Chương 131: Đại Cữu Ca Trở Về Rồi! (2/2)

"Vâng ạ Lục thúc, thúc không vào uống chén trà sao?"

Cao Tiểu Nhã rất lễ phép mời.

"Thôi, ta còn có việc."

Lục Trường Sinh xua tay từ chối.

Màn đêm buông xuống, Cao Hà mới trở về.

Vừa về đến nhà, lão liền sang hỏi Lục Trường Sinh có chuyện gì.

"Cao huynh, huynh hẳn là biết Hồng Diệp Phường Thị chứ?"

Lục Trường Sinh hỏi.

"Cái này đương nhiên là biết, Lục gia Thanh Trúc Sơn các đệ, cùng Ngu gia Bích Hồ Sơn của lão Dư, còn có Trịnh gia Ngô Công Lĩnh, Bạch gia Bách Điểu Hồ cùng nhau xây dựng phường thị mà."

Cao Hà gật đầu đáp.

Thân là một Phù Sư, lão cũng có kênh thông tin riêng của mình.

Cho nên lão biết chuyện Trần gia Hồng Diệp Cốc bị diệt, tứ đại gia tộc biến Hồng Diệp Cốc thành phường thị.

"Ta chuẩn bị mở một cửa hàng Phù Lục ở Hồng Diệp Phường Thị, cho nên muốn hỏi Cao huynh, có hứng thú qua đó làm tọa trấn Phù Sư không?"

Lục Trường Sinh đi thẳng vào vấn đề.

Hắn tuy nói sẽ mở cửa hàng Linh Phù ở Hồng Diệp Cốc Phường Thị.

Nhưng kinh nghiệm quản lý Linh Phù cửa hàng ở Cửu Long Phường Thị nhiều năm qua cho hắn biết, một mình quản lý cửa hàng là rất khó.

Nhất là trong giai đoạn đầu, có rất nhiều việc cần phải lo liệu.

Dựa vào một mình hắn chắc chắn sẽ bận tối mắt tối mũi.

Cho nên kiểu gì cũng phải mời người tới quản lý.

Quen biết Cao Hà nhiều năm, hắn biết đối phương ngoại trừ thỉnh thoảng đi câu lan nghe hát, ăn chơi đàng điếm ra, thì nhân phẩm khá đáng tin cậy.

Là một người có thể tin tưởng được.

Cho nên Lục Trường Sinh mới nảy ra ý định mời Cao Hà đến quản lý cửa hàng cho mình.

"Tọa trấn Phù Sư."

Cao Hà nghe vậy, không trả lời ngay mà lộ vẻ suy tư.

Lão là một người thích an phận.

Không có chí lớn gì, chỉ muốn nuôi con gái khôn lớn, an hưởng tuổi già.

Hiện tại làm tọa trấn Phù Sư cho một cửa hàng Linh Phù ở Cửu Long Phường Thị, cuộc sống vô cùng ổn định.

Đến Hồng Diệp Phường Thị, chắc chắn sẽ không được an ổn như ở đây.

"Nếu Cao huynh đồng ý, huynh chỉ cần quản lý cửa hàng, luyện chế một phần phù lục, tiện thể hướng dẫn học đồ, ta cơ bản sẽ không can thiệp vào việc của cửa hàng."

"Về bổng lộc, sẽ tăng thêm năm thành so với mức hiện tại của huynh. Hơn nữa ở Hồng Diệp Cốc Phường Thị, ta còn có một tòa động phủ linh mạch cấp hai, có thể cho Cao huynh thuê với giá gốc."

"Như vậy việc tu luyện của huynh và Tiểu Nhã cũng sẽ tốt hơn rất nhiều."

Lục Trường Sinh tiếp tục thuyết phục.

Đã muốn đào người, tự nhiên phải đưa ra cái giá xứng đáng, nếu không lấy lý do gì để người ta đến làm việc cho mình.

"Lục huynh đã nói vậy, ta làm sao có lý do từ chối."

Cao Hà nghe xong, lập tức cười híp mắt, khiến khuôn mặt càng thêm phúc hậu.

Chỉ riêng việc tăng năm thành bổng lộc đã khiến lão động tâm rồi.

Cộng thêm động phủ linh mạch cấp hai, khiến lão triệt để không có lý do để từ chối.

Tán tu bình thường, ngoại trừ gia nhập thế lực, cơ bản không có cửa nào để thuê được động phủ nhị giai.

"Được, vậy quyết định thế nhé."

"Hồng Diệp Cốc Phường Thị khoảng vài tháng nữa sẽ mở cửa, đến lúc đó ta sẽ báo cho Cao huynh."

Lục Trường Sinh thấy đối phương đồng ý, cũng gật đầu hài lòng.

"Được, không thành vấn đề."

Cao Hà gật đầu.

"Cao huynh, hiện tại trình độ vẽ thượng phẩm phù lục của huynh thế nào rồi?"

Lục Trường Sinh hỏi.

Cao Hà cũng đã từ trung phẩm Phù Sư thăng lên thượng phẩm Phù Sư.

Nhưng tình hình cụ thể ra sao thì hắn không rõ lắm.

Những năm qua hắn tuy có trò chuyện, thảo luận về phù lục với Cao Hà, nhưng cũng không quá thường xuyên.

"Kim Quang Tráo Phù thì tỷ lệ thành công khoảng năm thành, Cam Lộ Phù mới được ba thành, còn Bách Lý Che Giấu Phù thì chỉ được một thành."

Cao Hà lắc đầu thở dài.

Nghe vậy, Lục Trường Sinh liền lên tiếng cùng Cao Hà thảo luận, chỉ điểm cho lão một chút về phương diện phù lục.

Dù sao đối phương cũng coi như là tọa trấn Phù Sư nhà mình.

Cho nên bỏ chút thời gian chỉ điểm cũng chẳng sao.

Mặt khác, thông qua cách này, Cao Hà có thể làm việc cho hắn tốt hơn.

Thoáng chớp mắt, ba tháng trôi qua.

Trong thời gian này, Tứ Trưởng Lão cũng biết ý định mở cửa hàng Phù Lục ở Hồng Diệp Cốc của Lục Trường Sinh.

Bà không nói gì thêm, ngược lại còn ủng hộ suy nghĩ của hắn.

Dù sao, có kỹ nghệ chế phù trong tay, đem cửa hàng đi cho thuê quả thực hơi phí.

Sau đó bà cũng mời một Phù Sư đến tọa trấn tại Linh Phù cửa hàng ở Cửu Long Phường Thị.

Để Lục Trường Sinh không cần phải qua đó nữa, có thể trở về Thanh Trúc Sơn nghỉ ngơi.

Thanh Trúc Cốc, trong phòng luyện công.

Lục Trường Sinh ngũ tâm hướng thiên, ngồi xếp bằng vận công.

Quanh thân hắn có bảy đạo kiếm khí sắc bén vờn quanh phiêu dật, kiếm khí phong mang tất lộ, khiến cơ thể hắn phát lạnh.

"Hô!"

"Khoảng cách đến Luyện Khí tầng chín, chắc chỉ còn ba, bốn tháng nữa."

Lục Trường Sinh nhẹ nhàng thở ra một hơi, kết thúc buổi tu luyện thường lệ hôm nay.

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, linh lực của mình đoán chừng vài tháng nữa sẽ viên mãn, có thể trùng kích Luyện Khí tầng chín.

Từ Luyện Khí tầng tám lên Luyện Khí tầng chín, đối với hắn mà nói căn bản không phải vấn đề gì lớn, chỉ là chuyện nước chảy thành sông.

Ra khỏi phòng luyện công, Lục Trường Sinh đi vào thư phòng, bắt đầu vẽ phù lục như thường lệ.

Sau khi vẽ xong một tấm cực phẩm phù lục và hai tấm thượng phẩm phù lục, Lục Trường Sinh ra sân chơi đùa cùng thê thiếp và con cái.

Lục Thanh Sơn và Lục Thanh Trúc đã biết đi.

Lục Thanh Sơn tuy mang linh thể nhưng thoạt nhìn cũng không có gì khác biệt.

Giống hệt những đứa trẻ sơ sinh bình thường.

Nếu có gì khác, thì chỉ là tính tình có phần hoạt bát, hiếu động hơn một chút.

Điều này khiến Lục Trường Sinh nhịn không được thầm nghĩ, tính cách của đứa con trai này sau này lớn lên ngàn vạn lần đừng giống mẹ nó.

Nếu sau này tính tình nó giống hệt Nhị tiểu thư, đoán chừng sẽ gây ra không ít rắc rối cho người làm cha như hắn.

Lúc này, Lục Trường Sinh cũng nhận được một tin tức.

Hồng Diệp Cốc Phường Thị, mười ngày nữa sẽ chính thức mở cửa.

"Mười ngày."

Lục Trường Sinh gật đầu khi nghe tin.

Hắn viết thư báo tin này cho Hồng Nghị và Cao Hà.

Chuẩn bị đợi Hồng Diệp Phường Thị mở cửa là sẽ qua đó.

Mặc dù phường thị vừa mở cửa chắc chắn sẽ chưa có nhiều tu tiên giả.

Cần một thời gian nhất định, lưu lượng người mới có thể tăng lên.

Nhưng việc mở cửa hàng cũng cần phải sắp xếp chuẩn bị từ sớm.

Trên một đài cao trang nghiêm, túc mục và quỷ dị.

"Hô hô hô ——"

Xung quanh đài cao dựng đứng từng cây cột cờ màu vàng kim.

Trên những lá cờ màu đen thêu hình những con yêu ma với đủ loại hình dáng khác nhau, sống động như thật.

Lúc này cờ xí bay phất phới, hóa thành ma khí cuồn cuộn, khiến từng tôn hư ảnh yêu ma hiển hiện, đáng sợ và quỷ dị.

Đúng lúc này, thanh niên tóc trắng, khuôn mặt lạnh lùng đang ngồi xếp bằng trên đài cao đột nhiên mở mắt.

Đôi mắt u ám thâm thúy, mi tâm hiện lên một đồ án hoa sen hình bán nguyệt.

Hoa sen bán nguyệt đỏ tươi ướt át, yêu tà vô cùng, khiến quanh người hắn tuôn trào một cỗ khí tức bàng bạc mênh mông, tựa như từng con cuồng mãng long hổ.

"Tát ma a, Bát Nhã Bát Nhã tát ma a, tát ma a Bát Nhã tát ma a…"

Thanh niên tóc trắng đột nhiên mở miệng, tụng niệm một đoạn chú ngữ bí văn dài dòng và huyền ảo.

Âm thanh u ám vang vọng, khiến phía sau hắn chậm rãi hiển hiện một tôn huyết ảnh ba đầu sáu tay.

Tôn huyết ảnh này dường như cũng đang mở miệng tụng niệm, khiến âm thanh dần trở nên quỷ dị và hùng vĩ.

Phảng phất như vô số âm thanh hỗn tạp hòa quyện vào nhau, khiến đài cao không ngừng chấn động, những yêu ma trên cờ xí cũng phải thần phục dưới chân tôn huyết ảnh ba đầu sáu tay kia.

"Không tồi, không hổ là đồ nhi của ta, quả nhiên không làm ta thất vọng."

Đúng lúc này, một thiếu niên anh tuấn mặc áo bào đen rộng thùng thình, đôi mắt tang thương, khuôn mặt yêu dị xuất hiện trên đài cao.

Hắn nhìn xuống thanh niên tóc trắng, nhếch mép cười, hài lòng vỗ tay.

"Ngươi từng hứa với ta, chỉ cần ta ngưng kết thành Thiên Ma Đạo Cơ, sẽ cho ta trở về một chuyến."

Khúc Trường Ca vẻ mặt hờ hững nhìn thiếu niên trước mắt, giọng nói khàn khàn vang lên.

"Vi sư đã hứa, đương nhiên sẽ không nuốt lời."

Thiếu niên áo bào đen khẽ cười, sau đó gọi khẽ: "Hắc Cầu."

Chỉ chốc lát sau, một đạo ma khí cuồn cuộn như hắc xà lao tới.

Hóa thành một nam tử đầu trọc cơ bắp cuồn cuộn, mặc hắc giáp, toàn thân phủ đầy ma văn màu đen, ngũ quan khắc sâu vẻ tà ý.

"Hắc Cầu bái kiến Tổ Sư!"

Ma văn trên người nam tử đầu trọc phảng phất như từng con rắn nhỏ đang bơi lội, mang đến cảm giác khủng bố tột độ.

Nhưng lúc này nhìn thấy thiếu niên áo bào đen, gã lại quỳ xuống hành lễ thành kính như đi triều thánh.

"Ngươi theo Thiếu Chủ đến Khương Quốc một chuyến."

Thiếu niên áo bào đen bình thản ra lệnh.

Lời vừa dứt, thân ảnh hắn liền chậm rãi biến mất không thấy tăm hơi.

"Thiếu Chủ, không biết ngài định khi nào khởi hành đến Khương Quốc?"

Nam tử đầu trọc thấy thiếu niên biến mất, lập tức nhìn về phía Khúc Trường Ca trên đài cao, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt.

Nụ cười này kết hợp với bộ dạng đáng sợ của gã, trông dị hợm đến mức khó tả.

"Khương Quốc."

Khúc Trường Ca hơi khựng lại, đôi mắt như u đàm lóe lên dị sắc.

Sau đó, giọng nói khàn khàn vang lên: "Ngay bây giờ."…

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập