Dịch: Dưa Hấu
Một mình Lý Thương xử lý năm cái xác quả thật rất phiền phức, cho dù dùng Xích Hỏa phù đốt đi, cũng vẫn sẽ để lại tro cốt.
Cho nên hắn lựa chọn để người khác thay mình xử lý.
Có lẽ là duyên phận, cũng có thể chỉ là trùng hợp. Khi Lý Thương tới nha môn báo án, vừa hay lại đúng phiên Chương Hùng trực ban.
Nghe nói Lý Thương bị người tập kích, hắn vô cùng bất ngờ, lập tức dẫn người chạy tới Huyền Minh đạo quan, tận mắt thấy thi thể đám Tề Điền.
“Lý đạo trưởng.”
“Mấy kẻ này đều là người của Hắc Xà Bang… Kẻ này càng là nhị bang chủ của Hắc Xà Bang. Gần đây ngươi có phải đã đắc tội với chúng hay không?”
Chương Hùng kéo khăn che mặt của đám người kia xuống, vừa nhìn đã nhận ra ngay.
Thân là bộ đầu, hắn cũng từng qua lại với Tề Điền mấy lần.
“Hắc Xà Bang… Gần đây ngoài ở trong đạo quan tu luyện, ta chỉ ra ngoài đúng một lần là đi trừ tà cho Tống Hồ, cũng chưa từng trêu chọc bọn chúng.” Lý Thương lắc đầu.
Ngay cả trong lòng hắn cũng cảm thấy kỳ quái.
“Nếu là vậy, ta sẽ mang thi thể về trước, ngày mai lại đi tìm Nhiếp Xương Hồng của Hắc Xà Bang.”
“Nhất định sẽ điều tra rõ ràng chuyện này cho ngươi.”
Chương Hùng trầm giọng nói.
“Vậy thì đa tạ Chương bộ đầu.” Lý Thương ôm quyền.
“Nói cho cùng, việc này cũng là ta hổ thẹn. Thân là đại bộ đầu của An Hưng thành, vậy mà lại để xảy ra vụ án ác liệt đến thế. Xem ra quả thật phải cho đám bang phái kia một bài học mới được.” Chương Hùng lạnh giọng nói.
Hắc Xà Bang dám làm như vậy, rõ ràng là không hề đặt quan phủ vào trong mắt.
Điều đó khiến hắn cực kỳ tức giận.
Rất nhanh, Chương Hùng đã mang năm cái xác rời khỏi Huyền Minh Quan.
Lý Thương cũng trở về phòng ngủ.
…
Ngày hôm sau.
Trong tổng đà Hắc Xà Bang.
“Cái gì?”
“Tề Điền thất thủ… năm người đều bị tên tiểu đạo sĩ kia giết sạch?” Hai mắt Nhiếp Xương Hồng đỏ ngầu tơ máu.
Suốt đêm qua, hắn vẫn luôn chờ tin tức, gần như không chợp mắt.
Không ngờ đợi cả một đêm, thứ đợi được lại là một tin dữ như sét đánh giữa trời quang.
Tên tâm phúc đi thăm dò tin tức trở về khẳng định nói: “Bang chủ, tin này hẳn là thật.”
“Thi thể của nhị bang chủ bọn họ hiện đều đang đặt trong nha môn, nghe nói sau khi Chương Hùng biết được, cũng nổi trận lôi đình, chuẩn bị tìm chúng ta gây phiền phức!”
Nhiếp Xương Hồng lập tức cảm thấy đại sự không ổn, hắn biết, mình đã đánh giá thấp tên tiểu đạo sĩ kia.
Hơn nữa, nếu chuyện này làm sạch sẽ còn đỡ, hiện giờ đã kinh động tới cả Chương Hùng, hắn tất nhiên sẽ không có kết cục tốt.
“Ngươi đi sắp xếp cho ta mấy cỗ xe ngựa…”
“Sau đó gọi Mã lão tam bọn chúng về hết.”
“Chúng ta ra ngoài thành tránh đầu sóng ngọn gió trước đã.”
Loại lão giang hồ như Nhiếp Xương Hồng, sau khi xảy ra chuyện, ý nghĩ đầu tiên chính là chạy.
Lưu được núi xanh, lo gì không có củi đốt, chỉ có đám lăng đầu thanh mới tiếp tục liều chết cứng đầu.
Nhiếp Xương Hồng có thể lăn lộn trong An Hưng thành nhiều năm như vậy, đương nhiên không phải loại lăng đầu thanh đó.
“Vâng!” Tên tâm phúc gật đầu.
Không bao lâu sau.
Ba cỗ xe ngựa lớn dừng trước tổng đà Hắc Xà Bang.
Nhiếp Xương Hồng ngồi một mình trong cỗ xe ở giữa, trước sau xe đều có hơn mười tên hán tử tinh tráng đi theo.
Đó đều là đao phủ thủ hắn dốc công nuôi dưỡng, trung thành tuyệt đối với hắn. Có đám người này hộ vệ, Nhiếp Xương Hồng mới thấy yên tâm.
“Xuất phát!”
“Đi Thanh Phương thôn trước.”
Nhiếp Xương Hồng dặn dò.
Thỏ khôn có ba hang.
Tại Thanh Phương thôn, hắn cũng có một chỗ ẩn thân.
Rất nhanh, ba cỗ xe ngựa lớn rời khỏi An Hưng thành, chạy thẳng về phía Thanh Phương thôn.
Ước chừng sau thời gian nửa nén hương.
Xe ngựa đột nhiên dừng gấp, Nhiếp Xương Hồng lảo đảo một cái, đầu suýt đâm vào trong xe.
“Chuyện gì xảy ra?” Nhiếp Xương Hồng bất mãn hỏi.
“Bang chủ, phía trước có người chặn đường!”
“Ai dám cản đường của chúng ta?”
“Một đạo sĩ!”
Nghe vậy, Nhiếp Xương Hồng lập tức vén rèm xe lên.
Chỉ thấy trên quan đạo phía trước, một đạo nhân trẻ tuổi mặc áo bào xám đang chắp tay sau lưng, đứng giữa đường.
“Lý Thương!”
Dù chưa từng gặp qua Lý Thương, nhưng vừa thấy bộ dáng ăn mặc ấy, hắn lập tức nhận ra.
“Xem ra ngươi chính là Nhiếp Xương Hồng.” Lý Thương thản nhiên nói.
Sau khi biết kẻ tập kích mình là Hắc Xà Bang, sáng sớm hắn đã tới thẳng tổng đà Hắc Xà Bang, muốn tìm Nhiếp Xương Hồng nói chuyện.
Dù sao Chương Hùng là người của quan phủ, làm việc sẽ phải theo quy củ, chưa chắc đã bắt được Nhiếp Xương Hồng. Bởi vậy, vẫn là tự hắn ra tay thì hơn.
Không ngờ vừa tới tổng đà Hắc Xà Bang, hắn đã thấy ba cỗ xe ngựa lớn đậu trước cửa.
Hắn lập tức hiểu ra, Nhiếp Xương Hồng muốn chạy trốn. Thế là hắn dán cho mình một tấm Thanh Phong Phù, đuổi theo suốt dọc đường, cuối cùng mới chặn được đám người này lại.
“Phải thì đã sao?”
“Tất cả xuống xe cho ta!”
Thấy Lý Thương chỉ có một thân một mình, Nhiếp Xương Hồng lập tức có thêm vài phần lực lượng.
Theo tiếng quát của hắn, hơn mười tên đao phủ thủ lập tức khí thế hung hăng lao ra khỏi xe.
Mà Nhiếp Xương Hồng cũng xuống xe, nhìn Lý Thương cười lạnh: “Tiểu đạo sĩ, giết ngươi cũng coi như báo thù cho Tề Điền!”
Lý Thương lắc đầu: “Xem ra ngươi vẫn chưa hiểu, rốt cuộc ai mới là kẻ chiếm ưu thế.”
Nhiếp Xương Hồng cười nhạo: “Ngươi chỉ có một người, bên ta có hơn mười kẻ. Ưu thế ở ta, sao có thể thua?”
“Phải không?” Lý Thương cười nhạt, tay phải trực tiếp vung ra năm sáu tấm Xích Hỏa Phù.
Trong ánh mắt kinh hãi tột độ của Nhiếp Xương Hồng, từng đoàn hỏa quang đỏ sẫm đồng loạt nổ tung, hóa thành từng đợt sóng nhiệt cuồn cuộn.
“A a a!”
Đám đao phủ thủ bên cạnh hắn đều phát ra tiếng kêu thảm, bị Xích Hỏa thiêu đốt ngay tại chỗ.
Chỉ trong chớp mắt, người còn có thể đứng vững đã chỉ còn mỗi mình Nhiếp Xương Hồng.
Những đao phủ thủ còn lại đều hóa thành hỏa nhân, lăn lộn điên cuồng trên mặt đất.
“Ngươi… ngươi thật sự biết yêu thuật?” Trong mắt Nhiếp Xương Hồng tràn ngập sợ hãi.
Đến lúc này, hắn mới biết rốt cuộc mình đã chọc phải hạng người nào.
“Vì sao ngươi lại tìm ta gây phiền phức?” Lý Thương nhàn nhạt hỏi.
“Ta…”
“Ta nói ra, ngươi có thể tha cho ta một mạng hay không?”
Nhiếp Xương Hồng do dự nói.
“Ngươi không nói, ta cũng có cách.”
“Ta biết Sưu Hồn Thuật. Giết ngươi xong, trực tiếp sưu hồn ngươi, tự nhiên sẽ biết rõ mọi chuyện.”
“Đến lúc đó, ngươi sẽ hồn phi phách tán, đến kiếp sau muốn làm súc sinh cũng không được.”
Lý Thương cười nhạt, rút ra một tấm Xích Hỏa Phù, như thể sắp ném về phía Nhiếp Xương Hồng.
“Đừng!”
“Đạo trưởng, ta nói!”
Lần này Nhiếp Xương Hồng thật sự sợ hãi, vốn dĩ hắn không tin mấy lời quỷ thần này.
Nhưng hôm nay tận mắt thấy thủ đoạn của Lý Thương, hắn mới biết mình sai đến mức nào, thậm chí hắn cũng chưa từng nghi ngờ Lý Thương có phải đang lừa mình hay không.
“Có người thông qua một kẻ trung gian tìm đến ta.”
“Đối phương ra một ngàn lượng bạc, bảo ta ép ngươi rời khỏi An Hưng thành… hoặc là vĩnh viễn biến mất.”
“Ta nhất thời bị ma quỷ mê hoặc, nên mới nhận việc này.”
Nhiếp Xương Hồng vội vàng nói.
“Ngươi có biết kẻ đó là ai không?” Lý Thương hơi nhíu mày.
“Không biết… Nhưng kẻ trung gian kia là Uông lão thử.”
“Ngươi có thể tìm hắn hỏi, hắn nhất định biết.”
Nhiếp Xương Hồng không dám giấu giếm.
“Uông lão thử… Ngoài ra còn gì nữa?”
“Còn biết điều gì khác không?”
Lý Thương truy hỏi.
“Hết rồi!”
“Đạo trưởng, ta chỉ biết từng đó thôi.”
Nhiếp Xương Hồng cầu xin tha thứ.
“Được.” Lý Thương gật đầu, cũng không để ý tới hắn, xoay người đi về phía An Hưng thành.
Trên mặt Nhiếp Xương Hồng lập tức lộ vẻ mừng như điên.
Hắn biết, cái mạng nhỏ của mình đã giữ được rồi.
Vút!
Ngay giây sau, một đạo kiếm quang nhanh như chớp xuyên thẳng qua yết hầu Nhiếp Xương Hồng!
“Quấy rầy Đạo gia thanh tu, há có thể tha cho ngươi.” Lý Thương thản nhiên nói.
Nhiếp Xương Hồng trợn trừng hai mắt, nhưng nửa lời cũng không thể thốt ra.
Bùm!
Lý Thương rút Phá Tà Kiếm về, thi thể đối phương lập tức ngã xuống đất.
Hắn lục soát trên người Nhiếp Xương Hồng một phen, tìm được mấy ngàn lượng ngân phiếu.
“Cũng thật có tiền.” Lý Thương cười cười, cầm ngân phiếu rời đi.
Đi chưa được mấy bước, hắn tiện tay đánh ra một tấm Xích Hỏa phù.
Lá phù rơi xuống thi thể Nhiếp Xương Hồng, trong nháy mắt đã thiêu nó thành tro bụi.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập