Chương 8: Tà khí

Dịch: Dưa Hấu

Có kinh nghiệm từ lần ở Vương gia trước đó, Lý Thương đối với mấy thứ tà ma tà linh này cũng không còn sợ hãi như vậy nữa.

Trước đây khi còn chưa bước vào Tụ Khí cảnh, hắn vẽ ra Trừ Tà Phù đã có thể trấn trụ Vương Đại Sơn sắp thi biến.

Bây giờ hắn đã bước vào Tụ Khí cảnh, trên người còn mang theo một ít linh phù, sức mạnh so với trước kia đã sung túc hơn rất nhiều.

Huống hồ cũng chưa chắc đã là tà ma quấy phá.

Lý Thương đi vào phòng, bước tới trước giường.

Một hài nhi đang nằm trên giường, khóc lóc nỉ non, hài nhi tựa hồ nhìn thấy thứ gì đó rất đáng sợ, hai tay hai chân đều đang khua khoắng loạn xạ.

Lý Thương còn nhìn thấy bên cạnh hài nhi đặt phật châu, bình an phù, vô sự bài cùng các loại đồ vật khác.

Nhưng những thứ này rõ ràng không có tác dụng gì.

"Để ta xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra."

Lý Thương thôi động linh quang khí trong cơ thể hội tụ về phía hai mắt.

Trải qua mấy ngày tu luyện, hắn vận dụng khí đã thành thạo hơn trước rất nhiều.

Rất nhanh.

Hai mắt hắn liền nhiễm lên một tầng linh quang nhàn nhạt.

Đặc điểm của Linh Quang Pháp chính là tăng cường sức cảm ứng, đề thăng linh cảm, giúp nhìn thấy một chút đồ vật mà mắt thường của người bình thường không cách nào quan sát được.

Lý Thương có kinh nghiệm từ trước nên dị thường cẩn thận, cơ bắp căng cứng, tay phải đã kẹp sẵn một đạo Trừ Tà Phù.

Một khi có gió thổi cỏ lay gì, hắn sẽ lập tức ném ra, đồng thời xoay người bỏ chạy.

Lúc này thế giới trước mắt Lý Thương lập tức biến đổi, hết thảy đều trở nên ảm đạm trong suốt.

Khi hắn nhìn về phía hài nhi trên giường, phát hiện trên mặt hài nhi đang bị một đoàn hắc khí nhàn nhạt bao phủ.

Đoàn hắc khí này không ngừng cuộn trào, phát ra những âm thanh kỳ quái.

Hài nhi tựa hồ cũng có thể nhìn thấy đoàn hắc khí này, vô cùng sợ hãi, vô thức vung vẩy cánh tay mập mạp, muốn đánh tan hắc khí.

Đây cũng là nguyên nhân khiến hài nhi vừa khóc vừa đạp chân loạn xạ.

Lúc này đoàn hắc khí kia tựa hồ cảm ứng được ánh mắt của Lý Thương, chợt xoay người giữa không trung, lao thẳng về phía hắn.

Lúc này, Lý Thương cũng nhìn rõ chân diện mục của đoàn hắc khí này.

Đó rõ ràng là một con cá…

Một con cá lớn mắt lồi, miệng đầy răng nhọn.

Nó há cái miệng rộng, hung ác cắn về phía Lý Thương.

"Cá?"

"Đây là oán khí của một con cá đang quấn lấy hài nhi nhà họ Thẩm?"

Trong lòng Lý Thương kinh ngạc, nhưng nhìn thấy con cá đầy oán khí kia nhào về phía mình, hắn đã sớm có chuẩn bị, trực tiếp ném Trừ Tà Phù trong tay ra.

Ngay khoảnh khắc ném ra, hắn còn rót vào một tia linh quang khí.

Như vậy vừa có thể tăng cường uy lực của Trừ Tà Phù, vừa có thể tạo thành một cỗ lực đẩy, khiến nó lướt đi như một phi tiêu.

Phanh!

Một tiếng nổ nhẹ vang lên.

Trừ Tà Phù vừa chạm vào con cá đầy oán khí kia liền lập tức bốc cháy, làm nó tan biến giữa không trung.

Trong không khí bay lả tả tro tàn của lá bùa.

"Đơn giản như vậy liền xong rồi…"

"Xem ra cũng không phải ngư tinh ngư quái gì."

Lý Thương lẩm bẩm một tiếng.

Nương theo con cá oán khí kia tiêu tán, hài nhi trên giường không còn khóc nữa, ngược lại còn hướng về phía Lý Thương cười khanh khách.

Lúc này, phu phụ Thẩm Hằng ở ngoài phòng nghe thấy tiếng khóc ngừng bặt, vội vàng xông vào.

Phụ nhân ôm chặt lấy hài nhi, trong mắt tràn đầy lo lắng cùng yêu thương.

"Lý đạo trưởng, tiểu hài tử nhà ta sẽ không sao chứ?" Thẩm Hằng cẩn thận từng li từng tí hỏi.

"Không sao, tiểu hài tử chỉ bị một chút oán khí quấn lấy thôi." Lý Thương giải thích.

Cỗ oán khí kia rất yếu, thậm chí không tạo thành tổn thương gì cho hài nhi.

Chỉ là hài nhi vừa mới ra đời, trong cơ thể còn lưu lại một chút tiên thiên chi khí, linh cảm rất cao, có thể nhìn thấy một chút thứ dơ bẩn.

Cho nên mỗi lần nhìn thấy con cá oán khí kia, hài nhi liền khóc ré lên vì sợ hãi.

"Oán khí… Tiểu hài tử nhà ta chưa từng ra khỏi cửa, làm sao lại trêu chọc đến những thứ này."

Thẩm Hằng trăm mối vẫn không có cách giải.

"Ta cũng thấy kỳ quái…"

"Phiền phu nhân cho ta bế hài nhi một chút." Lý Thương trầm ngâm nói.

Phu nhân Thẩm Hằng nghe vậy, vội vàng đưa hài nhi cho Lý Thương.

Trông thấy Lý Thương, hài nhi này cười càng vui vẻ hơn.

Lý Thương cũng cười với hài nhi, cẩn thận kiểm tra.

Rất nhanh, hắn liền phát hiện trên cổ đứa bé có đeo một miếng ngọc bội.

Cầm lên xem xét, rõ ràng là một khối hồng ngọc màu sắc tươi tắn, hình dạng bất quy tắc.

"Đây là ngọc gì?" Lý Thương tò mò ngắm nghía khối hồng ngọc trong tay.

Khối hồng ngọc này óng ánh trong suốt, phảng phất như lưu ly, dưới ánh đèn chiếu rọi, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

"Đây là Thanh Ngư Thạch, chính là một khối xương của Đại Thanh Ngư."

"Lúc hài tử đầy tháng, mẫu thân ta chuyên môn đi Ngư Thành mua về, nói là đeo Thanh Ngư Thạch có thể bảo đảm bình an cho hài nhi." Phu nhân Thẩm Hằng nói.

"Thanh Ngư Thạch…"

"Vậy ta đại khái hiểu rồi…"

"Cỗ oán khí kia hẳn là đến từ khối Thanh Ngư Thạch này."

"Ngươi giết người ta, người ta làm sao có thể còn phù hộ ngươi được."

Lý Thương lắc đầu.

Thảo nào oán khí kia lại yếu ớt như thế, dù sao bản thể cũng chỉ là một con Đại Thanh Ngư, có thể sống được một thời gian, nhưng vẫn chưa tới cảnh giới thành tinh thành quái.

"Là do khối Thanh Ngư Thạch này gây họa sao?" Thẩm Hằng trừng to mắt.

"Hẳn là vậy… Bất quá oán khí trên Thanh Ngư Thạch này đã bị ta tiêu trừ, các ngươi muốn tiếp tục đeo cũng không sao."

"Tùy các ngươi thôi."

Lý Thương trả lại Thanh Ngư Thạch cho Thẩm Hằng.

"Lần này thực sự đa tạ Lý đạo trưởng." Thẩm Hằng cầm Thanh Ngư Thạch, vạn phần cảm tạ.

"Được rồi… Các ngươi cứ ở lại với hài tử đi."

"Tiểu đạo xin phép cáo từ trước." Lý Thương lên tiếng cáo từ.

Nhưng phu phụ Thẩm Hằng nói gì cũng không để Lý Thương đi nhanh như vậy, nhất quyết giữ hắn lại ăn cơm tối.

Sau khi ăn xong, Thẩm Hằng còn kéo Lý Thương lại uống rượu.

Cơm no rượu say, Thẩm Hằng đích thân tiễn Lý Thương ra khỏi cửa.

Đi trên đường trở về Huyền Minh Quan, Lý Thương không khỏi ngâm nga một khúc hát nhỏ.

Hắn không ngờ lần này lại thuận lợi như vậy.

"Không được, không thể kiêu ngạo tự mãn."

"Đối phó với chút oán khí nhỏ yếu này, chẳng có gì đáng để kiêu ngạo cả."

Lý Thương rất nhanh uốn nắn lại tâm tính của mình.

Lúc này, trời đã hoàn toàn tối đen, trên đường tự nhiên cũng không có đèn đường hay những thứ tương tự.

Đèn cầy đối với bách tính bình dân mà nói cũng là đồ vật rất trân quý, cho nên nhà cửa hai bên đường không có lấy một điểm đèn đuốc, dẫn đến trên đường ánh sáng lờ mờ, chỉ có chút ánh trăng nhàn nhạt vẩy xuống.

"Chết tiệt… Quên mang theo đèn lồng rồi."

Lý Thương trước mắt chỉ là Tụ Khí cảnh, thị lực có thể tốt hơn người thường một chút, nhưng cũng chỉ có hạn.

Bây giờ tối lửa tắt đèn thế này, hắn cũng giống như người mù.

Hắn chợt nghĩ tới việc thôi động linh quang khí hội tụ tại hai mắt, như vậy chẳng khác nào bật thiết bị nhìn xuyên màn đêm.

"Không được!"

"Không thể làm bừa!"

Lý Thương nhớ tới lời cảnh cáo trước đó của Huyền Phong Tử, lập tức gạt bỏ ý niệm này.

Vừa rồi ở trong nhà Thẩm Hằng thì không sao, nhưng trên đường lớn này, ai biết có thứ gì…

Nếu tự mình nhìn thấy thứ không nên nhìn, rất có thể sẽ trực tiếp đi gặp Diêm Vương.

"Bỏ đi… Đêm nay ánh trăng cũng không tệ, dù sao chỗ này cách đạo quán cũng không xa, cứ mò mẫm về vậy."

Lý Thương tăng nhanh cước bộ.

Bây giờ đã sắp đến nửa đêm, trên đường không còn bóng người nào.

Cả con đường chỉ có một mình Lý Thương, ánh trăng kéo cái bóng của hắn trải dài trên mặt đất.

Trông thật cô độc và tĩnh mịch.

Không lâu sau.

Lý Thương đi vào một con hẻm nhỏ âm u chật hẹp.

Đây là một đường tắt, có thể tiết kiệm thời gian trở về đạo quán.

Ngay khi hắn đi ngang qua cửa sau của một hộ gia đình, mượn ánh trăng, vừa vặn trông thấy một đạo thân ảnh che mặt từ trên bức tường cao nhảy xuống.

Trên vai gã còn vác một cái bao bố rất lớn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập