Chương 381: Đạo Hữu, Xin Dừng Bước! (2/2)

Giả Đan chân nhân của Ngự Thú Hứa gia hắn cũng không phải chưa từng giết qua.

Lại giết thêm một tên thì đã sao.

Huống hồ đối phương đến đây phục sát hắn, đã nhìn thấy thực lực chân thật của hắn, liền định trước chỉ có một con đường chết.

"A… Lục Trường Sinh, ngươi lại có bực này thủ đoạn Ma đạo, nếu Thanh Vân Tông, Thiên Kiếm Tông biết được, Bích Hồ Sơn ngươi tất nhiên chết không yên lành!"

Hứa Thương cảm giác được mình sắp chết, tràn đầy không cam lòng gào thét.

Trong lòng hắn vô cùng hối hận, mình ở gia tộc tọa trấn hưởng phúc không tốt sao, vì cớ gì lại muốn tìm Lục Trường Sinh gây phiền toái.

Nhưng giờ này khắc này, hối hận đã vô dụng, ý thức của hắn theo sự thôn phệ của Quỷ Ngục Yêu Hoa dần dần phai mờ.

"Phu quân."

Lục Diệu Hoan nghe nói như thế, nhìn tình huống trước mắt, khẽ mím môi đỏ.

Dù cho nàng đã sớm quen với việc Quỷ Ngục Yêu Hoa ăn uống.

Nhưng lúc này nghe được lời nói của Hứa Thương, nàng vẫn bị ảnh hưởng đôi chút.

Nhất là Quỷ Ngục Yêu Hoa truyền đến phản hồi, nói cho nàng biết đây là một tôn Giả Đan chân nhân, trong lòng nàng trào dâng một cỗ cảm xúc khó tả.

"Cái gì Ma đạo với không Ma đạo, không cần thiết để ý loại lời này, vạn sự có ta đây."

Lục Trường Sinh ôm thê tử vào lòng, nhẹ nhàng nói.

Hắn thầm nghĩ lần sau phải làm cho người ta ngất đi triệt để mới được.

Nếu không loại lời này rất dễ ảnh hưởng đến tâm tính của thê tử.

Dù sao, Lục Diệu Hoan dù thế nào cũng chỉ là nữ nhi của tiểu gia tộc, chưa từng trải qua sóng gió quá lớn.

Đối với Ma đạo, Ngự Thú Hứa gia, Thanh Vân Tông, Thiên Kiếm Tông, trong xương cốt nàng vẫn có vài phần kính sợ, e ngại.

"Ừm…"

Lục Diệu Hoan rúc vào lồng ngực Lục Trường Sinh, nhẹ giọng dò hỏi: "Phu quân, người này thật sự là một tên Giả Đan chân nhân sao?"

Dù cho Quỷ Ngục Yêu Hoa đã truyền đến phản hồi, nàng vẫn còn có chút không thể tin được.

Dù sao Giả Đan chân nhân cao cao tại thượng, làm sao lại bị phu quân mình bắt về nhà như vậy.

"Ừm, kẻ này tên là Hứa Thương, là Giả Đan lão tổ của Hứa gia."

"Không biết vì nguyên nhân gì mà chú ý tới nhà chúng ta, lần này hắn phục sát ta ở bên ngoài."

Lục Trường Sinh gật đầu, thanh âm bình thản nói.

"Phu quân không sao chứ?"

Lục Diệu Hoan lúc này mặt mũi tràn đầy quan tâm đánh giá Lục Trường Sinh.

"Tự nhiên không có việc gì, ta trước đó có cơ duyên, luyện thể đã đột phá tam giai, cho nên kẻ này không phải đối thủ của ta."

Lục Trường Sinh cười vuốt vuốt mái tóc mềm mại của thê tử.

"Tam giai luyện thể!?"

Lục Diệu Hoan khẽ nhếch môi đỏ tươi thắm, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.

Tam giai luyện thể, chẳng phải là nói phu quân mình có thể so với Kết Đan chân nhân!

Nhìn Lục Trường Sinh trước mắt, trong lòng Lục Diệu Hoan hiện ra mấy phần tự ti.

Không nghĩ tới phu quân mình ưu tú như thế, bất tri bất giác liền trưởng thành đến mức độ này, mà chính mình…

Bất quá chỉ một lát sau, cỗ tâm lý tự ti liền biến thành tự hào, kiêu ngạo!

Tự hào vì Lục Trường Sinh, cũng kiêu ngạo vì ánh mắt của mình đã lựa chọn Lục Trường Sinh!

Vợ chồng hai người trò chuyện một hồi, Lục Diệu Hoan nói với Lục Trường Sinh: "Phu quân, mảnh vỡ ký ức đã ra rồi."

"Được."

Lục Trường Sinh lập tức đi tới bên cạnh Quỷ Ngục Yêu Hoa, đặt bàn tay lên đóa hoa yêu dị.

Trong nháy mắt, một đoạn ký ức giống như những thước phim đứt quãng hiện lên trước mắt hắn.

Những thông tin ký ức này mười phần khổng lồ, hỗn loạn, Lục Trường Sinh nhắm mắt lẳng lặng tìm kiếm thông tin hữu dụng.

Hồi lâu sau.

Lục Trường Sinh mở mắt.

Hắn đã lấy được những thông tin đại khái mình mong muốn.

Lần vây giết này, đầu tiên là do trước kia mình cùng Lục Diệu Ca quá mức kinh diễm, nên bị vị Hứa gia Tam tổ này chú ý.

Thứ hai chính là sự việc Lục Thanh Sơn vấn kiếm Thiên Kiếm Tông, lại khiến cho vị Hứa gia Tam tổ này chú ý tới hắn, muốn trừ khử hắn.

Cuối cùng là chuyện Lục Bình An trước đó không lâu, khiến vị Hứa gia Tam tổ này thông qua điều tra, phân tích nhiều phương diện, hoài nghi hắn là một loại linh thể nào đó dễ dàng sinh hạ dòng dõi thiên phú dị bẩm.

Cho nên muốn bắt hắn về Ngự Thú Hứa gia, dùng để… phối giống.

"?"

Lục Trường Sinh thấy tin tức này, cả người có chút ngơ ngác.

Trăm triệu lần không nghĩ tới, nguyên nhân chủ yếu đối phương tới ngồi xổm canh mình bên ngoài Bích Hồ Sơn, lại là muốn bắt mình về Hứa gia để phối giống.

Bất quá điều này cũng làm cho Lục Trường Sinh ý thức được một vấn đề.

Giới tu tiên không có kẻ ngốc.

Chính mình điên cuồng sinh con như vậy, trong nhà lại xuất hiện nhiều nhi nữ thiên tài, ai cũng sẽ chú ý tới, hoài nghi theo hướng này.

Dù sao, xác suất linh căn của nhi nữ nhà mình, xác suất thiên tài cao hơn nhiều so với mức bình thường, rất dễ dàng bị người ta chú ý.

"Xem ra sau này phải cẩn thận hơn."

Lục Trường Sinh thầm nghĩ trong lòng.

Nếu như chờ các nhi nữ thiên tài của mình từng cái trưởng thành, bộc lộ tài năng, phương diện này căn bản không có cách nào che giấu hay giải thích.

Dù sao tu vi còn có thể dùng cơ duyên kỳ ngộ để giải thích.

Chuyện sinh con này, ngoại trừ linh thể huyết mạch, căn bản không có biện pháp nào khác để giải thích.

"Việc Hứa Thương lần này ra ngoài phục sát ta, Hứa gia có người biết được."

Lục Trường Sinh nhìn xem tin tức này, híp mắt lại, vẻ mặt có chút ngưng trọng.

Đối với Ngự Thú Hứa gia, hắn tự nhiên không sợ.

Dù sao, gia tộc có Tu Di tọa trấn, chỉ cần không có Nguyên Anh Chân Quân đột kích, có thể nói là gối cao không lo.

Mà hắn có tam giai luyện thể, trong tay có Thiên Diện Hồ Khôi, Vô Gian Quỷ Đầu, Huyền Sát Ma Cương, cũng không sợ vị Kết Đan lão tổ của Hứa gia.

Nhưng nếu Hứa gia lão tổ làm như năm đó đi tới Ngũ Hành Vương gia, đến đây Bích Hồ Sơn, vẫn sẽ mang lại cho hắn phiền toái lớn.

Dù sao, nếu hắn động thủ những thủ đoạn này trước mặt mọi người, căn bản không có biện pháp giải thích, sẽ rước lấy vô số phiền toái.

"Trước mắt không có ai biết được thực lực của ta, cho nên Hứa Thương bỏ mình, Ngự Thú Hứa gia không nhất định sẽ hoài nghi đến trên đầu một tên Trúc Cơ tiểu tu sĩ như ta…"

"Hơn nữa căn cứ theo ký ức của Hứa Thương, năm đó Hứa gia lão tổ cường thế bá đạo, mang theo hai con tam giai linh thú đi tới Ngũ Hành Vương gia chặn cửa, cũng là bởi vì Hứa gia lão tổ có thương tích trong người, muốn thông qua phương thức này để uy hiếp các thế lực khác."

"Cho nên khả năng vị Hứa gia lão tổ này đến Bích Hồ Sơn chặn cửa là không lớn."

Lục Trường Sinh suy tính trong lòng.

Nhưng hắn cảm thấy loại chuyện này mình không thể đánh cược.

Hay là tìm thời gian đi tới Long Thủ Sơn của Ngự Thú Hứa gia, ngồi xổm canh ở bên ngoài.

Chờ ngày nào Hứa gia lão tổ ra cửa, chính mình liền dựa vào Thiên Diện Hồ Khôi, Vô Gian Quỷ Đầu, thừa cơ phục sát hắn.

Hoặc là thông qua Ma Sát Chú Mệnh Thư, nguyền rủa vị Hứa gia lão tổ này.

"Ừm… khoan đã, ta cũng là người có chỗ dựa mà!"

Lúc này, Lục Trường Sinh nghĩ đến chính mình cũng là người có chỗ dựa.

Ngự Thú Hứa gia có lợi hại hơn nữa, có thể so với Thanh Vân Tông, so với Thải Vân chân nhân lợi hại hơn sao?

Vị Thải Vân chân nhân này là Chấp Pháp Điện Chủ của Thanh Vân Tông, ít nhất cũng có tu vi Kết Đan trung kỳ, đệ tử danh nghĩa cũng là Kết Đan chân nhân.

Chỉ cần Hứa gia dám đến tìm phiền toái, chặn cửa, chính mình trực tiếp gọi người là được.

"Suýt nữa quên mất chính sự, ta còn phải đi hẹn hò nữa!"

Lục Trường Sinh lập tức nhớ tới, chính mình bởi vì chuyện của Hứa Thương mà suýt chút nữa làm lỡ chính sự.

Nói không chừng Thải Vân chân nhân đang chờ đợi mình.

"Hoan Hoan, ta còn có việc, phải đi ra ngoài một chuyến, trong nhà có chuyện gì, nàng lập tức truyền tin cho ta."

"Nàng có thời gian thì hãy sửa sang lại những tin tức liên quan tới Ngự Thú Hứa gia trong mảnh vỡ ký ức của Hứa Thương."

Lục Trường Sinh dặn dò Lục Diệu Hoan.

Hứa Thương là Giả Đan lão tổ của Ngự Thú Hứa gia, biết được rất nhiều bí mật gia tộc.

Nếu có thể thu hoạch được những bí mật này, về sau đối đầu với Hứa gia cũng sẽ có không ít trợ giúp.

"Được rồi phu quân, chàng đi đường cẩn thận."

Lục Diệu Hoan gật đầu đáp.

Chợt Lục Trường Sinh chỉnh trang lại y phục, liền điều khiển phi toa rời khỏi Bích Hồ Sơn, bay về phía điểm hẹn.

Hắn thầm nghĩ, có nên làm cho quần áo, khí tức pháp lực của mình trở nên hỗn loạn một chút hay không.

Sau đó biểu thị chính mình trên đường tao ngộ Ngự Thú Hứa gia vây giết, cho nên mới tới trễ.

Thậm chí ôm đùi đối phương khóc lóc kể lể một phen, nói rằng chính mình suýt chút nữa không gặp được nàng.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, chính Lục Trường Sinh cũng nổi da gà.

Hắn đường đường là Lục lão tổ, làm sao có thể làm ra loại chuyện này được!..

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập