Chương 49: Trận đối đầu giữa Độc Cô Bác và Đường Hạo! (1 / 1)

Nghe vậy.

Sắc mặt Độc Cô Bác lập tức sầm xuống, mặc dù lão đã sớm chuẩn bị tâm lý để đối mặt với Hạo Thiên Đấu La, nhưng lão cũng thực sự không ngờ rằng đối phương lại bá đạo đến thế, vừa mở miệng đã đòi lão phải rời đi.

Giọng điệu của đối phương chẳng khác nào đang ra lệnh cho kẻ hạ nhân của mình vậy.

Thế nhưng.

Lão có phải là hạ nhân không?

Lão chính là một Phong Hào Đấu La!

Cùng là Phong Hào Đấu La, đối phương lấy tư cách gì mà dám đối xử với lão phóng túng như vậy.

“Ngươi tính là cái thứ gì cơ chứ?! Mà cũng xứng nói chuyện với ta như thế!”

Sát ý của Độc Cô Bác dâng trào, lão lạnh lùng thốt lên.

“Nếu như ngươi không chịu rời khỏi Nặc Đinh Thành theo lời ta nói, vậy thì ta chỉ còn cách đích thân tiễn ngươi xuống hoàng tuyền thôi!”

Đường Hạo ẩn mình dưới lớp bào đen rách rưới cũng lạnh lùng buông lời đe dọa, đồng thời từng vòng từng vòng hồn hoàn từ trên người lão bắt đầu hiện ra.

Vàng, vàng, tím, tím, đen, đen, đen, đen, đỏ!!!

Khi nhìn thấy vòng hồn hoàn cuối cùng của đối phương, mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng Độc Cô Bác vẫn không khỏi chấn động trước vòng hồn hoàn mười vạn năm thứ chín này, đây là lần đầu tiên trong đời lão được tận mắt nhìn thấy một vòng hồn hoàn mười vạn năm.

Thực sự là khiến người ta phải ngưỡng mộ tới mức ghen tị nha!

Tuy nhiên.

Những lời đe dọa của đối phương lại khiến lão vô cùng khó chịu!

“Hừ!”

“Đã là Phong Hào Đấu La mà lại hành xử che che giấu giấu như thế, đúng là làm mất đi thể diện của Phong Hào Đấu La!”

So với việc hồn lực bộc phát của đối phương chỉ nhắm vào một mình mình, Độc Cô Bác lại tỏ ra ngông cuồng hơn nhiều, hồn lực cấp 93 của lão gần như được giải phóng không chút che giấu, giống như một ngọn núi lửa đang phun trào, vô cùng nổi bật.

Những người bình thường ở gần đó ngay lập tức cảm nhận được một áp lực vô cùng lớn.

Các hồn sư trong thành cũng cảm thấy không hề dễ chịu chút nào.

Đồng thời.

Vàng, vàng, tím, tím, đen, đen, đen, đen, đen!

Chín vòng hồn hoàn này từ từ hiện lên trên người lão, cấp bậc hồn lực gần như chẳng chênh lệch là bao so với đối phương, khoảng cách duy nhất có lẽ chỉ là vòng hồn hoàn mười vạn năm kia mà thôi.

“Ngươi muốn chiến một trận với ta sao?!”

Sắc mặt Đường Hạo dưới lớp bào đen cũ kỹ cũng trở nên lạnh lẽo, võ hồn Hạo Thiên Chùy đã xuất hiện trong tay, giọng điệu lạnh lùng này chẳng khác nào là một lời đe dọa trực tiếp.

Lão âm thầm bảo vệ con trai mình, nhưng không thể ngờ rằng đột nhiên lại có một vị Phong Hào Đấu La tới Nặc Đinh Thành, hơn nữa còn tình cờ đi ngang qua Nặc Đinh học viện, mặc dù lão không biết tại sao đối phương lại đứng trước cổng học viện hồi lâu như vậy.

Thế nhưng.

Lão biết mình không thể tiếp tục đứng nhìn được nữa.

Người khác không biết, chẳng lẽ lão lại không rõ sao?

Bên trong Nặc Đinh học viện có một con hồn thú mười vạn năm hóa hình, mà người có thể nhìn thấu được chân tướng của hồn thú hóa hình mười vạn năm thì chỉ có Phong Hào Đấu La mà thôi. Lần này coi như may mắn là đối phương không phát hiện ra, nhưng ai có thể chắc chắn được lần sau đối phương cũng sẽ không nhận ra như lần này cơ chứ?

Vì thế……

Mặc dù Độc Cô Bác chỉ tạm thời dừng chân, lão cũng không kìm lòng được mà lộ diện, đứng ra đe dọa đuổi đối phương đi.

Thế nhưng.

Lão làm sao biết được Độc Cô Bác tới đây là mang theo nhiệm vụ, làm sao có thể vì một câu nói của lão mà dễ dàng rời đi, chưa kể cả hai cùng là Phong Hào Đấu La, nếu lão chỉ vì một câu nói của đối phương mà bỏ chạy.

Hành động này, bất luận là vị Phong Hào Đấu La nào, hễ để người khác biết được nhất định sẽ cười rụng cả răng cho mà xem.

Cho nên mới nói.

“Hóa ra là Hạo Thiên Đấu La danh tiếng lừng lẫy nha!”

Độc Cô Bác cười lạnh một tiếng, tiếp đó là Bích Lân Nham Giao Hoàng phụ thể, một luồng khí tức khủng bố từ trên người lão tỏa ra, khiến Đường Hạo cũng phải đưa mắt nhìn sang đầy kinh ngạc.

Dù sao Đường Hạo lão cũng là người đã từng trải đời.

Làm sao không nhận ra được phẩm cấp võ hồn của đối phương là vô cùng cao.

Thậm chí.

Nếu đem so sánh với võ hồn thú số một thiên hạ là Lam Điện Bá Vương Long thì cũng chẳng kém cạnh là bao.

“Độc Cô Bác, tại sao võ hồn của ngươi lại thay đổi?”

Đường Hạo dĩ nhiên là biết tới Độc Cô Bác, cái danh Độc Đấu La mặc dù những năm gần đây mới nổi lên, nhưng dù sao cũng là một cường giả cấp bậc Phong Hào Đấu La, làm sao có thể không khiến người ta chú ý, dĩ nhiên lão cũng dành chút quan tâm điều tra.

“Hừ! Võ hồn của lão phu có thay đổi thì liên quan gì tới ngươi! Ngược lại là ngươi, dám đe dọa lão phu, thật coi lão phu là kẻ dễ bắt nạt, là ai cũng có thể tới dẫm một cái được sao?! Nếu ngươi muốn chiến, vậy lão phu sẽ tiếp ngươi một trận là được.”

“Lão phu cũng muốn xem thử, vị Phong Hào Đấu La trẻ tuổi nhất trong truyền thuyết rốt cuộc có mấy phần thực lực!”

Độc Cô Bác lạnh lùng nói.

“Ta không có ác ý, nhưng ở Nặc Đinh Thành này không chào đón Phong Hào Đấu La!”

Tuy nhiên khi nghe thấy những lời đanh thép đó của Độc Cô Bác, Đường Hạo đã im lặng hồi lâu, cuối cùng mới thốt ra câu nói này.

Nếu như võ hồn của đối phương vẫn là Bích Lân Xà Hoàng như trước kia, thì lão chẳng có gì phải lo lắng, chỉ là một con rắn nhỏ thôi thì tính là cái gì? Một búa là giải quyết xong!

Thế nhưng.

Giờ đây võ hồn của Độc Cô Bác không biết vì lý do gì mà đã xảy ra sự thay đổi kinh người, biến thành một loại võ hồn hoàn toàn khác, thậm chí cường độ võ hồn đã ngang ngửa với loại võ hồn thú hàng đầu như Lam Điện Bá Vương Long.

Chính vì lý do đó.

Nếu như thực sự đánh nhau, thì tình hình chắc chắn sẽ hoàn toàn khác hẳn.

Bích Lân Xà Hoàng!

Đó chỉ là chuyện của một nhát búa!

Nhưng với loại võ hồn hoàn toàn mới này, chắc chắn không phải là chuyện một nhát búa có thể giải quyết được.

Chưa kể đến việc.

Năm xưa khi Giáo hoàng tiền nhiệm Thiên Tầm Tật vây bắt lão, mặc dù sau khi hấp thụ hồn hoàn thứ chín lão đã trở thành vị Phong Hào Đấu La trẻ tuổi nhất, thế nhưng Thiên Tầm Tật không phải hạng Phong Hào Đấu La phế vật.

Thực lực của lão ta vô cùng cường hãn, và trận chiến đó mặc dù lão đã khiến đối phương trọng thương, nhưng bản thân lão cũng chịu vết thương không hề nhẹ, thậm chí cho tới bây giờ lão vẫn đang phải chịu đựng sự hành hạ đau đớn từ đòn tấn công của Thiên Tầm Tật năm đó để lại.

Vì thế hiện tại lão vẫn đang bị những vết thương cũ dằn vặt.

Nếu như ở thời kỳ toàn thịnh.

Cho dù hồn lực của Độc Cô Bác có tương đương với lão, võ hồn dường như đã xảy ra biến dị nào đó khiến phẩm cấp tiệm cận với võ hồn Lam Điện Bá Vương Long, thì đã làm sao, cùng lắm là trực tiếp nổ hoàn, tung ra một chiêu Đại Tu Di Chùy để đập chết đối phương là xong.

Thế nhưng.

Hiện tại thì không thể.

Trong trạng thái hiện giờ mà đánh nhau với đối phương, lão chắc chắn sẽ bị những vết thương cũ ảnh hưởng dẫn tới không thể phát huy được toàn bộ thực lực, nếu vì lý do này mà đi liều mạng với đối phương thì xem ra có chút ngu ngốc.

Vì vậy.

Lão đã lùi lại một bước.

Chỉ là sự kiêu ngạo vốn có của một đệ tử Hạo Thiên Tông, cùng sự tự tin của một Phong Hào Đấu La, khiến lão khi thốt ra những lời này vẫn mang vẻ vô cùng cao ngạo.

“Lão phu chỉ tới Nặc Đinh Thành để đón người, đón xong ta tự khắc sẽ rời đi.”

Độc Cô Bác hừ lạnh một tiếng, cuối cùng cũng không chọn cách ra tay với đối phương, bởi trong kế hoạch đã bàn bạc với Thái Sơ vốn dĩ là như vậy.

“Vậy ngươi cứ tự nhiên.”

Đường Hạo suy nghĩ một chút rồi thu lại khí tức, nói xong câu đó lão liền ngay lập tức biến mất ngay trước mặt Độc Cô Bác.

“Hừ!”

Độc Cô Bác thấy vậy cũng hừ lạnh một tiếng nhưng không nói gì thêm, lão quay người rời khỏi con hẻm nhỏ.

Sau đó lão đi tới nhà của Tố Vân Đào để trực tiếp bái phỏng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập