Chương 40: Dị Thường

Dịch: Dưa Hấu

Trí Không hòa thượng trước đó vì truy đuổi Hoàng Mạn Xà mà gần như chưa từng nghỉ ngơi.

Giờ sự tình đã giải quyết, hắn lưu lại An Hưng thành, ngoài việc cảm nhận phong thổ nơi đây, cũng là để tranh thủ nghỉ ngơi chỉnh đốn một phen.

Lúc này, chưởng quỹ bưng mấy vò rượu lên.

Trí Không hòa thượng trước tiên uống cạn chén trà mà Lý Thương vừa rót cho mình, rồi mở niêm phong vò rượu.

Hắn rót đầy hai bát lớn, một cho mình, một cho Lý Thương.

“Lý đạo trưởng, chén này là ta mời ngươi.”

“Nếu không có ngươi, chuyện Hoàng Mạn Xà cũng chẳng dễ giải quyết đến vậy.”

Trí Không giơ bát rượu lên.

Lý Thương cũng nâng bát, cùng hắn chạm một cái, rồi một hơi uống cạn.

Tửu lượng của hắn không hề kém, chỉ là ngày thường uống ít mà thôi.

Uống xong, Lý Thương hiếu kỳ hỏi: “Nói ra thì Hoàng Mạn Xà đã chết, hòa thượng ngươi không sợ người của Âm Xà Giáo tìm tới hay sao?”

Trí Không hòa thượng cười ha ha: “Lý đạo trưởng lo xa rồi, Hoàng Mạn Xà chỉ là một đệ tử ngoại môn, Âm Xà Giáo căn bản sẽ không để ý.”

“Huống chi trong Đại Càn vương triều còn có Trấn Thần Ti tọa trấn, đám tà giáo tổ chức này căn bản không dám công khai lộ diện.”

“Bất quá những năm gần đây, hoạt động của bọn chúng quả thật thường xuyên hơn nhiều… Cụ thể là vì sao, ta cũng không rõ.”

Trí Không hòa thượng lại tự rót cho mình một chén, rồi ngửa đầu uống cạn.

“Hoạt động thường xuyên…” Lý Thương nhớ tới trước kia Chương Hùng cũng từng nhắc qua việc này.

Chương Hùng làm bộ đầu hơn mười năm, vốn rất hiếm khi gặp vụ án quỷ dị. Thế nhưng dạo gần đây, đủ loại chuyện quỷ dị lại liên tiếp xuất hiện.

Cũng không biết là trùng hợp, hay là một loại tất nhiên nào đó.

“Đúng rồi, Lý đạo trưởng.”

“Huyền Minh Quan các ngươi thuộc tông môn nào?”

Trí Không hòa thượng hỏi.

“Ta cũng không biết, từ nhỏ ta đã theo sư phụ tu luyện trong Huyền Minh quan.”

“Sư phụ chưa từng nhắc với ta chuyện này.” Lý Thương lắc đầu đáp.

“Vậy các ngươi hẳn là tán tu.” Trí Không hòa thượng cũng không thấy ngoài ý muốn.

Trong giới tu luyện, ngoài tông môn truyền thừa ra, còn có một loại là sư đồ tương truyền, cũng chính là tán tu.

“Chắc là vậy.” Lý Thương gật đầu.

Không bao lâu sau, chưởng quỹ đã mang thức ăn lên, Trí Không hòa thượng lập tức ăn như hùm như sói.

Bụng Lý Thương cũng đang đói, nên cũng cầm đũa lên, vừa ăn vừa hỏi Trí Không mấy chuyện về giới tu luyện.

Mãi đến đêm khuya, hai người mới cáo biệt rời đi.

Sáng hôm sau.

Lý Thương ăn xong một bát mì, luyện mấy lượt Trọng Minh Kiếm Pháp, rồi lấy mấy hộp quà mà trước đó Tống Hồ đưa tới ra.

Trong đám quà này có không ít dược liệu quý, nhưng Lý Thương cũng không dùng tới.

Tối qua, sau khi biết nhà Đổng thúc có thể đã xảy ra chuyện, hắn liền nảy ý định mang những dược liệu này biếu đối phương.

Nhà Đổng thúc nằm trong một con ngõ hẹp ở Lão Nhai, nhưng khi hắn mang hộp quà tới trước cửa nhà, lại thấy đại môn đang đóng chặt.

“Đổng thúc!”

Lý Thương gọi mấy tiếng, lại gõ cửa, nhưng trong nhà không hề có lấy nửa điểm đáp lại.

“Đạo trưởng, ngươi đừng gọi nữa.”

“Phu phụ lão Đổng từ tối hôm kia đã đưa hài tử về quê rồi.”

Nhà bên cạnh có người đẩy cửa bước ra. Thấy là Lý Thương, người đó liền lên tiếng.

“Về quê rồi?” Lý Thương sững người.

“Đúng vậy… Phu phụ họ nói ở quê không khí tốt hơn, tiện cho bệnh tình của hài tử hồi phục.”

Hàng xóm đáp.

“Ra là vậy…” Lý Thương bất đắc dĩ gật đầu.

Nghĩ một chút, hắn dứt khoát mang số dược liệu này tới tiệm nhang đèn của lão Bạch.

Lão Bạch thân thể cũng không tốt, nếu không thể đưa đống dược liệu này cho Đổng thúc, đem tặng lão Bạch cũng được.

Vừa bước vào tiệm nhang đèn, hắn đã nghe thấy một tràng ho khan.

“Lão Bạch, mang cho ngươi ít thuốc.”

Lý Thương đi vào, đặt dược liệu lên bàn.

Làm nghề nhang đèn này, người sống ít nhiều đều kiêng kị, cho nên người thường ngày hay lui tới đây không nhiều. Ngoài Huyền Phong Tử và Lý Thương ra, gần như chẳng có mấy ai.

Giờ Huyền Phong Tử đã rời An Hưng thành, lui tới nơi này cũng chỉ còn lại Lý Thương.

“Tiểu tử ngươi hôm nay tốt bụng vậy sao.” Lão Bạch có chút ngoài ý muốn.

“Đương nhiên, lần sau ta tới mua đồ, nhớ tính rẻ cho ta chút.” Lý Thương cười nói.

“Được… Lần sau giảm cho ngươi một thành.” Lão Bạch cười ha hả.

Hắn cũng không khách khí, trực tiếp nhận lấy hết đống dược liệu.

“Đúng rồi, lão Đổng có tới tìm ngươi không?” Lão Bạch bỗng hỏi.

“Đổng thúc… Hắn không tìm ta.” Lý Thương ngẩn ra.

“Tối mấy hôm trước, hắn có tới tìm ta, mua ít hương nến tiền giấy.”

“Ta thấy thần sắc hắn không đúng, bèn hỏi đôi câu… mới biết hài tử của hắn đã mất rồi.”

“Vốn dĩ lão Đổng định tới tìm ngươi, nhờ ngươi làm một tràng pháp sự cho hài tử… nhưng tới đạo quan không gặp được ngươi, nên chỉ đành trở về trước.”

“Hôm sau hắn không đi tìm ngươi sao?” Lão Bạch nhíu mày.

“Tối mấy hôm trước… Ta biết là hôm nào rồi.”

“Đêm đó ta có việc, đi ra ngoài một chuyến, không ở trong đạo quan.” Lý Thương đáp.

Nếu hắn không nhớ lầm, đó chính là cái đêm hắn làm mồi nhử để dẫn Hoàng Mạn Xà xuất hiện.

“Nhưng hôm sau hắn cũng nên đi tìm ngươi mới phải, bất quá cũng có thể là hắn đã tìm người khác làm pháp sự rồi.” Lão Bạch thở dài.

“Nhưng ta vừa từ nhà lão Đổng trở về, hàng xóm của lão nói phu phụ hắn đã đưa hài tử về quê dưỡng bệnh.” Thần sắc Lý Thương dần âm trầm.

“Sao có thể?” Lão Bạch trừng lớn mắt.

“Lão Bạch, ngươi chắc chắn hài tử nhà lão Đổng đã mất chứ?” Lý Thương hỏi lại.

“Hẳn là vậy, ta quen lão Đổng bao nhiêu năm rồi, hắn tuyệt đối không thể mang hài tử mình ra đùa kiểu đó.”

“Hơn nữa, thần sắc đêm đó của hắn bi thống đến cực điểm, không thể nào là giả.” Lão Bạch trầm giọng đáp.

“Ra là vậy, để ta quay lại hỏi hàng xóm nhà lão Đồng một lần nữa.”

“Có thể là người kia nhìn nhầm cũng nên.”

Rời khỏi tiệm nhang đèn, Lý Thương lại quay trở về trước cửa nhà lão Đổng, tìm đúng người hàng xóm vừa rồi.

“Tối hôm kia, đúng là ta có thấy phu phụ lão Đổng đưa hài tử rời đi…”

“Bất quá lúc đó mặt trời đã xuống núi, ánh sáng lờ mờ, ta cũng không nhìn thấy chính diện, chỉ thấy bóng lưng thôi.”

“Ta thấy phu phụ Đổng cõng hài tử trên lưng, còn cố ý chào một tiếng. Nhưng lão Đổng hình như rất vội, chỉ đáp qua loa mấy câu rồi đi luôn, hẳn là muốn tranh thủ ra khỏi thành trước khi cổng thành đóng.”

“Nói ra cũng lạ thật, sao lại cứ phải vội vã đi vào chạng vạng tối như vậy? Chờ thêm một đêm chẳng được sao?”

Người hàng xóm này cũng cảm thấy có phần kỳ quái.

Lý Thương trầm ngâm, lại hỏi: “Ngươi có biết quê nhà của Đổng thúc ở đâu không?”

“Ở phía Tây thôn, nhà lão Đổng xảy ra chuyện gì sao?” Người hàng xóm tò mò hỏi.

“Không có gì… Ta chỉ muốn mang ít thuốc cho họ thôi.” Lý Thương cười đáp.

“Ra vậy. Đạo trưởng thật có lòng.” Người hàng xóm cũng cười nói.

Tạm biệt người này xong, Lý Thương giả vờ rời đi, nhưng rất nhanh đã vòng trở lại.

Hắn tới trước cửa nhà Đổng thúc, nhẹ nhàng đẩy thử.

Bành!

Cánh cửa gỗ lập tức bật mở, vừa bước vào trong, Lý Thương liền cảm thấy có gì đó không đúng.

Khí tràng bên trong căn nhà khiến hắn cực kỳ khó chịu, trong phòng khắp nơi đều vương vãi tiền giấy, nến dở, hương tàn chưa cháy hết.

Lý Thương nheo mắt, rút ra một tấm Trừ Tà Phù.

Phốc!

Trừ Tà Phù dường như cảm ứng được điều gì, lập tức tự bốc cháy.

Khí tràng trong nhà cũng theo đó mà được tịnh hóa, không còn âm trầm quỷ dị như trước nữa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập