"Lão gia, gia gia, gia gia."
Trong viện, một phu nhân dắt theo hai đứa trẻ nhìn về phía Lục Vân, lập tức cất tiếng gọi.
Đây là thê tử cùng với tôn nhi của hắn.
"Ừm, Kiệt nhi, Phù nhi."
Lục Vân nhìn thê tử và hai đứa trẻ, trên khuôn mặt trưởng thành lộ ra mấy phần ý cười.
Người lớn tuổi, chắc chắn sẽ có chút tình cảm cách thế hệ.
Những đứa con đầu của hắn đều không có linh căn, dẫn đến tình cảm của hắn với đám nhi nữ nhạt nhòa đi rất nhiều, không có quá nhiều kỳ vọng.
Sau này gánh vác vị trí gia chủ, hắn lại càng ít quan tâm đến tình hình nhi nữ trong nhà.
Hiện tại đã nhường lại vị trí gia chủ, nhìn thấy tôn nhi, tôn nữ trước mắt, hắn vẫn có chút cảm khái.
"Qua hai năm nữa Kiệt nhi cùng Phù nhi cũng phải đi kiểm tra linh căn rồi nhỉ?"
Lục Vân hỏi thê tử.
Trước kia, dưới sự an bài của mẫu thân Lục Diệu Vân, hắn có tổng cộng ba vợ sáu thiếp, sinh hạ hai mươi lăm người con.
Chẳng qua trong hai mươi lăm người con đó, chỉ có năm người mang linh căn, những người còn lại đều được đưa đến Như Ý Quận.
"Kiệt nhi cùng Phù nhi năm nay bốn tuổi rưỡi, sang năm là có thể đi kiểm tra linh căn rồi."
Thê tử nghe vậy, trên khuôn mặt trắng nõn hiện ra mấy phần lo lắng.
Tuy nói cha mẹ của hai đứa tôn nhi này đều có linh căn, nhưng cũng khó đảm bảo bọn chúng sinh ra sẽ có linh căn.
Mà dù có linh căn, nếu chỉ là hạ phẩm linh căn thì tiên đồ cũng vô cùng xa vời.
"Gia gia, con sẽ có linh căn chứ?"
Lục Nguyên Kiệt đứng bên cạnh ngẩng cái đầu nhỏ lên hỏi.
Bọn chúng sinh ra ở Bích Hồ Sơn, mưa dầm thấm đất, tự nhiên cũng hiểu biết về linh căn và tu hành.
"Linh căn."
Lục Vân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn nét bụ bẫm của tôn nhi, vẻ mặt hơi hốt hoảng, nhớ tới trưởng tử của mình.
Khi còn bé, đứa con đó hình như cũng từng hỏi hắn câu tương tự.
Bất quá khuôn mặt của đứa con trai ấy, hắn đã có chút mơ hồ rồi.
"Đương nhiên, chờ Kiệt nhi nhà ta lớn lên, gia gia sẽ dạy con tu hành."
Lục Vân thấy ánh mắt tràn đầy mong chờ của tôn nhi, trên khuôn mặt hơi tái nhợt tang thương lộ ra nụ cười nhàn nhạt, thấp giọng nói.
Hàn huyên một hồi, thê tử dắt hai đứa tôn nhi rời đi.
Lục Vân tựa lưng vào ghế nằm, nhìn bầu trời xanh thẳm, lẩm bẩm: "Linh căn."
"Linh căn chia làm cửu phẩm, dù cho có linh căn, chín thành cũng chỉ là hạ phẩm linh căn."
"Hạ phẩm linh căn, mặc dù có cơ duyên, có Trúc Cơ Đan, muốn Trúc Cơ cũng muôn vàn khó khăn…"
Trước đó, khi thấy huynh đệ tỷ muội trong nhà từng người một Trúc Cơ, Lục Vân còn tưởng rằng Trúc Cơ không hề khó khăn như tưởng tượng.
Chỉ cần có Trúc Cơ Đan, đại khái suất là có thể Trúc Cơ thành công.
Nhưng khi chính bản thân Trúc Cơ thất bại, hắn mới hiểu được, Trúc Cơ khó hơn hắn tưởng tượng gấp mấy lần.
"Cũng là do ta quá kém…"
Lục Vân nghĩ đến Lục Toàn Chân, Lục Như Ý, Lục Thanh Tùng, Lục Thải Chân, lại sâu sắc thở dài.
Dù sao, phụ thân không chỉ chuẩn bị Trúc Cơ Đan, Trúc Cơ linh vật, mà còn dùng ngoại lực hiệp trợ.
Trong tình huống như vậy mà hắn vẫn Trúc Cơ thất bại, chỉ có thể nói là do bản thân bất tài, chẳng trách được ai.
Nếu không, Lục Toàn Chân, Lục Như Ý, Lục Thanh Tùng, Lục Thải Chân đều giống hắn, cùng là hạ phẩm linh căn, vì sao họ lại Trúc Cơ thành công?
"Nếu không có Trúc Cơ Đan, dù là trung phẩm linh căn muốn Trúc Cơ cũng muôn vàn khó khăn, hy vọng xa vời."
Lục Vân nghe tiếng vui đùa ầm ĩ ngoài sân, hơi nghiêng đầu nhìn, thầm nghĩ trong lòng.
Gánh vác vị trí gia chủ nhiều năm, hắn vô cùng rõ ràng, dù gia tộc có giàu có đến đâu cũng không thể đảm bảo mỗi người một viên Trúc Cơ Đan.
Cũng nhờ phụ thân hào phóng, hiện tại huynh đệ tỷ muội trong nhà chỉ cần tu luyện tới Luyện Khí tầng chín là có thể được phân một viên Trúc Cơ Đan.
Chờ sau này đông người hơn, đời thứ ba, đời thứ tư của Lục gia e rằng rất khó để mỗi người có một viên Trúc Cơ Đan, nhất định phải dựa vào nỗ lực và cạnh tranh của bản thân.
"Nếu không có sự nâng đỡ, trong số hậu đại của ta, thậm chí có thể không một ai đột phá được Trúc Cơ."
Lục Vân đột nhiên cảm thấy một cỗ bi thương dâng lên trong lòng.
Cảm thấy đời này của mình thật hèn mọn, kém cỏi.
Hậu đại của gia tộc vậy mà cũng sẽ tầm thường vô vi.
"Vân đệ, đệ học phụ thân nhưng chỉ học được cái bề ngoài, đệ xác định mình thực sự hiểu rõ phụ thân sao?"
Lúc này, trong đầu Lục Vân chợt nhớ lại một câu nói của Lục Toàn Chân trước kia.
"Phụ thân."
Lục Vân khẽ giật mình, cảm thấy bản thân xác thực không hiểu rõ phụ thân.
Dù cho hiện tại, phụ thân Lục Trường Sinh trong mắt hắn vẫn luôn bị một tầng sương mù bao phủ, khiến người ta nhìn không thấu.
Bất quá lúc này, trong lòng hắn lại nảy sinh một ý niệm.
Nếu bản thân không sánh bằng huynh đệ tỷ muội trong nhà, vậy thì đổi đường đua!
Hiện tại nhi nữ hậu đại không nên thân, mình liền sinh nhiều đẻ nhiều!
Chỉ cần hài tử đủ đông, chắc chắn sẽ có người thành tài, thiên phú dị bẩm!
"Ta mặc dù bình thường, nhưng nếu lựa chọn tu luyện Thiên Địa Trường Sinh Pháp, liền có thể dành toàn bộ thời gian và tinh lực vào việc sinh con đẻ cái, dạy bảo nhi nữ."
"Hơn nữa một khi Trúc Cơ, sinh hạ dòng dõi, thiên phú cũng sẽ được nâng cao một bước…"
Lục Vân lẩm bẩm, uất khí trong lòng dần tan biến, thay vào đó là một cỗ hào khí tuôn trào.
Nhưng khi nghe tiếng thê tử và tôn nhi vui đùa ngoài sân, ánh mắt hắn lại lộ ra mấy phần tự giễu, tự lẩm bẩm: "Nói đi nói lại, trong xương cốt ta vẫn là một kẻ ích kỷ, đạm mạc. Làm như vậy, cũng bất quá là tìm cho mình một cái cớ, hy vọng nhờ đó mà làm phụ thân vui lòng."
Lúc Trúc Cơ thất bại, phụ thân từng nhắc đến Thiên Địa Trường Sinh Pháp với hắn, khi đó hắn quả thực có chút mờ mịt, không biết nên lựa chọn ra sao.
Nhưng khi bình tâm lại, trong lòng hắn đã đại khái có quyết định.
Chẳng qua trong lòng vẫn còn một đạo khảm.
"Nếu ta đột phá Trúc Cơ, hưởng thọ hai trăm năm, chẳng phải cũng sẽ phải trơ mắt nhìn bọn họ sinh ly tử biệt sao."
Lục Vân nhìn trời xanh mây trắng, thở dài.
Hắn biết, nếu mình đi cầu xin cha mẹ, phụ thân đại khái suất sẽ cho hắn thêm một cơ hội trùng kích Trúc Cơ.
Nhưng nếu lần nữa thất bại, đời này hắn sẽ thực sự vô duyên với Trúc Cơ.
Thiên Địa Trường Sinh Pháp không chỉ mang lại hy vọng Trúc Cơ.
Thậm chí dựa vào phụ thân, còn có hi vọng chạm tới cảnh giới Kết Đan cao cao tại thượng, xa không thể với kia…
Đến mức không thể rời khỏi Bích Hồ Sơn, chỉ cần còn sống là còn có lựa chọn.
Bên trong Trường Sinh Điện.
Lục Trường Sinh vẫn một mực chú ý đến kén ánh sáng bạch kim do Bạch Linh biến thành.
"Trường Sinh, đấu giá hội ở Hồng Diệp Cốc Phường Thị sắp mở ra rồi."
Ngày hôm đó, Lục Diệu Ca vận một bộ váy trắng thuần khiết, tuyệt mỹ xuất trần như kinh hồng lệ ảnh, bước vào động phủ ôn nhu nói với Lục Trường Sinh.
"Đấu giá hội sắp mở ra sao?"
Lục Trường Sinh nghe vậy, trầm ngâm một lát rồi nói: "Diệu Ca tỷ, tỷ mang theo Kim Giáp Đậu Mẫu qua đó tọa trấn đi, lần đấu giá hội này ta sẽ không đi."
Bây giờ Bạch Linh đang ở trong tình trạng không rõ ràng, hắn thực sự không an tâm rời đi chút nào.
Huống hồ cuộc đấu giá này đã có nữ nhi Lục Vọng Thư, Cửu U Ngao, Lê Tinh Vũ, Lục Mộ Niên, Lục Nguyên Chung – năm chiến lực Trúc Cơ, hiện tại Lục Diệu Ca và Lê Tinh Nhược cũng qua đó.
Đội hình chiến lực bực này, dù cho Giả Đan Chân Nhân đến đây cũng không cách nào gây ra động tĩnh quá lớn.
"Linh Nhi không sao chứ?"
Lục Diệu Ca biết tình trạng của Bạch Linh, nhìn về phía kén ánh sáng bạch kim, quan tâm hỏi.
"Chỉ là huyết mạch thức tỉnh, hẳn là không có chuyện gì."
Lục Trường Sinh nắm lấy tay thê tử, nhẹ nhàng nói: "Diệu Ca tỷ, nếu có tình huống ngoài ý muốn xảy ra, tỷ nhớ truyền tin cho ta ngay lập tức."
"Ừm."
Lục Diệu Ca ôn nhu đáp, sau đó cùng Lê Tinh Nhược điều khiển linh chu đi tới Hồng Diệp Cốc Phường Thị.
Nàng không đi thẳng đến Hồng Diệp Cốc Phường Thị.
Mà ghé qua Thanh Trúc Sơn trước để đón phụ thân Lục Nguyên Đỉnh đi cùng.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy tháng, Lục Nguyên Đỉnh ngày càng già nua, khuôn mặt khô héo che kín đồi mồi.
Nếu không có linh dược của Lục Trường Sinh và Lục Diệu Ca một mực ôn dưỡng thân thể cho ông, rất có thể ông đã sớm không trụ nổi.
"Diệu Ca, những ngày qua vất vả cho con rồi."
Đôi mắt vẩn đục của Lục Nguyên Đỉnh hiện ra mấy phần ánh sáng, lên tiếng nói.
"Cha, ngài đừng kích động."
Lục Diệu Ca đỡ lấy phụ thân, thông qua 'Thái Nhất Chân Thủy' để khai thông khí huyết cho ông.
"Trường Sinh có một số việc bận, tạm thời không đi được."
Nàng quay sang nói với Lục Nguyên Chung bên cạnh.
"Có việc bận rộn cũng là chuyện bình thường."
Lục Nguyên Chung bây giờ cũng mười điểm tiều tụy, tóc bạc trắng, trên mặt in hằn nếp nhăn.
Mấy người trò chuyện đơn giản vài câu, Lục Diệu Ca liền điều khiển linh chu chở Lục Nguyên Chung, Lục Nguyên Đỉnh, cùng nhi tử Lục Thanh Huyên, nữ nhi Lục Thanh Y đi tới Hồng Diệp Cốc Phường Thị.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập