"Ngươi đùa ta à ?
Tại sao ta phải đánh nhau với một tên hói gần như trọc hết cái đầu chứ?"
Garou nhếch miệng chỉ vào Saitama nói.
"Tên kia ngươi bảo ai hói hả ?
Tao hói đấy làm sao hả tao hói đây này"
Saitama tức điên hét lên tính vung tay lên thì Takao vội vàng ôm cậu ta lại.
"Này Saitama bình tĩnh chút đi !
Sao ?
Cậu sợ à , nếu thế thì tôi có thể giảm một chút.
Chỉ cần cậu cầm cự được 1 phút trước Saitama cậu muốn gì tôi cũng chiều"
Takao khiêu khích đưa 1 ngón tay lên.
Lúc này Garou không thể nhịn được nữa , hắn ta đã bực bội vì bị Takao đánh bại rồi , không phải 1 mà tận 2 lần.
Điều này thật sự là sự sỉ nhục đối với Garou , hiện tại Takao còn cho rằng cậu ta không thể trụ được 1 phút trước Saitama.
"Được ngươi nói đấy , đừng có nói rồi nuốt lời dù sao ngươi cũng là cái anh hùng rác rưởi gì đó"
"Được vậy cậu thua cũng phải chấp nhận đấy nhé.
Saitama nếu cậu hạ cậu ta trong 1 phút thì 1 tuần cậu sẽ được ăn thịt bò cao cấp miễn phí"
"Cậu nói đấy !
Để tôi"
Vừa nói xong thì Saitama đã lao vào chiến đấu với nồi lẩu.
Thấy Saitama như vậy Garou lúc này đã nghĩ đến chiến thắng , Garou hoàn toàn không nghĩ đến chuyện mình sẽ bại.
Một lúc sau , tại dưới chung cư nhà Saitama và Takao.
Garou đang đút 2 tay vào túi tỏ vẻ , đối diện là Saitama với khuôn mặt ngáo ngơ hoàn toàn không để ý đến Garou.
Lùa này tiếng hét của Takao từ trên ban công vọng xuống:
"Này Saitama nhẹ tay một chút , đừng có đánh hỏng cậu ta đấy"
"Cậu ta có thể đánh bại Garou sao ?"
Bang ở bên cạnh hỏi.
"Ông có nhầm lẫn không Bang, nãy tôi vừa nói rất rõ mà , bảo là cậu ta đừng đánh chết Garou đấy.
Cậu ta còn mạnh hơn cả tôi đấy, à không phải nói là mạnh nhất cái thế giới này"
Takao đáp.
Lúc này khuôn mặt Bang hoàn toàn chấn động.
Mạnh hơn cả Takao, ông hoàn toàn không hiểu được , mạnh hơn Takao ư ?
Saitama chỉ là một người bình thường vô danh và ông không nhìn ra một chút sự mạnh mẽ nào đến từ Saitama cả.
Ở dưới sân thì sau khi nghe thấy lời nói của Takao , khuôn mặt của Garou hoàn toàn thay đổi , anh ta thật sự tức giận , tiếng nghiến răng ken két nếu có ai ở gần chắc chắn sẽ phải sợ hãi.
Garou liền động , hắn ta muốn chứng minh không phải ai cũng có thể đánh bại mình.
LƯU THỦY NHAM TOÁI QUYỀN!
Garou vừa động cơ thể anh như hóa thành ảo ảnh , tốc độ hắn ta gần như thăng hoa cực điểm.
Các đòn đánh, quyền pháp trôi chảy rơi trên người Saitama liên tục, hoàn toàn không có kẽ hở.
Nếu là người khác chỉ sợ là mất đi hoàn toàn sức chiến đấu mà nhập viện nhưng Garou lại phát hiện có điều không đúng.
"Có gì đó không đúng , hả ?
Nãy giờ ta chỉ đánh vào ảo ảnh của hắn sao?
Ự"
Garou chỉ vừa suy nghĩ thì anh ta đã bị gõ vào sau gáy.
Lập tức anh ta liền mất đi ý thức dần , điều anh ta khát vọng chỉ là muốn biết Saitama đã rời đi lúc nào.
"Xong nhé !
Này cậu nhớ thịt bò cao cấp của tôi đấy Takao"
Saitama chỉ tiện tay một đòn rồi quay sang gọi Takao.
Takao liền ra dấu ok xong thì nhảy xuống cùng Bang, anh ta xách Garou như nhấc một con vật sau đó quay sang hỏi:
"Ngày mai tôi mượn cậu ta một hôm nhé Bang , mà trời cũng tối rồi về phòng tôi nghỉ đi"
"Được thôi , dù gì ta cũng muốn để cậu tạo áp lực để Garou đi đúng hướng mà, ta thật sự kỳ vọng vào nó , ta cảm giác nó có thể vượt hơn cả ta.
Nhưng mà cái cậu kia là sao vậy ?
Thứ sức mạnh đó ?"
Lúc này Bang vẫn chưa nghĩ thông suốt về sức mạnh của Saitama , lúc thấy Saitama di chuyển ông chỉ nhìn thấy lờ mờ điều đó.
Tay của Takao đặt lên ngực của Bang rồi nói :
"Thứ sức mạnh đó sao, hiện tại tôi chưa thể giải thích cho ông nhưng mà ông có thể hiểu là mỗi con người đều sẽ bị giới hạn tại 1 điểm sức mạnh nào đó và nếu ông phá hủy bộ giới hạn đó thì sức mạnh của ông sẽ được thăng hoa nhưng mà Saitama thì là trường hợp đặc biệt, nói thật thì tôi cũng không hiểu cậu ta phá vỡ nó bằng cách nào.
Nhưng theo tôi biết thì muốn phá vỡ nó cần nhiều thứ và thứ quan trọng nhất là một trái tim anh hùng"
Nói rồi Takao liền quay đi lên phòng , Bang lúc này vừa suy nghĩ về lời Takao vừa đi theo , giờ phút này nơi khu không người chỉ còn lại ánh trăng rực rỡ ban đêm.
Sáng hôm sau –
Ánh mắt Garou lờ mờ mở ra , xung quanh anh là một căn phòng xa lạ.
Garou chỉ nhớ giây phút cuối cùng trước khi ngất , anh đã bị ai đó đánh gục , thật sự không nhớ ra được.
"Ồ dậy rồi sao , cậu bất tỉnh lâu quá đấy!
Bang đã về rồi , trên bàn là đồ ăn của cậu và cậu nên ăn nhanh lên vì hôm nay tôi sẽ dẫn cậu đi làm anh hùng"
"Anh hùng sao ?
Ngươi đừng có đùa với ta"
"Này này đừng nói nữa , tôi chỉ muốn hỏi là cậu sẽ không làm theo ước định của hai chúng ta sao ?"
Lúc này Garou đang rơi vào thế khó , một mặt anh không hề muốn làm cái anh hùng gì đó và mặt còn lại là anh ta cũng không muốn thất hứa.
Chát!
Tiếng tát giòn tan bên cạnh , Takao quay lại thì thấy Garou đã tự tát mình.
Trong lúc anh ta đang ngang nhiên thì thấy Garou bình tĩnh lại rồi ngồi xuống ăn uống, hoàn toàn không nói gì.
Sau khi xử lý xong thức ăn Takao đã xách Garou bay đi tìm quái nhân.
Sau khi dựa vào thông báo từ hiệp hội , anh đã dẫn Garou đến tòa nhà thành phố M , hai người đã đứng từ trên nhìn xuống.
Phía dưới đường , khu ngã tư hoàn toàn kẹt cứng , các tòa nhà đã bị đổ nát.
"Xin cảnh báo người dân mau tránh đi , có quái nhân xuất hiện tại thành phố M , đánh giá cơ bản :
thảm họa cấp hổ"
"Mau chạy đi , là quái nhân , quái nhân đó mau chạy đi"
Một số người đi đường vừa la hét vừa chạy trốn.
"Chạy đi nào , chạy đi nào loài người , ta là quái nhân được sinh ra từ những cảm xúc tiêu cực của những tội phạm xã hội , ta chỉ muốn tiêu diệt tất cả các ngươi , nào giờ hãy chạy đi hahahaha hãy để ta cảm thấy niềm vui giết chóc"
– Quái nhân Sát Lục Vương – cấp độ :
Hổ
Sát lục Vương đi trên đường bất cứ thứ gì hắn nhìn thấy hắn đều phá hủy.
Khi hắn ta nhìn thấy bé gái đang khóc , bàn tay gớm ghiếc của hắn lên vươn ra tính chụp lấy bé gái thì một bánh xe đã chặn hắn lại.
"Anh hùng hạng 13 – C class Kỵ Sĩ Không Bằng Lái có mặt , cô bé mau chạy đi , anh sẽ cản con quái nhân này lại cho em"
"An-anh hùng sao, anh cố lên"
Cô bé vừa khóc vừa nhìn kị sĩ không bằng lái rồi quay mặt chạy đi.
Quái nhân liền đẩy kị sĩ không bằng lái ra xa , sau đó tung một cú đấm vào mặt khiến anh ta văng ra ngoài.
"Này này ngươi không cứu hắn sao ?
Ngươi là anh hùng mà"
Garou lúc này đang muốn lao lên nhưng hắn vẫn quay sang hỏi Takao.
"Không phải cậu ghét anh hùng sao ?
Vậy thì quan tâm đến anh ta làm gì chứ ?
Tôi chỉ muốn dẫn cậu đến đây để cậu xem rồi cho cậu thấy thật sự anh hùng chỉ là trò chơi mà cậu nói không thôi!
Nếu cậu muốn cứu anh ta rồi làm anh hùng thì cậu cứ cứu đi"
Takao đáp , sau đó anh ta liền nhắm mắt lại.
"Vậy được thôi ta sẽ ngồi nhìn tên anh hùng này chết"Quái nhân đấm bay kỵ sĩ không bằng xong chỉ muốn đuổi theo cô bé vừa rồi.
Hắn ta lấy đà nhảy về phía cô bé.
CÚ TÔNG CÔNG LÝ !
Kỵ sĩ không bằng lái đã tìm được xe đạp sau đó lao thẳng đến dùng bánh xe chặn lại tên quái nhân.
Trên tay chân anh không có chỗ nào lành lặn , thậm chí ngay cả mũ bảo hiểm cũng đã nát nhưng anh ta vẫn cố gắng ngăn cản tên quái nhân này.
"Tên quái nhân khốn kiếp , có giỏi thì đánh với ta , ta là một anh hùng."
Kỹ sĩ không bằng lái hét lên.
"Vậy là ngươi muốn chết sao ?
Được rồi ta sẽ thành toàn cho ngươi"
Sát Lục Vương đáp.
Nắm tay của hắn ta nắm chặt lại , các tế bào trong cánh tay bắt đầu nối lên nắm đấm của hắn ta khiến nắm đấm bình thường đã to của hắn nay còn to lên gấp đôi.
"Chết đi , con người"Ầm!
Kỵ sĩ không bằng lái nhắm chặt mắt lại chờ đợi nhưng mãi không thấy gì , sau khi mở mắt ra chỉ thấy nắm đấm của tên quái nhân kia đã bị giữ chặt và người giữ chặt nắm đấm đó là một người anh chưa từng quen biết.
Ở trên tòa nhà cao tầng chỉ thấy Takao vẫn đang nhắm mắt nhưng miệng anh vẫn nhếch lên.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập