văn Tự Điển.
Buổi tối chính là lúc tu luyện Linh Quang Pháp.
Không có lấy một chút thời gian giải trí, hoàn toàn cách ly với thế tục.
Đại ẩn ẩn vu thị.
Thoáng chốc, nửa tháng đã trôi qua.
Đêm khuya.
Lý Thương hoàn thành một chu thiên tu luyện Linh Quang Pháp, từ từ mở mắt.
Túc chủ: Lý Thương
Cơ sở vẽ phù: LV5 (916/1800)
Linh Quang Pháp: LV5 (1510/1800)
Đạo niệm: LV4 (518/1200)
Cơ sở khoa nghi: LV2 (9/500)
Trọng Minh Kiếm Pháp: LV4 (637/1200)
Nửa tháng khổ tu này, hắn tiến bộ thần tốc.
Cơ sở vẽ phù đã tăng lên LV5, cách LV6 chỉ còn lại một nửa độ thuần thục.
Lý Thương có trực giác rằng, sau khi đạt tới LV6 sẽ là một lần chất biến. LV3, LV6, LV9 trong nhận thức của hắn hẳn là tương đương với sự phân chia nhập môn, tiểu thành và đại thành.
Đương nhiên đây chỉ là ví dụ đại khái.
Về phần Linh Quang Pháp, tiến bộ phải nói là khoa trương nhất, dưới sự gia trì của Ích Khí Đan, nó thậm chí đã vượt qua cơ sở vẽ phù, cách LV6 chưa tới ba trăm điểm độ thuần thục.
Đạo niệm cũng tăng lên LV4, nâng cao tinh thần lực cùng độ chuyên chú.
Hơn nữa Lý Thương phát hiện, nương theo Đạo niệm thăng cấp, mặc kệ là vẽ bùa, luyện kiếm hay Linh Quang Pháp, hiệu suất tu luyện đều được tăng mạnh.
Tu luyện Trọng Minh Kiếm Pháp ngược lại rất đúng quy củ.
Còn về khoa nghi… Lý Thương cơ hồ đã quên mất sự tồn tại của kỹ năng này.
Chủ yếu là hiện tại hắn cả ngày đóng chặt đại môn, cũng không đi làm pháp sự.
"Mấy ngày tới, tạm thời gác lại việc tu luyện các kỹ năng khác, ưu tiên đột phá Linh Quang Pháp lên LV6 đã."
Lý Thương quyết định, muốn trong vài ngày này đột phá Linh Quang Pháp!
Lúc này hắn nhắm mắt lại, lần nữa tưởng tượng chính mình hóa thành một đoàn linh quang.
…
Ba ngày sau.
Trăng sáng sao thưa.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, in xuống mặt đất những vệt sáng loang lổ.
Lý Thương ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, ngũ tâm triều thiên, miệng mũi hô hấp theo một tần suất đặc thù.
Dần dần, trên mặt hắn nổi lên bạch quang nhàn nhạt, mang theo vài phần thần dị.
Giờ phút này, hắn sắp đột phá!
Trong đầu, Lý Thương cảm giác ý niệm của mình hóa thành một đoàn linh quang đang cấp tốc nhảy nhót, tia sáng bộc phát chói lọi. Cuối cùng sau khi đạt tới một cực hạn nào đó, linh quang chợt lột xác, hóa thành một đoàn ánh sáng rực rỡ hơn.
‘Ngươi tu luyện một lần Linh Quang Pháp, kinh nghiệm +15..’
‘Chúc mừng túc chủ, kỹ năng Linh Quang Pháp của ngươi đã thăng lên LV6.’
"Hô… Linh Quang Pháp rốt cuộc cũng đột phá."
"Tính ra bây giờ, ta hẳn là Tụ Khí trung kỳ rồi."
Lý Thương mừng rỡ dị thường.
Linh Quang Pháp là pháp môn tu luyện của Tụ Khí cảnh, tổng cộng có chín tầng, mỗi một tầng vừa vặn tương ứng với đẳng cấp trên bảng hệ thống.
Tu luyện tới tầng thứ chín, chính là Tụ Khí cảnh đại thành.
Lý Thương lúc này có cảm giác vô cùng kỳ diệu.
Phảng phất như tùy thời đều có thể điều động Linh Quang Khí toàn thân, không còn cảm giác ngưng trệ như trước nữa.
Lý Thương đứng dậy khỏi bồ đoàn, cảm thấy thân thể nhẹ tựa chim yến, tràn trề sức mạnh bộc phát.
Linh Quang Pháp đột phá cũng giúp cải thiện thể chất, tinh khí thần thịnh vượng, thể phách tự nhiên sẽ trở nên cường hãn!
Thử tưởng tượng một chút.
Lúc đêm khuya vắng người, khi ngươi đang ngủ say, đột nhiên cảm thấy có một khuôn mặt vô cảm dán sát vào mình, không chút kiêng kỵ đánh giá ngươi, trong miệng lẩm bẩm những lời nỉ non nghe không hiểu nhưng lại khiến người ta bất an.
Ngươi rất sợ hãi, toàn thân run rẩy, nhưng làm thế nào cũng không tỉnh lại được.
Chỉ có thể để mặc cho nỗi hoảng loạn sợ hãi trong lòng không ngừng lên men.
Cuối cùng khiến ngươi triệt để sụp đổ!
"A!"
Tống Hồ bỗng nhiên giật mình tỉnh lại từ trong cơn ác mộng, bật nửa người trên dậy.
Hắn đã gần năm mươi tuổi, tướng mạo bất phàm, để chòm râu dê, nhưng bây giờ lại mặt mũi tràn đầy kinh hoảng, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Phu quân, lại gặp ác mộng sao?"
Phu nhân Lý Tú Hồng nằm cùng giường cũng bị tiếng kêu sợ hãi của phu quân làm tỉnh giấc.
Nàng vội vàng đứng dậy, thắp sáng ngọn đèn, bưng tới một bát nước trà.
"Ta không phải đang nằm mơ…"
"Vừa rồi thật sự có một khuôn mặt đang nhìn chúng ta."
"Các ngươi muốn ta nói thế nào mới chịu tin ta đây!"
Cảm xúc của Tống Hồ tựa hồ có chút sụp đổ.
"Nhưng vì sao ta lại không có cảm giác gì?"
"Ngoài cửa cũng có hộ vệ canh gác, hẳn là không ai có thể vào được đâu."
Lý Tú Hồng thở dài một hơi.
Từ nửa tháng trước, Tống Hồ bắt đầu trở nên nghi thần nghi quỷ, mỗi lúc trời tối đều nói có một khuôn mặt mờ ảo đang nhìn chằm chằm vào mình.
Nhưng mặc kệ là ai ngủ cùng hắn, đều không có loại cảm giác này. Về sau ngoài cửa còn tăng cường thêm hộ vệ canh gác cả đêm, nhưng mỗi khi trời tối, Tống Hồ vẫn cảm thấy có khuôn mặt đang nhìn mình.
Hắn tin chắc mình không phải nằm mơ, mà là chuyện chân thực phát sinh.
Lý Tú Hồng cảm giác Tống Hồ có thể là mắc chứng điên loạn gì đó.
"Không, không phải như thế."
"Không phải người, hương mặt kia không phải là người!"
"Nhất định là thứ dơ bẩn nào đó!"
"Ngày mai ta phải đến Trọng Pháp Tự thỉnh cao tăng xuống núi!" Tống Hồ cắn răng nói.
Lý Tú Hồng nghe vậy, vội vàng an ủi: "Được, ngày mai chúng ta liền đi Trọng Pháp Tự."
Lão Nhai, tiệm nhang đèn.
"Lý Thương, đây là Vân Phù ngươi đặt, còn có Ngân Sa nữa."
"Tiểu tử ngươi dạo này phát tài sai?"
Chủ tiệm nhang đèn lão Bạch lấy ra một xấp lá bùa, cùng với Ngân Sa đã được nghiền mịn gói kỹ trong giấy, giao cho Lý Thương.
"Hắc hắc, phát tài gì đâu, mua xong mấy thứ này, tiền cũng gần như cạn sạch rồi." Lý Thương lắc đầu nói.
Vân Phù tốn hết năm lượng bạc, mà Ngân Sa hắn trực tiếp mua mười lượng.
Dạo gần đây tu luyện, khẩu vị của hắn tăng mạnh, chi phí ăn uống mỗi ngày cũng tốn kém không ít.
Ba mươi lượng bạc kiếm được lúc trước đã tiêu gần hết.
"Hắc hắc, ngươi muốn kiếm tiền không?" Lão Bạch cười nói.
"Làm pháp sự sao?"
"Thôi bỏ đi, bây giờ ta không có nhiều thời gian như vậy."
Lý Thương lắc đầu đáp.
Trước đây lão Bạch từng giới thiệu cho hắn vài mối làm pháp sự, nhưng bây giờ hắn cảm thấy tu luyện mới là quan trọng nhất, không cần thiết phải lãng phí thời gian.
"Không phải làm pháp sự, là Tống gia trong thành ra thông báo treo thưởng, ai có thể chữa khỏi chứng điên loạn của gia chủ Tống Hồ, liền thưởng ba trăm lượng bạc." Lão Bạch khẽ cười một tiếng.
"Ba trăm lượng?"
"Tống gia này thật đúng là lắm tiền."
Lý Thương hơi kinh ngạc.
"Đương nhiên, khách điếm tửu lâu trong thành chúng ta đều do Tống gia mở, có thể nói là gia đại nghiệp đại."
"Ba trăm lượng bạc chẳng thấm tháp vào đâu."
Lão Bạch nói với vẻ hiển nhiên.
"Nói ra cũng phải, nghe ngươi nói vậy, ta cũng muốn kiếm ba trăm lượng bạc này." Lý Thương nổi lên hứng thú.
Lần trước Chương Hùng nói đưa thi thể tên bịt mặt kia tới quận thành, đến bây giờ vẫn bặt vô âm tín, trong lòng hắn vốn đã không còn ôm hy vọng.
Bây giờ có một mối làm ăn kiếm được ba trăm lượng bạc, vậy thì vẫn nên thử một chút.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập