“Ta nào dám chiếu cố Liễu sư huynh, trên danh nghĩa, huynh mới là chủ sự của khu mỏ.
” Hứa Dương luôn cảm thấy Liễu Tầm Giang này có chút ngoài cười nhưng trong không cười, tâm cơ cực sâu.
Liễu Tầm Giang cười cười, sau khi ôm quyền liền cùng Chu Giang rời đi, tiếp quản công việc của khu mỏ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập