Vừa cảm giác nha đầu này không biết tốt xấu, lại cảm thấy nàng to gan lớn mật, ma tính mười phần!
"Thiên Thiên!"
Nam Cung Mê Ly có chút vội vàng hô, sợ nữ nhi tiếp tục trì hoãn xuống sẽ chọc giận Bạch Liên Chân Quân trước mắt.
Dù sao, Tiên Liên Tông là tông môn Ma đạo, tà tính vô cùng.
Bạch Liên Chân Quân trước mắt rõ ràng là Ma đạo Chân Nhân, lại có Thánh Quang chảy xuôi toàn thân, tựa như muốn tịnh hóa thân tâm linh hồn của người ta, cũng là tràn ngập tà ý.
Nàng thật sợ nữ nhi chọc giận đối phương.
Nếu đối phương muốn ra tay với nữ nhi, dù cho nàng là mẹ cũng không cản nổi.
"Thiên Thiên nhất thời thấp thỏm, trong lòng tò mò, còn mời sư tôn chớ trách."
Nam Cung Thiên Thiên nghe vậy, vội vàng đổi đề tài nói.
Trong lúc nói chuyện, nàng trực tiếp quỳ lạy trước mặt Bạch Liên Chân Quân, một mặt trịnh trọng hành lễ bái sư nói: "Đệ tử Nam Cung Thiên Thiên, bái kiến sư tôn!"
"Việc này làm sai chỗ nào, thu đồ đệ vốn không phải là chuyện của một phía."
Bạch Liên Chân Quân ngậm cười nói, duỗi bàn tay chảy xuôi ánh sáng trắng thánh khiết ra, nhẹ nhàng nâng Nam Cung Thiên Thiên lên, nói: "Đã ngươi nguyện ý bái bản tọa vi sư, đợi sau khi hồi tông, vi sư liền vì ngươi tổ chức bái sư lễ."
Giống như Nguyên Anh Chân Quân bực này thu đồ đệ, tự nhiên không phải là chuyện nhỏ, cần phải thông cáo tông môn.
Ngoại trừ phương diện này, nàng cũng chuẩn bị khảo sát Nam Cung Thiên Thiên một chút.
Nhìn xem tình huống tâm tính cụ thể của đối phương, để quyết định là đệ tử phổ thông hay là nhập thất thân truyền, có tổ chức đại điển thu đồ đệ hay không.
"Đa tạ sư tôn!"
Nam Cung Thiên Thiên lập tức đáp lại với vẻ mặt nhu thuận.
Bất quá tất cả mọi người giữa sân đều biết được, nha đầu này cũng không phải hồn nhiên ngây thơ như vẻ bề ngoài.
"Ngũ Độc Chân Quân, nhờ hồng phúc của ngươi, bản tọa thu được một đồ đệ tốt, mấy người kia bản tọa liền mang hết đến Tiên Liên Tông, ngày nào đó hai nhà có thể thường xuyên lui tới."
Lúc này, Bạch Liên Chân Quân nhìn về phía Ngũ Độc Giáo Chủ bên cạnh nói ra.
Mặc dù mấy người kia vốn là để cho nàng chọn lựa.
Nhưng nàng đã lựa chọn thu đồ đệ, ý nghĩa tự nhiên không giống nhau, cần phải trả đoạn nhân tình này, liền đem tất cả mọi người mang đến Tiên Liên Tông.
"Đa tạ Chân Quân!"
Mấy người khác nghe nói như thế đều mừng rỡ như điên, không nghĩ tới nhóm người mình đều được tuyển chọn.
"Chân Quân khách khí."
Nữ đồng ngậm cười nói.
Những người bị mang đi này đều là đệ tử căn đỏ miêu chính của Ngũ Độc Giáo, có tình cảm thâm hậu.
Cho dù các nàng đi tới Tiên Liên Tông, tương lai tâm hướng về Tiên Liên Tông, nhưng vẫn còn người thân trưởng bối tại Ngũ Độc Giáo, ngày sau giữa hai tông cũng có được mối quan hệ tình cảm.
Sau đó, nàng nhìn về phía Nam Cung Mê Ly đang mặc bộ váy màu tím nói ra: "Thiên Chu Sứ, ngươi sinh được một nữ nhi tốt a."
Bây giờ Nam Cung Thiên Thiên bái nhập dưới danh nghĩa Bạch Liên Chân Quân, sự coi trọng của nàng đối với Nam Cung Mê Ly cũng sẽ được nâng lên một cấp bậc.
"Thiên Thiên có thể bái nhập môn hạ Chân Quân, là phúc phận của Thiên Thiên!" Nam Cung Mê Ly cung kính lên tiếng.
"Ngươi có các loại đẹp tướng, cùng Tiên Liên Tông ta cũng là hữu duyên, ta chỗ này có một đạo công pháp truyền thừa cùng pháp bảo, liền ban cho ngươi."
"Nếu là ngày khác ngươi tu luyện có thành tựu, có thể tới Tiên Liên Tông, bản tọa lại ban thưởng cho ngươi một đạo cơ duyên."
Bạch Liên Chân Quân nghe vậy, nhìn về phía Nam Cung Mê Ly, tay ngọc nhẹ giơ lên, một đạo công pháp truyền thừa cùng một tòa sen trắng muốt rơi xuống trước mặt nàng.
Đã muốn thu đồ đệ, nàng tự nhiên muốn để lại ấn tượng tốt cho cả hai bên.
Đương nhiên, truyền thừa cùng pháp bảo này cũng là để nói cho Nam Cung Mê Ly biết, trước khi tu luyện thành công thì không cần tới Tiên Liên Tông tìm đồ đệ của mình.
Nam Cung Mê Ly tự nhiên hiểu được ý tứ trong đó, không dám cự tuyệt, cung kính đáp ứng, đón lấy ngọc giản và pháp bảo.
"Đồ nhi, hướng người nhà cùng bạn bè thân thích của ngươi cáo biệt đi."
Bạch Liên Chân Quân nhìn về phía Nam Cung Thiên Thiên, sau đó lại nhìn về phía mấy người khác, thần sắc bình tĩnh, đoan trang thánh khiết, thản nhiên nói: "Các ngươi cũng đi đi."
Nam Cung Thiên Thiên cùng năm người khác cung kính hành lễ nói.
Sau đó những người này nhìn về phía Nam Cung Thiên Thiên, đều mang theo vẻ lấy lòng.
Dù cho trước đó bọn hắn tại Ngũ Độc Giáo có địa vị ngang bằng với Nam Cung Thiên Thiên.
Nhưng hiện tại Nam Cung Thiên Thiên đã bị Bạch Liên Chân Quân thu làm đệ tử, thân phận địa vị giữa bọn hắn liền có sự khác biệt một trời một vực!
"Mẹ, Thiên Thiên về sau không thể làm bạn bên cạnh ngài được nữa."
Sau khi Nam Cung Thiên Thiên cùng Nam Cung Mê Ly đi ra khỏi đại điện, tinh mâu ửng hồng nói.
"Ngươi thuở nhỏ nhu thuận hiểu chuyện, nhưng khi đi tới Tiên Liên Tông, còn cần thận trọng từ lời nói đến việc làm, cố gắng làm Chân Quân ưa thích."
Nam Cung Mê Ly cũng là đôi mắt đẹp ửng hồng, mặt mũi tràn đầy không nỡ.
Nữ nhi thuở nhỏ được nàng mang theo bên người nuôi dưỡng, thời gian hai người xa nhau lâu nhất chính là lần nàng đi tới Thiên Nguyên Bí Cảnh này.
Nhưng hôm nay mới từ Khương Quốc trở về không lâu, lại sắp phải xa nữ nhi.
Mà lại lần chia biệt này, cũng không biết bao lâu mới có thể gặp lại.
"Mẹ, nữ nhi còn muốn đi tạm biệt cha."
Nam Cung Thiên Thiên khẽ cắn cánh môi, nhìn mẹ mình nói ra.
"Tốt, mẹ mang ngươi đi."
Nam Cung Mê Ly không quát tháo nữ nhi, tế ra pháp bảo, mang theo nữ nhi toàn lực hướng phía Tiên Chu Phường Thị tiến đến, để tránh làm trễ nải thời gian của Bạch Liên Chân Quân.
Nam Cung Mê Ly cùng nữ nhi Nam Cung Thiên Thiên chạy tới Tiên Chu Phường Thị, không nghĩ tới Lục Trường Sinh vậy mà đã rời đi.
"Cổ U Tiên Thành? Hắn đi Cổ U Tiên Thành làm cái gì!?"
Nam Cung Mê Ly nhíu mày, lên tiếng nói ra.
"Khúc Trường Thiên bị Quỷ Ma Chân Nhân truy nã, chính là con trai của Lục lang."
"Lục lang nghe nói Quỷ Ma Chân Nhân tự mình ra tay truy sát Khúc Trường Thiên, liền muốn đi tới Cổ U Tiên Thành, tìm Ám Ảnh Lâu mua sắm tình báo tin tức của Quỷ Ma Chân Nhân, từ đó tìm ra Khúc Trường Thiên."
Mạnh Tiểu Thiền lên tiếng giải thích.
"Hả!?"
Nam Cung Thiên Thiên bên cạnh sững sờ, có chút mộng bức.
Không nghĩ tới tên thanh niên áo bào đen mang Lục Sí Kim Tàm kia lại là ca ca cùng cha khác mẹ của mình?
"Khúc Trường Thiên kia là anh ta?"
Nàng rất kinh ngạc nhìn về phía Mạnh Tiểu Thiền.
"Không sai, tên thật của hắn gọi là Lục Toàn Chân, là con trai của Lục lang."
Mạnh Tiểu Thiền lắc đầu cười khổ, sau đó ôn nhu an ủi: "Thiên Thiên, ta đã đem chuyện này nói với Lục lang, lúc ấy chúng ta cũng không biết thân phận của hắn, về sau ngươi nhìn thấy hắn, chịu nhận lỗi một chút là được."
"Lục Toàn Chân? Tên nam nhân chó má này rốt cuộc có bao nhiêu nhi nữ không muốn người biết!?" Nam Cung Mê Ly cũng hơi kinh ngạc.
Liên quan tới chuyện của Khúc Trường Thiên, trước kia nàng từng nghe Mạnh Tiểu Thiền đề cập qua, cũng có chút chú ý.
Biết được thực lực của người này rất không bình thường.
Làm một tên tán tu, dưới sự truy nã của Quỷ Ma Chân Nhân không chỉ không có việc gì, mà còn quật khởi mạnh mẽ.
Không nghĩ tới, đối phương lại là con trai của Lục Trường Sinh!
Trước đó tại Khương Quốc, nàng đã điều tra qua tin tức cặn kẽ của Lục Trường Sinh.
Biết được hắn có một đứa con trai là thiên tài luyện thể, tên là Lục Bình An, ngắn ngủi sáu mươi tuổi liền có chuẩn tam giai luyện thể, có thể nói là kinh tài tuyệt diễm.
Còn có một đứa con gái tên là Lục Vọng Thư, kế thừa cái gọi là phù đạo truyền thừa của tên nam nhân chó má này, vừa đột phá Trúc Cơ không lâu liền một mình trấn sát sáu tên Trúc Cơ tu sĩ.
Dù cho sáu tên Trúc Cơ này đều là bao cỏ Trúc Cơ, thì cũng vô cùng bất phàm.
Mà ngoại trừ hai người này, trong tin tức nàng thu hoạch được, Lục Trường Sinh còn có một đứa con trai tên là Lục Thanh Sơn.
Kẻ này Kiếm đạo kinh tài tuyệt diễm, bái nhập Kim Dương Tông của Càn quốc, đã từng đi tới Thiên Kiếm Tông vấn kiếm, lực áp cùng thế hệ vô địch thủ.
Trong tình huống như vậy, hiện tại lại thêm một đứa con trai gọi là Lục Toàn Chân.
Nếu như tính luôn cả nữ nhi Nam Cung Thiên Thiên của mình, tên nam nhân chó má này là đi cái vận khí cứt chó gì mà lại sinh hạ nhiều dòng dõi thiên tài như vậy!
Phải biết, gia tộc bình thường có được một đứa con như thế liền có thể thịnh vượng trăm năm.
Một thoáng ra năm đứa, tên nam nhân chó má này dù cho mộ tổ có nổ tung cũng không khoa trương như vậy chứ?
"Dù cho tên nam nhân chó má này là tuyệt thế Đạo Thể, cũng không khoa trương như vậy chứ?"
"Huống hồ Đạo Thể của hắn không phải là ở phương diện song tu sao, làm sao hiệu quả sinh dục cũng kinh người như vậy?"
Nam Cung Mê Ly trong lòng thì thào.
Trước kia nàng liền suy đoán Lục Trường Sinh mang một loại tuyệt thế Đạo Thể nào đó.
Nhất là sau khi thấy Lục Trường Sinh đột phá Kết Đan, nàng càng tin tưởng vững chắc điều này.
Nhưng càng hiểu rõ Lục Trường Sinh, nàng càng mộng bức, nhìn không thấu hắn.
Cảm thấy Đạo Thể căn bản không có cách nào giải thích được tình huống của tên nam nhân chó má này.
"Tên chó… Lục Trường Sinh đi được bao lâu rồi, truyền tin bảo hắn tranh thủ thời gian tới đây."
Nam Cung Mê Ly không suy nghĩ nhiều, khuôn mặt lãnh diễm, lập tức nói.
Mặc dù nàng không muốn Lục Trường Sinh tiếp xúc cùng nữ nhi, nhưng cảm giác được nữ nhi sắp đi tới Tiên Liên Tông, cũng cần phải cáo biệt cùng đối phương.
"Vâng, sư tôn."
Mạnh Tiểu Thiền nhìn ra vẻ mặt gấp gáp của sư tôn, không hỏi nhiều, lập tức bóp nát ngọc phù mà Lục Trường Sinh đưa cho nàng.
"Tiểu Thiền tỷ tỷ, không lâu nữa ta liền muốn đi tới Tiên Liên Tông, lần này tới cũng là để tạm biệt tỷ."
Lúc này, Nam Cung Thiên Thiên nhìn về phía Mạnh Tiểu Thiền, nhẹ giọng nói ra.
Mặc dù nàng một mực gọi Mạnh Tiểu Thiền là tỷ tỷ, nhưng trong lòng nàng, đối phương vẫn luôn tồn tại như một người mẹ.
Trong ngày thường sự chiếu cố, yêu thương đối với nàng không hề ít hơn mẹ Nam Cung Mê Ly chút nào.
"Đi tới Tiên Liên Tông?"
Mạnh Tiểu Thiền kinh ngạc.
Chuyện Bạch Liên Chân Quân đến đây, chỉ có cao tầng Ngũ Độc Giáo biết được.
Dù cho là Mạnh Tiểu Thiền cũng không biết chuyện này.
"Ừm."
Nam Cung Thiên Thiên nhấp nhẹ phấn môi, đơn giản kể ra chuyện của Tiên Liên Tông và Bạch Liên Chân Quân.
Mạnh Tiểu Thiền ngẩn người, sau đó gượng ra mấy phần nụ cười, tràn đầy lo lắng không ngừng nói: "Thiên Thiên, chúc mừng muội."
"Đi Tiên Liên Tông, liền phải tự chiếu cố tốt chính mình."
Nàng khẽ vuốt mái tóc xanh của thiếu nữ, ôn nhu dặn dò.
Dù cho nàng biết được tâm tư thiếu nữ linh lung, vô cùng làm người khác ưa thích, nhưng vẫn còn có chút lo lắng.
Dù sao nhiều năm như vậy, Nam Cung Thiên Thiên chưa bao giờ rời khỏi nàng cùng Nam Cung Mê Ly.
"Yên tâm đi, Tiểu Thiền tỷ tỷ."
Nam Cung Thiên Thiên vừa cười vừa nói, nụ cười không phải là bộ dáng nhu thuận khả ái như thường ngày, mà là kiều diễm tươi đẹp.
Mạnh Tiểu Thiền nhìn thiếu nữ váy tím trước mắt, cảm giác nàng trong nháy mắt đã thành thục hơn rất nhiều.
Cứ như vậy, ba người chờ đợi Lục Trường Sinh trở về.
Lúc này, Nam Cung Thiên Thiên nhìn mẹ mình, mở miệng nói ra: "Mẹ, có vài lời, ban đầu nữ nhi không nên lắm miệng."
"Nhưng lần này nữ nhi đi tới Tiên Liên Tông, chẳng biết lúc nào mới có thể gặp lại mẹ, cho nên hi vọng mẹ có thể vui vẻ một chút."
Nam Cung Thiên Thiên nhếch cánh môi phấn nộn, nhẹ giọng nói ra.
"Không có việc gì, Thiên Thiên có lời gì cứ nói, mẹ nghe."
Cảm xúc của Nam Cung Mê Ly có chút sa sút, miễn cưỡng vui cười, tràn đầy yêu thương nói.
"Nữ nhi mặc dù không biết giữa mẹ cùng cha có chuyện gì, nhưng đại khái có thể đoán được một ít."
"Thông qua những ngày chung đụng vừa qua, nữ nhi có thể nhìn ra, cha mặc dù tính tình hiền hòa, nhưng trong xương cốt kỳ thật vô cùng ngạo khí, dù cho trong lòng hắn có thua thiệt với mẹ, cũng không có khả năng hoàn toàn buông xuống tư thái để chịu nhận lỗi."
"Tính cách của mẹ cũng là như thế, sẽ không lui lại nửa bước."
"Nữ nhi không phải khuyên ngài tha thứ cho cha, chẳng qua là hi vọng các người đều có thể lùi một bước, như vậy đối với mẹ cùng cha đều tốt."
Nam Cung Thiên Thiên nhìn mẹ mình, nhẹ giọng nói ra.
Trong ngày thường nàng mặc dù mang bộ dáng hồn nhiên ngây thơ, tỉnh tỉnh mê mê, nhưng không có nghĩa là nàng thật sự đơn thuần vô tri.
Rất nhiều chuyện, nàng đều nhìn rõ rõ ràng ràng, vô cùng thấu triệt.
Chẳng qua là bộ dáng như vậy tràn ngập tính lừa gạt, nàng cũng ưa thích làm một đứa trẻ vĩnh viễn chưa trưởng thành ở trước mặt mẹ.
Ngọc dung của Nam Cung Mê Ly liền giật mình, sau đó có chút vui mừng khẽ vuốt khuôn mặt mềm mại của nàng, đôi mắt đẹp lưu chuyển sóng mắt mẫu tính, nói: "Tốt, mẹ nghe Thiên Thiên."
"Kỳ thật tính tình của cha rất dễ dỗ, mẹ chỉ cần hơi nói hai câu lời dễ nghe là được."
"Dĩ nhiên, Thiên Thiên biết mẹ khẳng định nói không nên lời, bất quá cha đối với mẹ lòng có thua thiệt, chỉ cần mẹ hơi hạ thấp tư thái một chút điểm, nghĩ đến cha liền có thể ý thức được, nguyện ý làm ra lui bước, sau đó mẹ chỉ cần lại thoáng lui bước một chút…"
Nam Cung Thiên Thiên kéo mẹ mình, lại mang bộ dáng hồn nhiên ngây thơ như thường ngày, ngón trỏ cùng ngón cái bóp ra khoảng cách hơn tấc, mang theo vài phần giọng điệu nũng nịu.
"Tốt ~"
Nam Cung Mê Ly lúc này cũng có một loại cảm giác nữ nhi đã lớn, nhéo nhéo khuôn mặt trắng nõn của nàng, cười nói.
Mạnh Tiểu Thiền bên cạnh nghe nói như thế, lại có chút nơm nớp lo sợ.
Thầm nghĩ lời này cũng chỉ có Nam Cung Thiên Thiên mới dám nói.
Nếu đổi thành người khác, sư tôn khẳng định sẽ đột nhiên giận dữ!
Bất quá nàng cảm giác, lần này sư tôn đi tới Khương Quốc, cùng Lục lang hẳn là cũng xảy ra chuyện gì không muốn người biết, thái độ cũng có thay đổi.
Cũng không biết qua bao lâu, Nam Cung Mê Ly nhìn về phía nữ nhi đang có vẻ mặt hơi lo lắng, nhẹ giọng nói ra: "Thiên Thiên, cần phải trở về rồi."
Nam Cung Thiên Thiên không nói gì, qua rất lâu mới có chút thất lạc nhìn về phía Mạnh Tiểu Thiền, nói ra: "Tiểu Thiền tỷ tỷ, mai ngọc giản này, làm phiền tỷ đến lúc đó giao cho cha đi."
"Tốt, Thiên Thiên muội yên tâm."
Mạnh Tiểu Thiền hít sâu một hơi, nhẹ gật đầu, nhưng trong lòng nhịn không được thở dài.
Nam Cung Thiên Thiên lần này đi tới Tiên Liên Tông, muốn trở về sợ là ít nhất phải mấy chục năm sau.
Lục lang mới cùng Thiên Thiên nhận nhau, bây giờ liền lại muốn tách rời, chẳng biết lúc nào mới có thể gặp lại.
"Đi thôi, mẹ."
Nam Cung Thiên Thiên hướng mẹ mình nói ra, không tiếp tục trì hoãn nữa.
Dù cho Bạch Liên Chân Quân vô cùng coi trọng mình, nhưng chậm trễ quá lâu cũng dễ dàng lưu lại ấn tượng không tốt cho đối phương.
Ngay tại lúc hai người vừa đi ra khỏi Tiên Chu Phường Thị, trên không trung, một bóng người đột nhiên hạ xuống…
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập