Chương 13: hỗn loạn

Drake ngồi trên một chiếc xe ngựa với 1 đoàn kỵ sĩ hộ tống bao gồm 120 người.

Đoàn người di chuyển liên tục bất kể ngày đêm hướng về vương đô, bên ngoài hiện tại đang mưa tầm tã hạn chế tầm nhìn, tiếng gió rít qua khe cửa sổ mang theo hơi lạnh chưa dứt của mùa đông vào trong khoang xe.

Ngồi đối diện ông trong toa xe là một ông lão râu tóc bạc phơ nhưng được chăm chút rất kỹ lưỡng và gọn gàng, ông lão mặc một chiếc áo bào màu xanh da trời với một nét mặt trang nghiêm.

Drake khẽ thở dài rồi nói"Ông nghĩ Castille gọi ta về vương đô gấp như vậy để làm gì ?

Mấy tháng gần đây ta thực sự không có thời gian, lũ chuột nhắt xuất hiện ngày càng nhiều.

Ta linh cảm có chuyện gì đó sắp xảy ra.

"Ông lão phì cười rồi nói"Hắn sợ ngươi nghĩ quẩn, mất vợ mất con, ít ai lại điềm tĩnh như ngươi.

"Drake lắc đầu nói"Ta mất vợ nhưng con ta đều còn sống, đứa nhỏ nhất cũng chỉ là đang mất tích.

Nói ta không lo lắng chính là nói dối nhưng với tình trạng hiện tại ta không có quyền lựa chọn.

Một bên là an nguy của cả vương quốc, bên kia là con ta, bọn chúng thực sự giao cho ta một bài toán khó.

"Ông lão vuốt râu nói"Ta rất thán phục lựa chọn của ngươi, ta không làm được.

Các học viện hoàng gia bây giờ có thể tổng động viên ra được thêm khoảng 5000 kỵ sĩ dự bị, đều là các học sinh năm cuối chuẩn bị ra trường, chất lượng cũng không phải tệ.

Chúng ta cũng đã triệu tập được 60 pháp sư tập sự từ Javu trở về để sẵn sàng cho mọi diễn biến có thể xảy ra.

Lương thảo cũng đã được chuyển cho các kỵ sĩ đoàn, với tốc độ thế này thì chúng ta còn đủ lương thảo cho 3 năm nữa.

"Drake nheo mắt lại rồi nói"Không đủ, tổng động viên nô binh ở các thành gần biên giới đi.

Ta có cảm giác đám cuồng tín và đám dwarf tự xưng White mountain đang bí mật làm chuyện gì đó, lũ tiên cũng đang tích cực hoạt động vượt mức bình thường.

Báo cáo trinh sát đề cập việc nhìn thấy Ent Guard ở nhiều vị trí và tần suất cũng đang gia tăng trong 6 tháng gần đây.

Báo cho các thành chủ tăng cường điều tra lũ chuột nhắt và diệt trừ chúng.

"Ầm !

Âm thanh vang lên từ cửa xe, ở bên ngoài vô số mũi tên được bắn ra từ rừng cây 2 bên đường.

Lũ chiến mã kéo xe lúc này đã gục xuống đất với hàng chục mũi tên cắm đầy cơ thể.

Đoàn kỵ sĩ nhanh như cắt tụ lại xung quanh xe ngựa và giơ khiên sẵn sàng chiến đấu.

Những bóng đen lao nhanh trong khu rừng càng làm không khí trở nên quỷ dị, xa xa những cặp mắt ánh lên màu xanh lá nhìn chằm chằm về hướng này.

Tiếng mưa vỗ vào áo giáp của những kỵ sĩ trở thành âm thanh duy nhất còn vang lên, khu rừng trở nên yên lặng một cách đáng sợ, màn mưa giúp che giấu kẻ thù làm chúng chỉ còn là những tàn ảnh lắc lư hòa vào khu rừng tĩnh mịch.

Một vài mũi tên bắn ra từ những bụi cây một cách ngẫu nhiên kéo căng dây thần kinh của mọi người, nhưng rồi mặt đất dần rung lên theo nhịp như thứ gì đó đang bước đến đây.

Âm thanh cây gỗ bị bẻ gãy vang lên liên tục, tiếng trống thùng thùng cũng bắt đầu vang lên giữa chiến trường.

Từ bóng đêm của khu rừng, một bầy troll núi xuất hiện, chúng cầm trong tay là những thân cây bị bứng lên tận gốc, vẫn còn vương lại đất đá dính trên bộ rễ của những thân cây.

Sau lưng chúng là hàng trăm con goblin, ăn mặc rách rưới với làn da xanh lá sẫm màu.

Chúng tràn lên như 1 cơn sóng vỗ mạnh vào đội hình của những kỵ sĩ, lũ goblin không phải là vấn đề nhưng lũ troll núi lại là vấn đề.

Bọn troll núi cao hơn 3 mét với làn da màu xám như vỏ đá và cứng cũng như đá, sức mạnh vượt trội và khả năng tái tạo khủng bố thường giúp chúng chễm chệ ở một vị trí khá cao trong chuỗi thức ăn.

Với một kỵ sĩ tập sự, đấu khí còn yếu ớt, khả năng chém xuyên phá làn da của lũ troll này thôi đã là một việc tốn sức.

Với những kỵ sĩ chính thức thì công việc sẽ nhẹ nhõm hơn, nhưng cũng chỉ là nhẹ nhõm hơn.

Việc săn bắt troll thường mang theo những vũ khí hạng nặng chuyên dụng nhưng rất tiếc là đoàn kỵ sĩ này không hề mang.

Lũ troll lúc này đã như sói vào bầy dê, con dẫn đầu dùng thân cây trên tay mình vung mạnh, đánh bay 3 4 kỵ sĩ trước mặt như những con búp bê vải.

Lũ goblin lao đến bám sát những kỵ sĩ xung quanh, con thì đu lên tấm khiên, con thì ôm lấy chân làm hạn chế chuyển động của kỵ sĩ rất nhiều, chúng còn dùng dao cố đâm vào những khe hở trên bộ giáp trên người những kỵ sĩ.

Rất may là những kỵ sĩ hàng sau nhanh chóng tiến lên giúp đỡ dọn sạch đám goblin, đám troll cũng được những kỵ sĩ kỳ cựu hơn đón đánh.

Bọn họ kích hoạt chiến kỹ làm cả người họ được bao bọc trong một ánh sáng màu vàng chói lọi.

Một kỵ sĩ phụ trách đỡ đòn trong khi 4 người khác tập trung chặt đứt tứ chi của 1 con troll.

Âm thanh gào thét của lũ troll bị thương làm chúng trở nên mất trí, một vài kỵ sĩ không phản ứng kịp đã bị trúng đòn nôn acid của chúng và bị thương nặng.

Những kỵ sĩ dự bị thì còn bị thảm hơn, một số người bị lũ goblin tìm ra những khe hở trong bộ giáp của mình và bị chúng chặt đứt tay chân trước khi đồng đội kịp cứu viện.

Cũng may là lũ goblin rất hèn nhát, chỉ sau một hồi giao chiến chúng đã cảm nhận được những kỵ sĩ này là con mồi khó xơi nên đã xoay đầu bỏ chạy.

Con đầu tiên chạy kéo theo con thứ 2, con thứ 3, sau đó là bỏ chạy hàng loạt dù số lượng goblin còn lại vẫn rất đông.

Lũ troll đang bị nhóm kỵ sĩ kỳ cựu vây lại thì không may mắn như vậy, chúng bị bao vây nhanh chóng và giết chết.

Máu troll chảy khắp nơi nhuộm cả vùng rừng thành màu tím, những kỵ sĩ bắt đầu giúp đỡ chữa trị cho nhau và tìm kiếm những người mất tích.

Drake ngồi chán nản trong xe ngựa, vừa rồi ông đã tính xuất thủ để giải quyết cho nhanh nhưng ông lão đối diện đã ngăn lại với một lý do đơn giản, lũ trẻ cần rèn dũa mới có thể trưởng thành.

"Vừa nãy lũ elf đã mở đầu tập kích chúng ta, bọn nhóc này lại vùi đầu vào đối phó lũ troll và goblin.

haizz"Drake thở dài ngao ngán"Ta chắc là những kỵ sĩ trẻ tuổi của chúng ta sau khi quan sát và phát hiện thấy lũ elf đã ngừng công kích sau khi bọn troll xuất hiện nên đã tập trung sự chú ý và nguồn lực vào mối đe dọa lớn nhất."

Ông lão cười lớn rồi vuốt râu"Ta nghĩ ông nên đi ra ngoài và giúp bọn nhóc bị chặt đứt tay chân đi, trước khi chúng bị chảy máu đến chết."

Drake xua tay nói"Vậy đại công tước nghỉ ngơi, ta đi rồi sẽ về ngay."

Ông lão vuốt thẳng quần áo trên người rồi bước ra ngoài

Bên ngoài hiện giờ vẫn còn đang rất hỗn loạn, một số người bị chặt mất tay chân còn bị lũ goblin cắp lấy khúc tay chân đó chạy đi mất.

Những kỵ sĩ kỳ cựu thì đang ngồi tổng kết lại kinh nghiệm chiến đấu cho những kỵ sĩ dự bị nghe.

Ông lão chậm rãi đi về phía nơi đặt thương binh, những kỵ sĩ đang chăm sóc người bị thương nhìn thấy ông cũng hành quân lễ cúi chào, một người trẻ tuổi bước tới báo cáo"Thủ tướng Oslon, thật may mắn khi có ngài ở đây, có 18 dự bị sinh bị thương, 2 người mất chi không thu hồi được.

Những người còn lại đã được băng bó và chữa trị phục hồi khả năng hoạt động."

"Mang ta tới gặp 2 người bị mất chi đi."

Oslon mỉm cười nói

Người kỵ sĩ trẻ tuổi dẫn ông đến 1 gốc cây khá lớn, bên dưới là 2 người đang nằm bất động, hơi thở đều đặn cho thấy họ đang ngủ, cậu ta gãi đầu giải thích"Mong ngài thứ lỗi, chúng tôi không có cách giúp họ giảm đau nên đành đánh ngất họ.

"Oslon ngồi xuống chạm vào cơ thể 2 người bị thương, cơ thể ông bắt đầu hiện lên vô số đường vân phức tạp bao phủ làn da của ông, nơi ông ngồi lúc này được bao trùm trong ánh sáng hoàng kim thuần khiết.

Từ cơ thể của 2 người bị mất chi, những chi mới được tái tạo, xương mọc ra làm nền, gân và máu bám sát theo sau, sau đó là cơ và da.

Chuyện xảy ra không nhanh nhưng cũng không phải chậm, tầm 15 phút sau thì quá trình hoàn tất.

"Tạ ơn ngài đã giúp đỡ họ."

Kỵ sĩ trẻ tuổi cảm động và biết ơn Oslon vô cùng

Ông vẫy tay nói"Chuyện nhỏ thôi, chuẩn bị cắm trại đi, những người bị thương còn lại nên được nghỉ ngơi.

"Ở một nơi khác trong vương quốc, dưới ánh trăng bạc lạnh lẽo, hai kỵ sĩ cưỡi ngựa chậm rãi tiến vào thị trấn Black Water.

Tên thị trấn giờ nghe thật mỉa mai – nước đen như mực, không phải vì đêm tối, mà vì thứ gì đó đang giết chết nó từ bên trong.

Kỵ sĩ lớn tuổi hơn, tên là Aldric, từng là đội trưởng cận vệ của 1 tử tước.

Ông có mái tóc muối tiêu và đôi mắt luôn nhìn xa hơn những gì người khác thấy.

Người còn lại là Lirien – kỵ sĩ trẻ, tóc đỏ như lửa, tính tình nóng nảy nhưng trái tim sáng.

Họ được kỵ sĩ đoàn gửi đến sau khi ba lá thư cầu cứu liên tiếp bị chặn lại, chỉ một lá thư cuối cùng thoát được nhờ được giấu trong bụng một con chim bồ câu đã chết.

Dân chúng ở đây không còn sức để hoan nghênh.

Họ nằm la liệt bên bờ suối, bên giếng, bên vòi nước công cộng – những người còn sống thì run rẩy, mắt trắng dã, môi tím tái.

Trẻ con chết trước, người già chết sau, người khỏe mạnh nhất chỉ trụ được vài ngày nữa.

Aldric quỳ xuống bên một giếng cổ, dùng dao găm khuấy nhẹ mặt nước.

Một lớp màng mỏng óng ánh nổi lên – không phải dầu, mà là thứ gì đó kim loại, lấp lánh như thủy ngân pha lẫn bụi sao.

“Không phải nọc rắn, ” Lirien nói, giọng khàn khàn.

“Cũng không phải nấm độc hay thực vật.

Mùi giống… giống như khi thợ rèn tôi kiếm bị bỏ quên trong lò than quá lâu.

Họ mất ba ngày để lần theo dấu vết.

Không có dấu chân lạ quanh các giếng.

Không có thùng hàng khả nghi nào vào thị trấn trong tháng qua.

Nhưng Aldric nhận ra một điều:

tất cả các giếng bị nhiễm đều nằm trên một đường thẳng tưởng tượng – đường thẳng nối từ lâu đài bỏ hoang trên đồi Raven’s Crest xuống tận con sông lớn phía nam.

Đêm thứ tư, dưới cơn mưa phùn lạnh buốt, họ cải trang thành thương nhân lang thang và đột nhập vào lâu đài Raven’s Crest – nơi mà dân chúng đồn đại đã bị ma ám suốt hai mươi năm.

Họ không gặp ma quỷ.

Họ gặp một người đàn ông mặc áo choàng lụa đen, đứng một mình trong căn phòng lớn đầy ống thủy tinh và bình sứ.

Trên bàn là những lọ chất lỏng màu đỏ phát sáng yếu ớt.

Bên cạnh là sơ đồ của toàn bộ hệ thống suối ngầm dưới thị trấn – những đường ống dẫn nước được vẽ tỉ mỉ bằng mực đỏ.

Người đàn ông không chạy trốn.

Ông ta chỉ mỉm cười nhẹ.

"Ta là Fushwarg, một tư tế nho nhỏ của thần điện hỏa thần, ta có thể giúp gì cho các ngươi sao ?"

Aldric dừng bước giữa căn phòng ẩm mốc, tay phải vẫn đặt trên chuôi kiếm dài, ngón cái vuốt nhẹ lên vết xước cũ trên cán kiếm – dấu vết của hàng trăm trận đánh.

Đôi mắt ông, màu xám như sương mù buổi sáng, không rời khỏi gương mặt Fushwarg dù chỉ một giây.

“Thần điện hỏa thần, ” ông lặp lại, giọng trầm và chậm, mỗi chữ như một nhát búa rèn.

“Ta từng quỳ trước bàn thờ Ngài ấy, hai mươi năm trước, khi còn là cận vệ của tử tước Elandor.

Nhưng ta chưa từng thấy vị tư tế nào ăn mặc như ngươi.

Lirien rút thanh kiếm ngắn ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm lóe lên dưới ánh lửa đỏ rực từ những lọ chất lỏng.

Mái tóc đỏ ướt mưa dính bết vào trán, giọng nói vang lên như lửa nổ:

“Giúp?

Ngươi vừa nói ‘giúp’?

Dân Black Water đang nằm la liệt như cá chết trên bờ, trẻ con tím tái trước khi kịp khóc, mà ngươi đứng đây mỉm cười như đang mời trà?

Những đường ống ngầm nối từ Raven’s Crest xuống suối – ta đã vẽ lại trên giấy da.

Tất cả giếng bị nhiễm đều nằm trên đường thẳng ấy.

Và thứ kim loại óng ánh trong nước… mùi của nó giống hệt mùi trong căn phòng này.

Ngươi nghĩ chúng ta ngu ngốc sao, lão tư tế?

Fushwarg vẫn đứng yên, hai tay ẩn trong ống áo choàng đen.

Nụ cười của ông ta không hề thay đổi, nhưng ánh mắt lóe lên một tia sáng đỏ yếu ớt – cùng màu với những lọ chất lỏng trên bàn.

Aldric bước thêm một bước, ông không rút kiếm, nhưng giọng ông giờ đã lạnh như băng giá :

“Ta không đến đây để nghe lời cầu xin hay lời giải thích dài dòng.

Ta chỉ muốn một câu trả lời ngắn gọn, ngươi đã làm gì với nước ngầm của Black Water?"

Làm gì ư ?

Ta đã dùng máu của ác quỷ để ô nhiễm nguồn nước của thị trấn này, thì sao chứ ?

Các ngươi có thể làm được gì ta đây ?"

Fushwar mỉm cười khinh miệt rồi nói

Vậy thì nhân danh quốc vương ta tuyên án ngươi tội chết, thi hành ngay lập tức.

Lirien vung kiếm chém về phía Fushwar

Fushwar lại không hề phản công mà chỉ nhẹ nhàng né sang một bên cười khẩy

Lũ kỵ sĩ các ngươi luôn rao giảng đạo đức nhưng chỉ toàn dối trá giả tạo, mạnh được yếu thua là quy luật của tự nhiên, các ngươi cho mình là ai mà giẫm đạp lên quy tắc của thế giới này ?"

Đáp lại hắn là một cú đá móc của Aldric thẳng vào sườn của hắn làm hắn ngã vào chiếc bàn đựng đầy những lọ thủy tinh ở giữa phòng.

Chất lỏng từ những lọ thủy tình này bắt đầu phản ứng dữ dội với nhau tạo nên một lớp khói mù dày đặc mang theo một mùi hôi thối khó tả.

Bất ngờ một chiếc gai xương xé toạc màn khói lao về phía Aldric, dù ông đã cố xoay người né nhưng vẫn bị xượt qua chỗ vai và bị thương.

Fushwar bay lơ lửng trong không khí từ từ xuyên qua làn khói, 2 mắt hắn lúc này đã biến mất, thay vào đó là 2 đốm lửa đỏ  đang nhảy múa bên trong hốc mắt hắn nhìn cực kỳ quỷ dị.

Hắn vung nhẹ tay, một chiếc gai xương được tạo thành nhanh chóng sau đó tiếp tục phóng về phía Aldric.

Aldric lăn một vòng trên sàn đá lạnh, vai trái rỉ máu nóng hổi từ vết xước sâu do gai xương đầu tiên.

Thanh kiếm dài của ông vung lên theo phản xạ, lưỡi kiếm chạm phải chiếc gai xương thứ hai đang lao tới.

Tiếng kim loại va chạm vào xương vang lên khô khốc, nhưng lực đẩy vẫn đủ mạnh khiến ông lùi ba bước, lưng đập vào tường ẩm mốc.

“Đừng có mơ!

” Lirien gầm lên, lao xuyên qua làn khói hôi thối.

Cậu lao tới như một ngọn lửa sống, kiếm ngắn vung ngang, chém đứt phăng chiếc gai xương thứ ba vừa mới hình thành trong không khí.

Mảnh xương vỡ tung, rơi loảng xoảng xuống sàn như những mảnh thủy tinh đen.

Fushwarg vẫn lơ lửng, áo choàng lụa đen bay phần phật dù không có gió.

Hai hốc mắt đỏ rực như than hồng cháy trong lò rèn, miệng hắn há ra, giọng nói vang vọng như vọng từ dưới đáy vực sâu:

“Các ngươi vẫn chưa hiểu gì cả.

Ta không phải tư tế… Ta là hiện thân của lời nguyền mà chính thần điện hỏa thần ban xuống.

Thị trấn Black Water sẽ là tế phẩm của ta dâng lên hỏa thần vĩ đại.

Hắn giơ cả hai tay lên.

Khói mù dày đặc từ những lọ thủy tinh vỡ bắt đầu xoáy lại, hóa thành những sợi dây xương trắng nhợt nhạt tỏa ra khắp thị trấn bao trùm lên vạn vật.

Aldric đứng dậy, máu từ vai chảy dài xuống cánh tay phải.

Ông không nói gì, chỉ rút một lọ nhỏ từ trong áo giáp – thứ mà ông đã chuẩn bị từ ba ngày trước khi lần theo mùi kim loại trong nước.

Ông ném mạnh lọ thủy tinh về phía Fushwarg.

Lọ vỡ tan giữa không trung.

Một thứ chất lỏng trong suốt, không màu, bắn tung tóe lên lớp khói đang xoáy.

Tiếng xèo xèo vang lên như thịt nướng trên than hồng.

Lớp xương trắng quanh người Fushwarg bắt đầu tan chảy, nhỏ giọt xuống sàn như sáp nến đen.

“Ngươi… ngươi đã làm gì?

” Fushwarg gầm lên lần đầu tiên, giọng không còn khinh miệt mà đầy kinh hoàng.

Lửa đỏ trong hốc mắt hắn bắt đầu chập chờn, yếu dần.

Aldric bước tới, giọng trầm lạnh:

“Ta từng là cận vệ của tử tước Elandor.

Ta biết chính xác thứ chất lỏng mà ngươi dùng để ô nhiễm nước ngầm là gì.

Và ta cũng biết cách trung hòa nó.

Đó không phải máu ác quỷ… mà là thi độc.

Chỉ cần một giọt dung dịch bạc từ đền thờ cũ là đủ làm nó phản ứng ngược lại.

Fushwarg rên lên một tiếng dài, thân thể từ từ rơi xuống sàn.

Hai hốc mắt lửa đỏ tắt dần, chỉ còn lại hai con ngươi đen ngòm, trống rỗng.

Khói mù tan dần, để lộ căn phòng với những ống thủy tinh vỡ nát và sơ đồ suối ngầm đang cháy xém góc.

Ngươi nghĩ ngươi đã thắng rồi sao ?"

Fushwar thều thào

Ta rất muốn biết ngươi còn hậu chiêu gì ?"

Aldric nhìn vào hắn chầm chậm nói

Nghi lễ hiến tế đã hoàn tất từ lâu, hưởng thụ lời nguyền đi lũ kỵ .

Fushwar hoàn toàn chết đi trước khi nói hết câu

Cơn mưa phùn vẫn rơi nặng hạt ngoài kia, tiếng nước nhỏ giọt từ mái ngói vỡ của lâu đài Raven’s Crest hòa lẫn với tiếng rên rỉ xa xăm từ thị trấn Black Water.

Aldric đứng lặng bên xác Fushwar – hay thứ gì đó từng là hắn – giờ chỉ còn là một đống thịt nhũn, da dẻ xám ngoét, hai hốc mắt trống rỗng như giếng cạn.

Lọ dung dịch bạc đã làm tan chảy cơ thể Fushwar, nhưng lời nguyền.

lời nguyền vẫn sống.

Lirien thở hổn hển, kiếm ngắn vẫn nắm chặt, máu từ vài vết xước nhỏ rỉ ra trên tay cậu.

Cậu nhìn ra cửa sổ vỡ, nơi ánh trăng bạc chiếu xuống thị trấn giờ đã biến thành địa ngục trần gian

“Những người chết.

họ đang đứng dậy, ” cậu thì thầm, giọng lạc đi.

“Không phải ảo giác.

Ta thấy chúng.

Chúng không kêu gào, không gầm gừ.

chỉ lặng lẽ bước đi, mắt trắng dã, và giết bất cứ thứ gì còn thở.

Aldric không đáp ngay.

Ông quỳ xuống, dùng mũi giày khều nhẹ xác Fushwar.

Từ miệng hắn, một dòng chất lỏng đen đặc trào ra, không phải máu, mà giống như máu đã pha lẫn tro than – thi độc đã được kích hoạt hoàn toàn khi sinh mệnh rời khỏi cơ thể hắn.

Nghi thức hiến tế không phải để giết dân chúng ngay lập tức.

Nó để biến cái chết của họ thành chìa khóa mở cổng cho lời nguyền cổ xưa.

Ông đứng dậy, vai trái vẫn rỉ máu, nhưng ánh mắt không hề dao động.

“Đây không phải zombie thông thường, ” Aldric nói chậm rãi.

“Không phải virus, không phải bệnh dịch.

Đây là necromancy cấp cao – lời nguyền được gieo vào chính nguồn nước.

Mỗi người uống nước, chết đi, rồi sống lại.

họ trở thành vật chứa cho linh hồn bị trói buộc.

Fushwar không phải hiện thân của lời nguyền.

Hắn là công cụ.

Lirien quay phắt lại, mắt đỏ rực như tóc cậu.

“Vậy giờ sao?

Chúng ta đã giết hắn, trung hòa thi độc trong nước.

nhưng thị trấn đã chết gần hết.

Những kẻ sống sót cuối cùng đang bị xé xác ngoài kia!

Aldric bước tới bàn, nhặt mảnh sơ đồ suối ngầm bị cháy xém.

Những đường ống dẫn nước được vẽ bằng mực đỏ giờ loang lổ, nhưng ông vẫn nhận ra một chi tiết quan trọng:

một vòng tròn nhỏ ở trung tâm thị trấn – giếng cổ nhất, nơi mà đường thẳng từ Raven’s Crest hội tụ.

“Không phải tất cả đã mất, ” ông nói.

“Nghi thức hoàn tất khi Fushwar chết, nhưng nguồn neo vẫn còn.

Nếu phá hủy trung tâm – giếng mẹ – lời nguyền có thể bị cắt đứt.

Ít nhất.

nó sẽ dừng việc lây lan thêm.

Lirien nuốt khan.

“Và những undead ngoài kia?

Chúng sẽ không đứng yên để ta phá giếng đâu.

Aldric nắm lấy thanh kiếm kiểm tra tình trạng rồi nói

“Ta biết.

Đó là lý do ta cần cậu ở lại đây, canh chừng xác hắn.

Đừng để bất kỳ thứ gì chạm vào xác hắn.

Ta sẽ đi một mình.

“Một mình?

” Lirien gần như hét lên.

“Ông điên rồi!

Vai ông đang chảy máu, và ngoài kia là cả một đạo quân xác sống!

Aldric đặt tay lên vai cậu – bàn tay nặng nề, nhưng ấm áp lạ thường.

“Cậu là lửa, Lirien.

Lửa cần cháy ở nơi sáng nhất.

Còn ta.

ta là người quen với bóng tối.

Ta đã thấy những thứ tồi tệ hơn thế này.

Nếu ta không trở lại trước bình minh, cậu hãy chạy.

Chạy về phía nam, báo cho kỵ sĩ đoàn.

Đừng quay lại.

Lirien nắm chặt chuôi kiếm, mắt long lanh nước – không phải vì sợ, mà vì giận dữ và bất lực.

“Ông.

ông đừng chết.

Không được chết.

Aldric chỉ mỉm cười nhạt – nụ cười hiếm hoi của ông.

“Ta chưa bao giờ hứa sẽ sống mãi.

Nhưng ta hứa sẽ cố gắng.

Ông quay người, bước ra khỏi căn phòng.

Tiếng rên rỉ từ thị trấn giờ đã trở thành tiếng bước chân lê lết đồng loạt – hàng trăm, hàng ngàn đôi chân chết chóc đang hướng về những người còn sống sót của thị trấn.

Dưới cơn mưa phùn lạnh buốt như kim châm, Aldric bước xuống con dốc đá lởm chởm dẫn từ Raven’s Crest xuống thị trấn.

Mỗi bước chân ông đều nặng nề, không phải vì vết thương trên vai – máu đã đông lại thành lớp vảy đen – mà vì tiếng bước chân lê lết đang vang vọng khắp nơi.

Hàng trăm cái bóng trắng nhợt nhạt lấp loá dưới ánh trăng bạc, mắt chúng trắng dã như sữa loãng, miệng há hốc không phát ra tiếng kêu, chỉ có tiếng thịt mục nát cọ vào nhau.

Chúng không đuổi theo ông ngay.

Chúng đang tập trung vào những ngôi nhà còn sót lại ánh đèn le lói.

Tiếng khóc trẻ con đứt quãng vang lên rồi im bặt.

Một người phụ nữ lao ra cửa, ôm chặt đứa con trai nhỏ, nhưng ba xác sống đã túm lấy bà, móng tay đen sì xé toạc cổ họng bà trong im lặng chết chóc.

Đứa trẻ bị nuốt chửng vào đám đông xác sống mà không kịp kêu.

Aldric siết chặt chuôi kiếm.

Ông không thể dừng lại.

Ông biết:

nếu dừng, mọi thứ sẽ vô ích.

Ông băng qua quảng trường trung tâm, nơi giếng mẹ nằm ngay dưới gốc cây sồi cổ thụ đã chết khô từ lâu.

Mặt đất quanh giếng loang lổ những vết chân trần của người chết.

Nước từ giếng trào ra, không còn óng ánh kim loại nữa, mà đen đặc như nhựa đường, sủi bọt và tỏa ra mùi thi độc quen thuộc – mùi của lời nguyền.

Một ma pháp trận mỏng manh đang xoay chậm bao quanh miệng giếng, như một cổng dịch chuyển đang mở hé.

Bên trong là những linh hồn bị trói buộc – những bóng dáng mờ ảo của người dân Black Water.

Aldric rút lọ dung dịch bạc cuối cùng từ trong áo giáp.

Ông quỳ xuống, nhưng chưa kịp đổ thì một bàn tay lạnh ngắt túm lấy cổ chân ông.

Một xác sống – từng là người thợ rèn mà ông từng gặp vài ngày trước – kéo ông ngã.

Miệng nó há to, răng đen ngòm cắn xuống chân ông.

Aldric gầm lên, vung kiếm chém phăng đầu nó.

Đầu rơi xuống, nhưng thân thể vẫn bám chặt, móng tay cào xé da thịt ông.

Thêm hai, rồi bốn xác sống lao tới.

Chúng không gầm gừ như zombie thông thường.

Chúng di chuyển như những con rối bị kéo bằng sợi chỉ vô hình, im lặng, chính xác, và hung tợn hơn cả chó sói.

Aldric lăn một vòng, dùng chân đạp bật hai con, kiếm dài vung ngang chém đứt hai cái cổ khác cùng lúc.

Máu đen đặc bắn tung tóe, dính đầy mặt ông.

Vết thương vai rỉ máu nóng hổi, nhưng ông không cảm thấy đau.

Chỉ có một ý nghĩ duy nhất:

phải phá giếng trước khi ma pháp trận được kích hoạt hoàn toàn.

Ông lao tới miệng giếng, giơ lọ bạc lên.

Nhưng đúng lúc đó, mặt đất rung chuyển.

Từ đáy giếng, một cánh tay xương khổng lồ vươn lên, nắm chặt cổ tay ông.

Da thịt ông bị siết đến nứt toác.

Lọ bạc rơi tõm xuống nước đen, tan biến trong tiếng xèo xèo cuối cùng.

“Không…” Aldric thì thầm, lần đầu tiên để lộ chút tuyệt vọng.

Cánh tay xương kéo ông xuống.

Nước đen ngập đến đầu gối ông.

Những linh hồn trong giếng thì thầm rõ hơn:

“Gia nhập chúng ta… trở thành một phần của lời nguyền…”

Bất chợt, một tiếng hét vang lên từ phía sau.

“LIRIEN!

ĐỪNG!

” ông gào lên trong tuyệt vọng

Nhưng cậu đã ở đây.

Tóc đỏ ướt sũng, mắt long lên như lửa địa ngục, Lirien lao qua đám undead như một cơn bão.

Nắm chặt lấy lọ chất lỏng đỏ mà cậu đã lấy từ bàn thí nghiệm của Fushwar trước khi rời lâu đài, cậu đổ lên thanh kiếm.

Lưỡi kiếm bùng cháy, không phải lửa thông thường, mà là lửa của chính thi độc đã bị lưỡi kiếm bạc trung hòa ngược lại.

Cậu chém một đường thẳng vào cánh tay xương khổng lồ.

Tiếng xương nứt vỡ vang lên như sấm.

Cánh tay tan rã, thả Aldric ra.

Nước đen phun lên như suối phun.

“Ông nghĩ tôi sẽ để ông chết một mình à?

” Lirien gầm lên, giọng run vì giận và sợ.

“Tôi là lửa, nhưng nhiệm vụ của lửa là đẩy lùi đêm đen, nhanh đứng lên.

"Aldric đứng dậy, máu chảy lênh láng, nhưng ông cười – nụ cười thực sự, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm.

“Được rồi, nhóc con.

Cùng nhau.

Hai kỵ sĩ đứng tựa lưng vào lưng trước miệng giếng mẹ.

Xung quanh họ, hàng trăm undead đang quay đầu, chậm rãi tiến tới.

Aldric cầm thanh kiếm dài, Lirien cầm kiếm cháy.

Họ không cần nói gì nữa.

Chỉ cần một cái gật đầu.

Cùng lúc, họ lao xuống giếng.

Kiếm của Aldric đâm thẳng vào trung tâm của ma pháp trận.

Kiếm của Lirien chém ngang, lửa đỏ lan ra như mạng nhện.

Tiếng nổ vang lên – không phải tiếng nổ thông thường, mà là tiếng linh hồn bị giải thoát kêu gào trong khoảnh khắc cuối cùng.

Nước đen sôi lên, bốc khói trắng.

Xác sống xung quanh ngã quỵ đồng loạt, như những con rối bị cắt chỉ.

Mắt chúng từ trắng dã trở lại màu sắc bình thường, rồi tan thành tro bụi theo gió mưa.

Ma pháp trận vỡ tan thành hàng ngàn mảnh ánh sáng, rơi xuống như tuyết đen.

Khi bình minh ló dạng, mưa đã tạnh.

Thị trấn Black Water vẫn im lìm, vẫn đầy xác chết.

Nhưng lời nguyền đã đứt.

Những người còn sống sót – chỉ khoảng hai chục linh hồn run rẩy – lần lượt bò ra từ hầm trú ẩn, nhìn hai kỵ sĩ đứng trên miệng giếng mẹ, vai kề vai, máu hòa lẫn với nước mưa.

Aldric nhìn Lirien, vai ông vẫn rỉ máu, nhưng ánh mắt ông giờ đã xa xăm hơn bao giờ hết.

“Cậu đã phá luật của ta, nhóc.

Lirien cười toe toét, dù mệt mỏi đến mức suýt ngã.

“Quy luật của tự nhiên là mạnh được yếu thua, phải không?

Nhưng ta chọn làm kẻ mạnh theo cách của mình.

Aldric đặt tay lên vai cậu lần nữa.

“Vậy thì… chúng ta về nhà.

Kỵ sĩ đoàn đang chờ báo cáo.

Và lần này, ta sẽ kể rằng có một thằng nhóc tóc đỏ đã cứu cả một thị trấn.

Họ quay lưng rời đi, bóng dáng hai kỵ sĩ hòa vào ánh bình minh đỏ rực phía đông.

Thị trấn Black Water sẽ được xây lại.

Nước sẽ trong trở lại.

Và lời nguyền của hỏa thần… lần này, đã thực sự bị dập tắt.

Dưới ánh nắng mai, hai kỵ sĩ cưỡi ngựa chậm rãi rời khỏi thị trấn.

Không ai hoan nghênh.

Không ai cần.

Họ chỉ cần biết:

họ đã làm được điều đúng.

Cám ơn các đại lão đã tặng hoa tiểu nhân vô cùng cảm kích

Dưới đây xin được vinh danh những đại lão đã tặng hoa cho tác

Đại lão Con Simp Lo12636

Đại lão Chien180

Đại lão Nhị Liêm Thần

Đại lão linliuleu

Đại lão Yuki Tiem

Chân thành cảm tạ sự tin tưởng và ủng hộ của các đại lão, em sẽ cố gắng viết truyện không phụ sự kỳ vọng của mọi người

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập