Chiếc airship nhỏ lướt êm ru qua tầng mây xám ngắt, động cơ ma lực phát ra tiếng rì rì như tiếng ong rừng.
Kain đứng một tay vịn lan can, gió lạnh táp vào mặt khiến áo choàng đen bay phần phật.
Bên dưới tàu, mặt biển dần nhường chỗ cho lục địa, những cánh rừng bạt ngàn dần chiếm chỗ, màu xanh của rừng rậm trải dài ngút tầm mắt, ở phía cuối chân trời có thể thấy được lờ mờ bóng dáng của 1 dãy núi.
"Chúng ta còn cách bao xa ?"
Kain hỏi"Theo bản đồ thì trưa nay chúng ta sẽ tới thành Exilon, theo mạch nước ngầm bên dưới thành phố rồi chúng ta sẽ đi vào hệ thống mạch nước ngầm trung ương.
Từ đó thêm 2 ngày đường nữa thì chúng ta sẽ đến bên dưới thành Iron Foot."
Raptor cầm bản đồ nghiên cứu và nói"Tình trạng sinh sản của đám người chuột sao rồi ông Raptor ?"
Kain hỏi tiếp"Cực kì thuận lợi, chỉ cần cung cấp đủ thực phẩm chúng ta có thể đạt 40000 sau 2 tuần nữa.
Nhóc có muốn chúng ta nghiên cứu thế hệ 3 bây giờ không ?"
Raptor nói với giọng vui vẻ"Ông có thể thiết kế thế hệ 3 theo yêu cầu của cháu sau ?"
Kain hỏi"Tất nhiên, nhóc cứ tùy ý yêu cầu, ta sẽ giúp nhóc hoàn tất."
Raptor cười sảng khoái nói"Vậy tốt nhất ông nên lấy ra giấy bút vì danh mục sẽ rất dài."
Kain cười ngượng ngùng
2 người bắt đầu nói về những ý tưởng Kain đưa ra, rất nhiều biến chủng được Kain đề nghị cho Raptor.
Đầu tiên là bộ binh hạng nặng với giáp sắt bảo vệ toàn thân, vũ trang kiếm khiên và giáo dài, nhiệm vụ chính là giữ chân kẻ thù, duy trì chiến tuyến.
Tiếp theo là các đơn vị ám sát, tiềm nhập bóng đêm, ám sát các chỉ huy hoặc mục tiêu giá trị cao.
Thứ 3 là các đơn vị đánh bom cảm tử, chúng sẽ là những cú đấm chí mạng vào giữa đội hình địch hoặc phá hủy công trình, cổng thành.
Yêu cầu tiếp theo là yêu cầu khó khăn nhất, giao phó lũ người chuột trí thông minh đủ để thành lập các đơn vị vũ khí chuyên trách như máy bắn đá hoặc đơn vị dùng nỏ cá nhân.
Không phải là chỉ đủ để vận hành mà còn phải là vận hành trơn tru chính xác.
Tiếp đến là những đơn vị khổng lồ hóa, phóng to kích thước của lũ người chuột lên kèm theo tăng cường cơ bắp.
Thế giới này tồn tại ma thú và rất nhiều loại đã được thuần dưỡng, với 1 đội quân non trẻ như người chuột, việc chống lại ma thú không phải là không thể nhưng tổn thất sẽ hơi cao.
Những đơn vị đã được khổng lồ hóa sẽ là con át chủ bài để đối đầu trực diện với ma thú.
Cuối cùng là cường hóa Skaven, tạo ra tầng lớp lãnh đạo cho giống loài người chuột, yêu cầu thông minh, mạnh mẽ và có khả năng lãnh đạo tuyệt đối.
Raptor ngồi cạnh ghi chép liên tục, đưa ra một số kiến nghị hoặc sửa chữa, ông cũng chuyển chủ trương đánh giết càng nhiều dwarf càng tốt sang bắt cóc càng nhiều dwarf mang về càng tốt.
Quân đoàn cần giáp trụ và vũ khí tốt hơn, số lượng cũng cực kì khổng lồ, nếu tất cả đều phải mua thì không bao lâu họ sẽ sập bàn vì phá sản.
Lượng lớn tù binh, nô lệ không những có thể bán đi mà còn có thể dùng để làm thợ rèn chế tạo vũ khí.
Một thứ khác được lưu tâm chính là công nghệ không gian của dwarf, những món đồ trữ vật của dwarf chế tạo thường có không gian bên trong rộng lớn hơn rất nhiều so với trữ vật của những loài khác chế tạo.
Nếu chiếm được thì không gian bên trong tàu phục sinh sẽ được cải thiện rất nhiều.
Helios cũng gợi ý về việc đào nghĩa trang và các lăng mộ xung quanh thành phố, vừa vơ vét tài sản vừa có thêm skeleton.
Kain cũng vui vẻ đồng ý, sống 2 đời cậu chưa đi đào mộ bao giờ nên cậu rất tò mò.
Ở phía bên kia bình minh cũng đã ló dạng mang ngày mới đến Iron Foot, không giống như những thành phố khác của dwarf, nơi này được xây dựng trên một bình nguyên như một đô thị của nhân loại.
Mỗi gia đình Dwarf trong những căn nhà đá chạm khắc tinh xảo – với cửa gỗ sồi nặng nề và tường khắc rune bảo vệ – quây quần quanh bàn đá.
Bữa sáng đơn giản nhưng thịnh soạn:
bánh mì nướng từ lúa mì, nấm hầm với thịt lợn rừng hun khói, phô mai cứng từ dê núi, và tất nhiên là một cốc bia nâu đậm đặc.
Những người lùn râu dài chải chuốt râu cẩn thận bằng lược xương, buộc dây da, rồi treo rìu chiến hoặc búa chiến lên lưng.
Trẻ con chạy lon ton học cách mài dao nhỏ, trong khi phụ nữ Dwarf – nhiều người cũng là thợ rèn hoặc chiến binh – kiểm tra giáp da và chuẩn bị bữa trưa cho chồng con.
Cuộc sống của họ vẫn diễn ra một cách bình lặng, không biết được rằng, kẻ thù của họ sắp sửa tấn công.
Mặt trời dần mọc lên, thoắt cái đã đến trưa, chiếc airship chở Kain lúc này cũng đã đến trên không của thành Exilon.
Bên dưới không phải dáng vẻ của một thành trì an bình mà nó đang bị tấn công dữ dội.
Những cột khói bốc lên từ nhiều bên xung quanh thành phố, vòng tường thứ 2 có vẻ vẫn đang trụ vững nhưng vòng ngoài đã hoàn toàn thất thủ.
Kain trầm mặc khi cậu nhìn kỹ những kẻ tấn công.
là nhân loại, còn là đám thổ phỉ ô hợp.
Tình trạng vương quốc khiến cậu cảm thấy bất an vô cùng, lửa giận trong lòng cậu cũng bốc lên cao.
"Chúng ta nên giúp họ, chúng ta cần đảm bảo đường lui nếu tương lai có bất trắc."
Raptor nói"Ta đồng ý với Raptor, chúng ta cũng có thể tận dụng thời cơ này để thử lửa quân đội của chúng ta."
Helios nói"Vậy chiến thuật là gì ?"
Kain hỏi"Chiến thuật gì, 30000 người chuột và 73000 skeleton, đối thủ chỉ tầm 8000.
Ưu thế tại ta.
Lên thôi."
Helios cười nói"Để cho ta tới đi."
Raptor cười nói
Chiếc airship nhỏ hạ cánh êm ru trên một ngọn đồi thấp cách vòng tường ngoài thành Exilon khoảng nửa cây số.
Gió mang theo mùi khói và máu tanh nồng nặc bay tới.
Kain bước ra, áo choàng đen bay phần phật, đôi mắt cậu lóe lên tia sáng lạnh lẽo dưới lớp mũ trùm đầu.
Bốn cánh cổng không gian màu tím sẫm mở ra đồng thời, như bốn vết thương trên thực tại.
Từ bên trong tàu phục sinh, tiếng chân bước rầm rập vang lên không ngớt.
Trước tiên là biển xương trắng.
Hàng chục nghìn skeleton tiến ra theo đội hình vuông vức, khiên xương chồng lên khiên xương, kiếm gỉ và giáo dài lóe sáng dưới nắng trưa.
Raptor đứng trên một tảng đá cao, giọng nói vang vọng như tiếng sấm xa:
"Đội hình một!
Bao vây vòng ngoài!
Không để một tên thổ phỉ nào thoát!
"Tiếp sau là tiếng kêu chí chít, the thé.
Ba mươi nghìn người chuột ào ra như thủy triều sống.
Bộ lông xám đen nhám nhúa, mắt đỏ rực như than hồng.
Chúng được trang bị đầy đủ áo giáp và vũ khí, ánh mắt tràn đầy sự điên cuồng và đói khát.
Raptor bước tới cạnh Kain, tay cầm bản đồ cuộn lại, cười lớn:
"Nhóc xem kìa!
Chúng đã chờ ngày này lâu lắm rồi!"
"Giết sạch không cần giữ lại tù binh.
Helios cử oán linh đưa tin vào trong thành nói bọn họ đừng ra ngoài gây phiền toái cho chúng ta."
Kain nói
Phía dưới thành Exilon, hai phe đang đánh nhau bỗng chết lặng.
Đám lính đánh thuê lúc này vừa mới khổ chiến, áo giáp lộn xộn, cờ xí rách bươm – vừa mới chiếm được vòng tường ngoài, đang reo hò cướp bóc.
Giờ chúng nhìn thấy một biển xương trắng và một bầy quái vật lông lá đang bao vây chúng từ mọi hướng.
Một tên thủ lĩnh to béo, cầm rìu hai lưỡi, lắp bắp:
"Ma.
ma quỷ.
là quỷ dữ!
Chạy!
Chạy mau!
"Nhưng đã muộn.
Người chuột lao tới trước.
Chúng không cần đội hình, chỉ cần mùi máu.
Hàng trăm tên lính đánh thuê bị chém là 3 khúc ngay lập tức, tiếng kêu thét hòa lẫn với tiếng chí chít điên cuồng.
Những tên còn lại cố gắng tập hợp, dựng lên hàng rào giáo, nhưng skeleton đã tiến lên.
Khiên xương va chạm giáo sắt, tiếng kim loại va đập vang vọng.
Mỗi skeleton ngã xuống lại có hai tên khác bước lên thay.
Trong thành, dân chúng Exilon và binh lính phòng thủ đang đứng trên tường thành thứ hai, tay run rẩy cầm cung.
Họ nhìn thấy kẻ thù cũ đang bị nuốt chửng bởi thứ còn kinh khủng hơn.
Một người lính già run giọng:
"Trời ơi.
chúng ta vừa thoát khỏi sói lại gặp hổ.
đó là.
là undead.
và.
thú nhân ?"
Đám lính đánh thuê dù bị bất ngờ ở giai đoạn đầu nhưng dưới sự dẫn dắt của những đoàn trưởng đã nhanh chóng chiếm lại thế thượng phong.
Lũ người chuột bị đồ sát không thương tiếc, lũ skeleton bị phá hủy một cách dễ dàng.
"Raptor, ông nghĩ chúng phá được vòng vây không ?"
Kain gãi cằm hỏi"Có 9 cá thể với sức mạnh xuất chúng có mặt ở đây, là ta đã không tính toán đầy đủ.
Nếu chúng muốn phá vây chạy trốn thì ta thực sự không có cách lưu chúng lại."
Raptor cười khổ nói"Vậy thì che mặt cháu đi ông Raptor, chúng ta sẽ sử dụng vũ khí bí mật."
Kain nhe răng cười
Raptor xoay đầu nhìn Kain nhưng rồi cũng tuân lệnh cậu mà dùng ma pháp che đi gương mặt của cậu.
Chiếc cổng không gian tím sẫm vẫn còn rung rung như vết thương chưa lành, nhưng không khí chiến trường đã thay đổi hoàn toàn chỉ trong chớp mắt.
Lũ abomination bước ra đầu tiên.
Chúng cao hơn ba mét, thân thể không còn là da thịt mà là một khối hỗn hợp kinh hoàng:
thịt nhầy dính đặc quánh như bùn sống, xen lẫn xương trắng nhọn hoắt và những xúc tu dài ngoằng vươn ra, mỗi xúc tu đều mang gai cong như lưỡi hái tử thần.
Mắt chúng – nếu có thể gọi là mắt – là những hốc sâu đen ngòm, chỉ lóe lên tia sáng đỏ quạch mỗi khi ngửi thấy máu.
Chúng không gầm gừ.
Chúng không cần.
Chỉ cần bước một bước, mặt đất đã rung chuyển như có voi chiến giẫm đạp.
Đằng sau chúng, hai con oán linh biển cổ di chuyển chậm rãi.
Hàng trăm xác người chết đuối bị nhồi nhét trong lồng ngực xương khổng lồ, miệng chúng há ra như đang gào thét trong im lặng.
Không khí xung quanh chúng trở nên lạnh buốt, sương mù trắng đục bốc lên từ dưới chân, mang theo mùi tanh của nước biển sâu và mùi hôi thối của xác người chết đuối.
Lũ abomination bắt đầu lao tới như những cỗ xe tải.
Đội lính đánh thuê vừa mới lấy lại được thế trận bỗng tan vỡ chỉ trong ba giây.
Một tên thủ lĩnh cầm rìu hai lưỡi cố gắng chém vào xúc tu của abomination đầu tiên – lưỡi rìu chỉ cắt được lớp thịt nhầy, rồi bị xúc tu quấn ngược lại, kéo hắn vào trong khối thịt sống.
Tiếng xương gãy răng rắc vang lên, máu phun ra từ mọi kẽ hở.
Hắn biến mất hoàn toàn vào trong cơ thể quái vật chỉ trong chớp mắt, chỉ còn lại một chiếc rìu rơi leng keng trên mặt đất.
Những tên còn lại hoảng loạn quay đầu chạy.
Nhưng oán linh biển cổ đã bước đến.
Chúng không cần chạm vào ai.
Chỉ cần lồng ngực xương khổng lồ mở ra một khe nhỏ, tiếng kêu thét của hàng trăm linh hồn chết đuối đã vang vọng khắp chiến trường.
Mười mấy tên lính đánh thuê ngã gục, mắt trợn trắng, miệng sùi bọt mép, cơ thể co giật.
Giữa chiến trường hỗn loạn, Teebar dẫn theo 8 đoàn trưởng lao tới công kích đối đầu trực diện lũ abomination nhằm cứu vãn tình hình.
Dẫn đầu là 1 phụ nữ trung niên tên Elera, vận tốc di chuyển trên chiến trường của bà nhanh tới mức chỉ còn lại những tàn ảnh màu bạc.
Lưỡi kiếm của bà chém thẳng vào 1 con abomination gần nhất, cắt đứt 1 cái xúc tu trên cơ thể nó làm máu hoặc thứ gì đó tương tự màu đen phun trào ra.
Elera nhanh chóng rút lui nhưng vẫn dính vài giọt, thứ chất lỏng màu đen kia ăn mòn xuyên qua lớp giáp cổ tay của bà làm bà buộc phải tháo bỏ mảnh giáp trước khi nó kịp chạm vào cơ thể mình.
“Đừng hoảng!
Đây chỉ là quái vật!
” Elara gầm lên, giọng bà vang vọng như tiếng sấm.
“Chúng ta đã giết ma thú lớn hơn thế này!
Chiến đấu bùng nổ.
Con abomination bị thương gầm lên rồi lao tới với tốc độ kinh hoàng, thân hình ba mét rùng rình thịt nhầy và xúc tu.
Elera không né.
Bà bước một bước, trường kiếm hai lưỡi vung lên theo đường vòng cung khổng lồ.
Lưỡi kiếm cắt qua lớp thịt nhầy như dao nóng cắt bơ, phun ra một vòi máu đen đặc quánh.
Xúc tu quấn lấy thanh kiếm cố chặn nó lại, nhưng bà chỉ cười man rợ, ma lực từ rune trên kiếm bùng nổ.
Ngọn lửa bạc lan dọc xúc tu, thiêu cháy thịt sống thành tro đen.
Con abomination dùng một cái xúc tu khác đánh lén thành công vào sườn trái Elera đánh bay bà hàng chục mét rồi dưới sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, nó tự hồi phục.
Vết chém biến mất như chưa hề có chuyện gì xảy ra, phần cơ thể bị đốt cháy bắt đầu mọc ra vô số mầm thịt ngọ nguậy như những con giun, phục hồi hoàn toàn cơ thể của con abomination.
Những vị đoàn trưởng khác cũng nhanh chóng tìm ra đối thủ của mình, trong đó ông lão lớn tuổi nhất tên Garrick là một xạ thủ lão luyện.
Ông ta dùng cung tên quấy rối không cho lũ oán linh quỷ cổ có thể kích hoạt tiếng hét trên chiến trường, mỗi khi trên cơ thể chúng xuất hiện vết nứt như sắp mở ra ông liền công kích vị trí đó.
Điều đó ép chúng chỉ có thể sử dụng tay chân công kích, hạn chế rất lớn sức sát thương chúng gây ra.
2 người khác đang vây công một con abomination, người dùng giáo dài tên là Greg, ông ta là một thương sĩ lão luyện kinh qua nhiều trận chiến lớn nhỏ và bây giờ ông ta đang hoảng sợ hơn bao giờ hết.
Những vết đâm mà ông nghĩ là chí mạng lành lại chỉ sau vài giây, máu của con quái vật đang ăn mòn mũi thương của ông dần dần.
Rất may là bên cạnh ông còn một người nữa dùng khiên và kiếm, người đó tên là Frank.
2 người phối hợp công thủ mới chiếm thế thượng phong đối với con abomination.
5 người còn lại đều là mỗi người đơn đấu một con abomination, không phải họ không muốn kết đội như Frank và Greg nhưng lũ abomination không cho phép họ tới gần nhau.
Không những thế, họ còn phải đề phòng những đòn tập kích bất ngờ từ 2 con oán linh biển cổ.
Clark là một kiếm sư nổi tiếng, thủ lĩnh của quân đoàn lính đánh thuê Crimson Sons, với danh hiệu sư tử vàng xứ Tix.
Hiện tại dù đã trung niên nhưng ông ta vẫn duy trì phong độ rất tốt, nhịp độ trận đấu với con abomination cũng hoàn toàn do ông kiểm soát.
nhưng thứ này gần như bất tử, ông đã thử kha khá cách tấn công cũng như thử tấn công vào nhiều vị trí để tìm điểm yếu nhưng vô vọng.
Đầu, ngực, bụng, tứ chi.
ông đều đã thử, cảm giác nguy hiểm dần dần ẩn hiện trong tâm trí ông khi điểm yếu của tuổi già đang ập đến, sự mệt mỏi khi chiến đấu cường độ cao trong thời gian dài.
3 vị đoàn trưởng còn lại cũng không khá hơn là bao nhưng thảm nhất chính là Teebar, sức chiến đấu của hắn thua xa những đoàn trưởng nên hắn trúng đòn liên tiếp từ con abomination.
Máu của hắn bắt đầu thấm đẫm lớp áo choàng bên ngoài, mùi máu của hắn càng kích thích con abomination tấn công mãnh liệt hơn.
Không có 8 vị đoàn trưởng chống đỡ, cán cân sức mạnh trên chiến trường một lần nữa ngả về phía Kain.
Với sức mạnh về số lượng áp đảo, lũ lính đánh thuê càng đánh càng bị giết nhiều hơn, nhiều kẻ ném vũ khí đầu hàng nhưng chúng nào có hay, Kain đã ra lệnh không cần tù binh.
Những lưỡi kiếm vô tình bổ xuống mang đi sinh mạng của những kẻ xấu số, lũ người chuột rít lên vì hưng phấn hòa chung với lạch cạch của những bộ skeleton vẫn đang chiến đấu khôn biết mệt mỏi.
Tiếng la thảm thiết trên chiến trường làm những người đang đứng trên bức tường run rẩy, dù 2 bên từng là kẻ thù của nhau nhưng việc đứng nhìn đồng loại bị thảm sát thực sự là quá khủng khiếp.
Nếu không phải có lũ oán linh xuất hiện và thông báo họ không được ra khỏi cổng thành thì có lẽ họ đã thử mở cửa để cứu vài người bên dưới.
Mathew và Ezekiel đứng trên tiễn tháp quan sát toàn cảnh, tâm sự nặng nề chiếm cứ trái tim 2 người.
Sự xuất hiện của đội quân này là một sự bất ngờ cực độ vì viện quân của họ thì 2 ngày nữa mới đến nơi, mục đích của đội quân này là gì, đến từ đâu, dưới trướng ai ?
cái gì họ cũng không biết.
Nếu đội quân này sau khi giải quyết lũ bên ngoài tấn công thành Exilon luôn thì 2 người không chắc bọn họ có thể cầm cự 2 ngày chờ viện quân đến hay không.
Mặt trời trưa chói chang chiếu xuống chiến trường, nhưng không khí lại lạnh buốt như giữa đêm đông.
Kain đứng trên ngọn đồi thấp, áo choàng đen bay phần phật, đôi mắt dưới lớp mũ trùm đầu lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Raptor đứng bên cạnh, tay vẫn cầm bản đồ cuộn tròn, giọng ông trầm ngâm:
“Nhóc, nếu để bọn chúng chạy thoát, tin đồn sẽ lan nhanh.
Chúng ta không muốn cả vương quốc biết sự tồn tại của chúng ta ngay lúc này.
”"Những người sống sót trong thành sẽ lưu truyền tin tức của chúng ta thôi Raptor, trừ phi chúng ta đồ sát cả thành phố nếu không thì tin tức cũng sẽ lọt ra thôi."
Kain bình tĩnh nói"Ta mong chúng sẽ biết điều và ngậm miệng lại."
Raptor rầu rĩ nói"Nhân tính khó dò, người này không nói sẽ có người khác nói thôi ông bạn già ạ."
Helios chế giễu"Raptor, thử sử dụng mấy con golem sentinel xem.
Chúng cũng cần được thử lửa mà chúng ta cũng cần kết thúc nhanh trận chiến này."
Kain gãi cằm nói
Raptor suy nghĩ hồi lâu mới gọi 8 con golem màu đồng từ tàu phục sinh ra.
Lũ golem được thiết kế với hình người đang mặc một bộ giáp toàn thân màu đồng.
"Bắt đầu thôi."
Raptor vẫy tay rồi bắt đầu đi bộ về phía 8 vị đoàn trưởng.
Chiến trường lúc này đã bớt ồn ào, sau 2 tiếng giao tranh những người còn sống chưa đến 1500 người, máu biến lớp đất dưới chân thành một bãi bùn khổng lồ.
Đây đó vẫn còn những đội lính đánh thuê lưng dựa vào nhau chống cự tới cùng, trong ánh mắt họ sự tuyệt vọng đã dâng trào tới đỉnh điểm.
Rồi một âm thanh vang vọng, một giọng nói của một đứa trẻ, hoàn toàn không hợp với khung cảnh kinh dị đang diễn ra hiện tại.
"Dừng, quay về.
"Lũ người chuột và skeleton như bị bấm nút ngừng, đóng băng tại chỗ sau đó lũ lượt bỏ đi để lại những người sống sót ôm nhau khóc rống lên.
Lũ abomination và oán linh quỷ cổ cũng dừng việc giết chóc lại, đứng yên chờ lệnh.
Phía xa xa, 1 đứa bé nhìn không rõ mặt đang dần đi xuống một ngọn đồi.
Phía sau cậu là 1 ông lão, 1 cô gái elf và 8 con golem.
Những đoàn trưởng nhìn nhau với ánh mắt hoài nghi, Teebar lúc này đã gần tắt thở nằm ngửa trên mặt đất.
Không lâu lắm thì họ được diện kiến Kain nhưng dù ở khoảng cách gần họ cũng không thể nhìn rõ mặt cậu cứ như có một tấm màn đang che đi.
"Ta không phải kẻ hiếu sát, các ngươi có 1 cơ hội.
Đánh 1 trận với golem của ta, bất kể kết quả ta đều sẽ thả các ngươi đi."
Raptor đứng sau cậu như một ông lão tùy tùng cần mẫn, ông vẫy tay để 8 con golem đứng đối diện với 8 vị đoàn trưởng.
"Khoan !."
Elera hét lớn
"Chúng ta cần một khoảng thời gian để nghỉ ngơi hồi sức, chúng ta thật sự không còn đủ sức để đánh với golem của ngài thêm nữa"
Nói xong bà ngã quỵ 1 chân xuống đất thở dốc
Những người còn lại cũng trong tình trạng tương tự, chiến đấu cường độ cao liên tục 1 tiếng đồng hồ, thứ duy nhất giữ họ chiến đấu tiếp nãy giờ chính là khát vọng sống.
Kain không còn cách nào khác nên cậu ngồi lên một tảng đá tương đối sạch sẽ ít dính máu gần đó, cậu nói"Helios, gọi người đang quản lý thành Exilon ra gặp cháu đi.
Chúng ta cần bàn một số việc.
"Vài con oán linh bay lên từ lòng đất sau đó hướng về phía thành Exilon, tầm 30 phút sau thì Mathew đi cùng với Ezekiel đến gặp Kain.
Khi 2 người nhìn thấy Kain thì cả 2 sợ đến sững người, người ta nói cha con không giống lông cũng giống cánh, dù cơ thể Kain vẫn là trẻ con nhưng dáng người ấy kèm theo sự phục tùng của những người xung quanh, dù không khiến người ta nghẹt thở nhưng đã giống 7 8 phần.
Mặt Kain lúc này dù vẫn bị che kín nhưng trong lòng 2 người đã ngờ ngợ đoán ra điều gì đó, Ezekiel lúc này mới bạo gan hỏi"Tiểu vươ.
um um um"Không chờ cậu ta nói gì thêm Mathew đã lấy tay bịt miệng cậu ta không cho nói tiếp.
"Tha lỗi cho đồng liêu của ta, cậu ta hơi đần, xin cho ta được phép ra mắt cứu tinh của thành Exilon.
Cảm tạ cậu đã cứu chúng tôi, nếu cậu cần điều gì xin hãy nêu ra, chúng tôi sẽ hết lòng đền ơn cậu."
Ông nói
Kain trầm ngâm rồi nói"Tạm thời đừng cho ai ra khỏi thành, ta cần thời gian để dọn dẹp.
Nếu các người muốn đền ơn thì ta cần đi vào ao nước bên trong thành phố, và một ít thịt động vật.
"Mathew và Ezekiel nhìn nhau"Điều kiện quá đơn giản, chúng ta đồng ý, ngoài những thứ này ra cậu còn cần chúng ta làm gì không ?"
Ezekiel hỏi"Sẵn đến rồi, ngồi chơi với ta một chút."
Nói xong Kain vỗ chỗ trống trên tảng đá
2 người không ngồi kế Kain mà lựa 2 tảng đá đến để ngồi thấp hơn cậu 1 chút.
Đồng thời họ cũng mang ra bánh mì và thịt xông khói cho cậu, 3 người vừa ngồi ăn, vừa tâm sự"Cha cậu thực sự lo lắng cho cậu, cậu không về gặp ông ấy sao ?"
Mathew hỏi"Ta sẽ về nhưng không phải bây giờ."
Kain đáp"Đội quân khi nãy là của cậu à ?"
Ezekiel hỏi
Đổi lại là 1 cú tát vào đầu đến từ Mathew.
Kain cười sau đó giải thích"Cơ duyên thôi, sau này có nhiều thời gian hơn ta sẽ kể cho mọi người nghe."
"Cậu có muốn nhắn gì về cho cha cậu không ?
Cậu biết đấy, về chuyện tình cảm cha cậu chỉ mạnh miệng thôi."
Mathew nói"Ông gửi lời hỏi thăm của cháu tới ông ấy là được."
Kain cũng bắt đầu dịu giọng
"Tới giờ rồi, chúng ta cũng bắt đầu xem kịch thôi."
"Xem kịch ?"
2 người đồng thanh hô"Raptor, ông xem thử xem bọn họ nghỉ ngơi xong chưa, chúng ta bắt đầu thôi."
Raptor bước tới chỗ 8 người đang ngồi nói gì đó, ông lão già nhất trong 8 người trực tiếp dâng cung đầu hàng không đánh nổi nữa.
7 người còn lại thì sau khi đổi vũ khí và nghỉ ngơi họ xếp thành 1 hàng ngang để thử đấu 1 trận với những con golem của Kain.
Raptor hô to bắt đầu sau đó đứng nhìn, trận đấu diễn ra cực kỳ tẻ nhạt, cán cân sức mạnh nghiêng hoàn toàn về phía 7 vị đoàn trưởng.
Chưa tới 15 phút toàn bộ lũ golem đã bị đánh đến báo hỏng, Kain ngồi gặm bánh mì và thịt xông khói xem trò vui như chuyện này chẳng hề liên quan đến cậu.
Raptor thì sụp đổ tinh thần như muốn bất tỉnh tới nơi, Wynd phải chạy đến đỡ thì ông ta mới đi nổi.
Kain cũng giữ lời, những người còn sống từ đâu đến thì xéo về chỗ đó đừng lảng vảng trước mắt cậu nữa.
Lúc này thì mọi người mới để ý đến Teebar, không may là hắn đã tắt thở do mất máu quá nhiều.
Đám đoàn trưởng cũng lười nhặt xác hắn mà cúi đầu cảm tạ sau đó dắt lấy những người còn sống sót rời đi với tốc độ nhanh nhất, đến lều trại cũng không thu dọn.
Mathew và Ezekiel cũng chào từ biệt Kain mà quay về thành phố để chuẩn bị tạ lễ và quản lý thành phố sau chiến tranh.
"Sau trận chiến này, ta có thể nhận xét rằng chúng ta còn rất yếu nhóc ạ."
Helios nói"Đúng vậy, nếu khi nãy 8 người kia liều chết phá vây lao về phía chúng ta thì thật sự ta thấy chúng ta chỉ còn nước trốn đi."
Raptor nói thêm"Hãy gọi những cá thể siêu mạnh như những người vừa rồi là những đơn vị anh hùng.
Chúng ta cần thứ gì đó chuyên diệt anh hùng, các ông có đề xuất gì không ?"
Kain nói"Ta có thể chế tạo một nhánh người chuột với thể chất tăng cường có thể so sánh tương đương với những đơn vị anh hùng mà cháu nói."
Raptor nói"Ta đề nghị cường hóa skeleton lên thành Palace Guard, sức chiến đấu cũng tương đương những đơn vị anh hùng."
Helios nói
Kain gãi đầu rồi nói"Cả 2 cùng tiến đi, 1 bên bảo vệ cháu 1 bên tìm và diệt những đơn vị anh hùng.
Mất bao lâu để xong ?"
"Ta cần 3 tuần."
Raptor khẳng định chắc nịt"Cho ta đầy đủ ma thạch, ta chỉ cần 2 tuần nhưng chỉ có thể tạo ra 20 con Palace Guard, nhiều hơn ta sợ có khả năng tạo phản."
Helios nói"Raptor, ông kiểm tra tổn thất và thu dọn chiến trường đi, cả trong và ngoài thành.
Đừng lãng phí nhiều xác chết như vậy."
Kain đứng dậy phủi bụi dưới quần sau đó đi ngược lên đồi nơi Gribble vẫn đang đợi
Hành trình của cậu tới thành Iron Foot lúc này mới chính thức bắt đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập