0
Đánh giá của bạn
Xếp hạng
Hạng thứ ???, truyện có 46 lượt xem
Tác giả
Thể loại
Trạng thái
Đang ra
0 nhận xét
Thêm vào Tủ truyện
Tên Hán Việt: Tiểu soã tử dã khả dĩ bị hào môn đoàn sủng mạ (小傻子也可以被豪门团宠吗)

Nguồn edit: Wiki, Tấn Giang

Văn án

Mặc Thu qua đời trong cái lạnh của mùa đông, nhưng không ngờ mình lại có thể mở mắt lần nữa, hơn nữa còn đang ở trên một cái giường, trong một chiếc chăn ấm áp.

Đột nhiên đại não có thêm vô số kí ức kì lạ, mà từ đó, cậu mới biết, thì ra mình đã xuyên đến thế giới tiểu thuyết.

Trong sách cậu là con nuôi bị ngược đãi, tương lai được gia đình giàu có nhận về, bắt nạt ai đó, sau đó bị bắt nạt ngược lại, cuối cùng bị trả thù đến chết.

Mặc Thu kiếp trước vẫn luôn bị cha mẹ nhốt trong phòng nhỏ, chưa từng đi học, cũng chưa từng xem sách, rất khó hiểu.

Xuyên sách là cái gì? Con nuôi là cái gì? Gia đình giàu có là sao?

Ở nhà cha mẹ nuôi:

Cha mẹ nuôi cho cậu ăn cho cậu mặc, còn cho cậu ở phòng riêng, ngủ trên giường của chính mình.

Đánh cậu không quá tàn nhẫn, thậm chí sẽ không để lại sẹo.

Chỉ cần che đi vết thương là có thể đi học!

Nơi này chính là thiên đường.

Cho đến khi gia đình giàu có xuất hiện, người mẹ nuôi trước nay không thích đứa con ngốc này, không chút do dự trao cậu đổi lấy số tiền khổng lồ.

Mặc Thu lại khóc lóc giữ chặt mẹ nuôi: “Sao mẹ lại không cần con? Có phải tại con ăn nhiều quá không? Hay do thành tích con quá kém ạ?”

Mặc Thu chưa từng cảm nhận được sự tốt đẹp của thế giới này, bởi vậy chỉ muốn ở nhà cùng cha mẹ nuôi, đó là nơi hạnh phúc nhất mà cậu từng ở.

Người nhà chân chính nhìn thấy vết thương lộ ra dưới ống tay áo của Mặc Thu.

Đau lòng ôm cậu.

Quyết tâm muốn bù đắp cho đứa bé này, cho cậu tất cả ấm áp và tốt đẹp, để cậu có thể lớn lên khoẻ mạnh và tự do.

Không cho bất cứ ai một lần nữa tổn thương cậu.

______

Cậu chủ nhỏ vẫn luôn mất tích của nhà họ Sở được tìm thấy rồi.

Nhiều người lo lắng không biết sau khi con ruột trở về, tương lai của đứa con nuôi Sở Ức Quy có khó khăn hay không.

Sở Ức Quy thay thế đứa con thất lạc là Mặc Thu, được nhà họ Sở nhận nuôi, hắn ưu tú, có chí tiến thủ, diện mạo xuất chúng, lại được nhiều người kì vọng cao.

Mặc Thu đã quay về, Sở Ức Quy cũng cho rằng đồ thay thế như mình không cần thiết phải ở lại.

Chẳng qua nhà họ Sở không hề bỏ rơi hắn.

Sở Ức Quy cho rằng, Mặc Thu sẽ cự tuyệt hắn.

Nhưng khi hắn bị cảm, ho khan giữa đêm, lại phát hiện cậu chủ nhỏ đã canh cửa từ sớm, mơ màng chờ hắn tỉnh lại.

“Ăn chút canh, uống thuốc, mau khoẻ lại, nếu không sẽ bị cha mẹ đánh!”

Sau đó, Sở Ức Quy mới biết được, nếu Mặc Thu mắc bệnh, không thể làm việc, cha mẹ nuôi sẽ đánh cậu cho hả giận.

Phải quán xuyến hết thảy việc trong nhà, cậu mới được sống yên ổn.

Sở Ức Quy lại nói: “Anh có thể đánh em, mắng em, bắt nạt em.”

“Tại sao?” Mặc Thu chỉ vỗ vỗ sau lưng hắn, “Cha mẹ ở rất xa, anh nhìn trộm hộ em rồi, bọn họ không nghe thấy, sẽ không bị đánh!”

Sở Ức Quy tình nguyện đền đáp công lao nuôi dạy của nhà họ Sở, cho dù bị Mặc Thu bắt nạt, đánh đập, hắn đều đã chuẩn bị tinh thần từ trước.

Chứ không phải như thế này.

Khiến cho hắn đau lòng, áy náy, không tài nào đối mặt với Mặc Thu.

Bản thân mình trộm của Mặc Thu non nửa kiếp, có lẽ phải trả nợ cả đời.

***Ghi chú của tác giả:

1, Kiếp trước Mặc Thu bị tàn tật, chậm phát triển trí tuệ, sau khi xuyên sách, do ảnh hưởng từ kiếp trước nên cách suy nghĩ không giống với người bình thường.

2, Vấn đề trí tuệ trong truyện là do tâm lý, có thể chữa khỏi.

3, Sở Ức Quy (楚忆归) công X Mặc Thu (万秋) thụ, 1V1, HE, đôi bên không có quan hệ pháp luật (ý là không cùng sổ hộ khẩu á).

4, Cập nhật hàng ngày, hố loại chất lượng cao.

5, Truyện chưa hoàn, cân nhắc trước khi nhảy hố.

6, Gia đình không hoàn hảo, nhân vật chính và gia đình cùng bù đắp, giúp đỡ lẫn nhau, về nhà ở chương 33.

Một câu tóm tắt: Nhóc ngốc có thể gặp được tình yêu đích thực ở trong gia đình giàu có sao?

Quan điểm: Phong thủy luân chuyển, mọi thứ đều có thể thay đổi, sông có khúc người có lúc. Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời.