Chương 4: Con Đường Tu Luyện

Dịch: Dưa Hấu

Cứ như vậy, đám người khổ đợi hơn một canh giờ, mãi đến khi sắc trời sắp hửng sáng, mưa to mới tạnh.

Thừa dịp này, Lý Thương lại vẽ thêm một đạo Trừ Tà Phù.

Hắn gọi hai gã nha dịch đậy nắp quan tài lại, dán thêm một đạo Trừ Tà Phù lên đó, rồi mới lên tiếng: "Chương bộ đầu, chúng ta có thể xuất phát."

"Được." Chương Hùng đã sớm sai người chuẩn bị một chiếc xe đẩy.

Mấy người hợp lực đặt quan tài lên xe ba gác, lại áp giải Vương lão đại cùng Trần thị kia cùng nhau trở về nha môn.

Đoạn đường này không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, quan tài được thuận lợi đưa vào phòng nghiệm thi.

"Chương bộ đầu, cỗ quan tài này trước tiên đừng động vào…"

"Ta về đạo quán sẽ gọi sư phụ tới, xem lão nhân gia hắn xử lý thế nào." Lý Thương nói khẽ.

Muốn tiêu trừ oán khí của Vương Đại Sơn, hắn chắc chắn làm không được, chỉ có thể để Huyền Phong Tử ra tay.

"Vậy thì làm phiền Lý đạo trưởng." Chương Hùng ôm quyền nói.

"Chương bộ đầu khách khí." Lý Thương đáp lễ, liền cáo từ rời khỏi huyện nha.

Lúc này sắc trời đã hửng sáng, con đường lát đá xanh ướt sũng, đọng lại những vũng nước lớn nhỏ.

Lý Thương không muốn làm bẩn đạo bào, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí bước đi, sợ giẫm phải vũng nước.

"May mắn thuật họa phù của ta đã thăng lên LV3, vẽ ra được Trừ Tà Phù, bằng không đêm nay liền nguy hiểm rồi."

"Về sau phải học thêm chút bản sự mới được."

Trong lòng Lý Thương thầm thấy may mắn, đồng thời quyết định phải hảo hảo tu luyện. Lần sau gặp lại những sự kiện quỷ dị thế này, cũng có đủ năng lực ứng phó.

Chờ khi hắn trở lại Huyền Minh Quan, sắc trời đã sáng rõ.

"Thiên địa vẩn đục, lão đạo ta tự tiêu dao."

Một trận tiếng hát từ hậu viện truyền đến.

Trán Lý Thương nổi đầy hắc tuyến, tối qua mình suýt chút nữa mất mạng, lão gia hỏa này lại còn đang hát hò.

Hắn bước nhanh xuyên qua chính điện, đi tới hậu viện.

Chỉ thấy Huyền Phong Tử đang ngồi trên ghế, húp cháo hoa ăn kèm dưa muối, ngâm nga hát, vô cùng nhàn nhã.

Hắn trông thấy Lý Thương, cười hắc hắc: "Lý Thương, tối qua ngươi cả đêm không về, chẳng lẽ là đi Xuân Hoa Lâu?"

Xuân Hoa Lâu là một tòa thanh lâu rất nổi danh trong An Hưng thành.

Lý Thương bực dọc nói: "Ta làm gì có tiền mà đi… Tối qua không phải ngươi đã đáp ứng Vương lão đại kia đi làm pháp sự sao?"

Huyền Phong Tử vỗ đầu một cái: "Hình như đúng là có chuyện này… Tối qua uống rượu cao hứng quá, nhất thời quên béng mất!"

Ngay sau đó, Huyền Phong Tử thấy Lý Thương mang theo tay nải, lại cõng Đồng Tiền Kiếm của mình, lập tức cười nói: "Xem ra tối qua ngươi đã đi làm pháp sự thay ta!"

"Không tệ không tệ, không uổng công vi sư nhiều năm dạy bảo!"

"Về sau ngươi có thể đơn độc xuất sư rồi."

Ngay sau đó, Huyền Phong Tử lại sáp tới: "Tiền hương hỏa làm pháp sự tối qua đâu? Vương lão đại kia đã đáp ứng cho ba tiền bạc, ngươi không thu thiếu đấy chứ."

Lý Thương trừng mắt nhìn hắn: "Một cắc cũng không có."

Huyền Phong Tử trừng to mắt: "Ngươi làm hỏng pháp sự rồi sao?"

"Không đến mức đó chứ, tiểu tử ngươi tinh ranh như quỷ, cho dù quên quy trình, mở miệng ra cũng có thể lấp liếm cho qua mới đúng."

"Chẳng lẽ Vương lão đại kia quỵt nợ?"

Lý Thương bất đắc dĩ thở dài nói: "Đều không phải…"

Ngay sau đó, hắn kể lại sự tình phát sinh trong linh đường Vương gia tối qua.

Huyền Phong Tử nghe xong lập tức có chút ngượng ngùng: "Uống rượu hỏng việc! Uống rượu hỏng việc!"

"Lý Thương, bắt đầu từ hôm nay ta sẽ kiêng rượu!"

Lý Thương cười lạnh một tiếng, dù hắn xuyên không tới đây chưa lâu, nhưng lời này đã nghe qua mấy lần rồi. Mỗi lần uống rượu hỏng việc, Huyền Phong Tử đều nói như vậy, tiếp đó chưa đầy một ngày, hắn lại chạy đi uống rượu.

"Ngươi mang cái biểu tình gì thế hả?"

"Ngươi phải tin tưởng sư phụ ngươi chứ." Huyền Phong Tử hừ lạnh một tiếng.

"Được rồi… Lão nhân gia ngươi mau đến nha môn siêu độ cho thi thể Vương Đại Sơn kia trước đi." Lý Thương tháo Đồng Tiền Kiếm sau lưng giao cho Huyền Phong Tử.

"Được… Vậy ta qua đó một chuyến trước."

"Tối qua ngươi thức trắng đêm, cứ ở lại đạo quán hảo hảo nghỉ ngơi, tạm thời đừng mở cửa." Huyền Phong Tử đeo Đồng Tiền Kiếm lên, nhanh như chớp chạy biến đi, chỉ sợ lại bị Lý Thương cằn nhằn.

"Lão nhân này…" Lý Thương bất đắc dĩ mỉm cười, giày vò cả một đêm, hắn có thể nói là vừa đói vừa mệt.

Hắn đi xuống phòng bếp tìm chút đồ ăn lót dạ, sau đó liền về phòng nằm ngáy o o. Huyền Minh Quan này ngày thường vốn chẳng có mấy người tới, không mở cửa cũng chẳng sao.

Mãi đến buổi chiều, Lý Thương lại bị đói mà tỉnh giấc.

Ngủ bù một giấc, tinh thần rõ ràng đã tốt hơn trước rất nhiều. Hắn múc một chậu nước rửa mặt mũi tử tế, sau đó liền đi vào phòng bếp nhóm lửa, bắt đầu nấu một bát mì.

"Thơm quá nha!"

"Đồ nhi ngoan, nấu thêm cho vi sư một phần mì!" Giọng nói của Huyền Phong Tử từ bên ngoài truyền đến.

"Về nhanh như vậy… Mũi vẫn thính như thế." Lý Thương bất đắc dĩ cười, nấu thêm cho Huyền Phong Tử một tô mì, cuối cùng còn ốp la thêm bốn quả trứng gà.

Khi hắn bưng hai bát mì trứng gà ra hậu viện, Huyền Phong Tử liền chộp lấy một bát, tựa như ác quỷ đầu thai, há miệng ăn ngấu nghiến.

Sột soạt!

Không bao lâu, một bát mì lớn cùng hai quả trứng ốp la đã bị Huyền Phong Tử ăn sạch sành sanh. Ngay cả nước dùng cũng bị húp cạn đáy, mà Lý Thương mới chỉ ăn được một nửa.

Cơm no rượu say, Huyền Phong Tử mới nhắc tới chuyện của Vương gia.

"Vương lão đại kia đã khai rồi… Nguyên lai là kẻ này cờ bạc nợ nần, nửa đêm chạy tới phòng Vương Đại Sơn trộm tiền thì bị phát hiện, song phương xảy ra tranh chấp, động tay động chân."

"Vương Đại Sơn tát Vương lão đại mấy cái, Vương lão đại kia trong cơn nóng giận liền đẩy Vương Đại Sơn một cái…"

"Kết quả Vương Đại Sơn vừa bị đẩy liền ngã nhào, gáy đập vào góc bàn… Trực tiếp mất mạng."

"Trần thị kia vì bao che cho nhi tử, liền lau sạch vết thương của Vương Đại Sơn, sau đó đối ngoại xưng là chết vì bệnh…"

"Bị chính nhi tử huyệt nhục của mình giết chết… Thảo nào oán khí lại nặng như vậy."

"Lão đạo ta cũng phải niệm Luân Hồi Kinh mấy chục lần mới hóa giải được oán khí của Vương Đại Sơn kia… Mòn cả mồm mép."

Lý Thương nghe xong, cảm khái nói: "Xem ra ta đoán không sai, Vương lão đại bị bắt không oan uổng chút nào."

Huyền Phong Tử gật đầu: "Lần này may mắn là ngươi dùng Trừ Tà Phù định trụ sát khí của Vương Đại Sơn, không để hắn ta hoàn thành thi biến, bằng không hậu quả khó mà lường được."

Lý Thương cắn một miếng trứng ốp la, hiếu kỳ hỏi: "Sư phụ, nếu Vương Đại Sơn kia thi biến, ngươi có đối phó được không?"

Huyền Phong Tử cười nói: "Cho dù hắn ta thi biến, cũng chỉ là ác thi cấp thấp nhất, cản không qua nổi Đồng Tiền Kiếm của ta."

Huyền Phong Tử khựng lại một chút, thần sắc nghiêm nghị nói: "Đương nhiên, chúng ta có thể siêu độ thì ưu tiên siêu độ, siêu độ không được, vậy thì diệt."

Lý Thương từ chối cho ý kiến, Huyền Phong Tử hẳn là có chút bản lĩnh… Còn rốt cuộc cao thâm đến đâu, hắn quả thực không biết.

"Sư phụ… Ngươi có thể dạy ta một chút thủ đoạn hàng yêu phục ma được không?"

"Như vậy về sau gặp phải những chuyện tương tự, ta cũng có thủ đoạn bảo mệnh." Lý Thương nghiêm túc hỏi.

Huyền Phong Tử từ trước đến nay luôn bất cần đời, hành vi phóng túng, nay nghe Lý Thương nói vậy liền nhíu mày, do dự suy tư.

"Lý Thương… Ngươi là đệ tử duy nhất của ta… Một thân bản sự này của ta vốn dĩ cũng phải do ngươi kế thừa."

"Nhưng ngươi muốn học thủ đoạn hàng yêu trừ ma, nhất định phải bước lên con đường tu luyện… Con đường này có quá nhiều sự khủng bố chưa biết… Ngươi thật sự đã nghĩ kỹ chưa?"

"Một khi bước lên… Ngươi sẽ không có cơ hội hối hận." Huyền Phong Tử trầm giọng nói.

"Xin sư phụ dạy ta!" Lý Thương nhìn thẳng vào mắt Huyền Phong Tử, ánh mắt trầm ngưng mà kiên định.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập