Việc Độc Cô Bác đích thân tới bái phỏng khiến Tố Vân Đào vô cùng chấn kinh.
Cũng may Thái Sơ đã chuẩn bị sẵn một bức thư từ sớm, nội dung bên trong dĩ nhiên là giải thích một số chuyện, sau đó bảo Tố Vân Đào cứ yên tâm là được.
Điều này quả thực khiến Tố Vân Đào yên…… yên tâm cái nỗi gì!
Lão càng thêm kích động!
Độc Đấu La!
Một vị Phong Hào Đấu La bằng xương bằng thịt!
Đây là lần đầu tiên lão được chiêm ngưỡng tận mắt nha!
Lão cũng không thể ngờ rằng đứa cháu ngoại của mình lại có thể thiết lập quan hệ với một vị Phong Hào Đấu La, chuyện này chẳng khác nào một bước lên mây!
Mặc kệ Tố Vân Đào có kích động tới mức nào.
Ở một phía khác.
Thái Sơ đã bắt đầu hành động.
Kế hoạch mà hai người họ bàn bạc chính là cố ý kích nộn Đường Hạo, ép lão lộ diện, sau đó để Độc Cô Bác bộc phát toàn bộ hồn lực cấp bậc Phong Hào Đấu La. Một luồng hồn lực Phong Hào Đấu La bùng nổ như vậy là đủ để hắn ở ngoài thành cũng có thể cảm nhận được, và hành động này được dùng như một tín hiệu báo cho hắn biết.
Mục đích chính là thông báo rằng Đường Hạo đã mắc câu, phía hắn có thể bắt đầu hành động được rồi!
Quả nhiên.
Nhận được tín hiệu ở ngoài thành, Thái Sơ ngay lập tức tiến thẳng về hướng Thánh Hồn Thôn.
Phía Độc Cô Bác thì hắn hoàn toàn không cần lo lắng, bởi hắn vốn đã quá rõ tình trạng của Đường Hạo. Chính vì thế hắn mới dám khẳng định Đường Hạo chắc chắn không dám thực sự ra tay liều mạng, cơ thể mang theo vết thương cũ là một chuyện, còn chuyện quan trọng hơn là lão ta còn phải bảo vệ sự trưởng thành của Đường Tam.
Mà Độc Cô Bác lại không phải người của Võ Hồn Điện, càng không phải là kẻ thù không đội trời chung với lão, nên Đường Hạo hoàn toàn không cần thiết phải liều mạng với đối phương.
Vì thế……
Đường Hạo nhất định sẽ không ra tay mà chỉ hiện thân đe dọa.
Dẫu sao chỉ cần lão hiện thân.
Thì điều đó chứng tỏ Đường Hạo đã bị cầm chân. Bởi vì vừa phải bảo vệ Đường Tam trưởng thành, lão vừa phải canh chừng con hồn thú hóa hình kia. Lão hiểu rất rõ giá trị của một con hồn thú mười vạn năm lớn tới nhường nào, đối với tất thảy mọi người, chỉ cần phát hiện ra hồn thú mười vạn năm thì chắc chắn sẽ bất chấp mọi giá để đoạt lấy.
Vì thế trước khi Độc Cô Bác rời đi, Đường Hạo nhất định sẽ không buông lỏng cảnh giác, mà sẽ时刻 canh chừng lão, tuyệt đối không cho Độc Cô Bác có cơ hội tiếp cận Tiểu Vũ.
Như vậy.
Chỉ cần Đường Hạo bị kiềm chế ở đây, hắn có thể hoàn toàn yên tâm đi tìm nơi cất giấu Lam Ngân Hoàng, cùng khối hồn cốt chân phải Lam Ngân Hoàng mười vạn năm kia!
Ba ngày.
Hắn bảo Độc Cô Bác ở lại Nặc Đinh Thành ba ngày, rồi sau đó đón cữu cữu, cữu mẫu cùng nhóm người Mã Tu Nặc rời đi.
Vì thế hắn có ba ngày để thong thả tìm kiếm.
Nhưng thực tế.
Hắn chẳng tốn tới chừng đó thời gian.
Bản đồ đã có trong tay, mặc dù không được vẽ quá chi tiết, nhưng địa hình đại khái thì đều có đủ. Với cấp bậc hồn lực cấp 35 Hồn Tôn, hắn chỉ cần một ngày là đủ để lục tung cả khu vực xung quanh này lên rồi.
Thế nhưng thực tế.
Hắn chỉ tốn nửa canh giờ.
Lấy Thánh Hồn Thôn làm trung tâm, hắn tìm kiếm ra các khu vực xung quanh và cuối cùng đã thuận lợi tìm thấy địa điểm đó.
Bất quá.
Đường Hạo quả thực rất biết cách cất giấu, nếu không nhờ biết trước cốt truyện, lại cộng thêm việc sử dụng khả năng quan sát của Eternal Mangekyō Sharingan để bắt trọn những điểm bất thường, thì e rằng hắn cũng sẽ bỏ lỡ nơi này.
Tiến vào trong sơn động.
Hắn nhìn thấy một gốc Lam Ngân Thảo mảnh mai, trên lá có những đường vân màu vàng tơ.
Không có gì bất ngờ thì đây chính là mẹ ruột của Đường Tam rồi!
Nhưng lần này hắn tới đây không phải vì mẹ ruột của Đường Tam.
Ánh mắt hắn đảo qua xung quanh.
Rất nhanh.
Hắn đã phát hiện ra điểm mấu chốt, hắn tung một chưởng vỗ vào vách đá bên cạnh, ngay sau đó một vật rơi xuống theo tiếng động, đó là một chiếc hộp dài màu đen làm bằng chì.
“Có khối hồn cốt mười vạn năm này, chân của cữu cữu cuối cùng cũng có cứu rồi!”
Khóe miệng Thái Sơ khẽ cong lên, đối với cái chân bị gãy của cữu cữu, hắn đã cảm thấy cắn rứt suốt ba năm trời ròng rã. Chuyện này luôn được hắn ghi nhớ trong lòng, nhưng vì Đường Hạo cứ ở lì tại Nặc Đinh Thành nên hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Vì thế chuyện này cũng chỉ có thể trì hoãn hết lần này tới lần khác, định đợi tới khi Đường Tam tốt nghiệp học viện sơ cấp để tới học viện Sử Lai Khắc thì hắn mới ra tay cướp đoạt.
Thế nhưng.
Giờ đây nhờ có sự giúp đỡ của Độc Cô Bác, khối hồn cốt mười vạn năm này đã được hắn đoạt lấy sớm hơn dự kiến.
Sau khi đoạt được.
Hắn trực tiếp ném chiếc hộp đen chứa khối hồn cốt mười vạn năm vào trong hồn đạo khí.
Tiếp đó.
Hắn chuẩn bị rời đi.
Nhưng khi bước ra, nhìn thấy gốc Lam Ngân Hoàng trên nấm đất nhỏ kia, chỉ có duy nhất một lỗ nhỏ đón chút ánh nắng le lói, e rằng ngay cả Lam Ngân Thảo với sức sống mãnh liệt cũng khó lòng mà sinh trưởng nổi, vậy mà Lam Ngân Hoàng vẫn vươn mình lớn lên, và theo nhận định của hắn là nàng đã khôi phục được không ít tu vi rồi.
Nhưng vì môi trường ở đây đối với nàng mà nói có chút khắc nghiệt, nên tối đa cũng chỉ khôi phục được vài chục năm tu vi mà thôi.
Nếu cho nàng thêm vài năm nữa, chắc chắn nàng sẽ khôi phục tới mức độ hồn thú trăm năm.
Tuy nhiên.
Nếu không có cơ duyên nào khác, chỉ đơn thuần sống trong môi trường thế này, muốn khôi phục tu vi tới vạn năm e rằng là chuyện không tưởng.
“Lấy đi khối hồn cốt mười vạn năm, cho dù Đường Hạo có ngốc tới đâu thì cũng sẽ chú ý tới phía gia gia mất, vì thế…… đành làm phiền nàng đi cùng ta vậy, hãy làm con tin của ta đi!”
Nghĩ vậy, hắn dứt khoát lấy một chiếc bát từ trong hồn đạo khí ra, rồi trực tiếp bứng gốc Lam Ngân Hoàng cho vào chiếc bát mình hay dùng để ăn cơm.
Làm xong tất thảy, hắn mới mang theo Lam Ngân Hoàng rời đi. Trong lúc bị bứng đi và khi rời khỏi, những chiếc lá mảnh khảnh của Lam Ngân Hoàng cũng khẽ lay động, mặc dù không rõ ý tứ của nàng là gì nhưng Thái Sơ cũng chẳng thèm bận tâm.
Rời khỏi thác nước đó.
Hắn mang theo Lam Ngân Hoàng, ròng rã chạy suốt dọc đường về hướng Thiên Đấu Thành.
……
Một tuần sau.
Hắn đã trở lại Thiên Đấu Thành.
Cho dù là cưỡi ngựa trở về thì cũng đã tiêu tốn không ít thời gian mới tới nơi, dọc đường đi cũng không gặp phải rắc rối nào lớn.
Chỉ là.
Vừa tới Thiên Đấu Thành.
Trái lại hắn lại gặp phải một chuyện rắc rối.
“Hê hê! Thằng nhóc, đúng là tình cờ thật nha! Không ngờ lại gặp được ngươi ở đây!”
Kẻ tới không ai khác chính là bại tướng dưới tay hắn trước kia – Ngọc Thiên Hằng. Nhưng đối phương lại hoàn toàn không biết rằng mình chính là kẻ năm xưa đeo mặt nạ xoáy ốc hạ gục lão trong một nốt nhạc, Ngọc Thiên Hằng chỉ biết rằng chính vì kẻ này mà chuyện tốt giữa lão và Độc Cô Nhạn đã tan thành mây khói.
Đã tình cờ gặp được đối phương ở đây, lão nhất định phải cho tên này biết tay, thậm chí là……
Trong đáy mắt lão lóe lên một tia sát ý.
“Ta còn có việc, không rảnh đứng đây tán gẫu với ngươi! Tránh ra!”
Thái Sơ lạnh lùng thốt lên.
“Hừ! Muốn đi? Được thôi, đợi ta đánh gãy tay chân ngươi trước đã, rồi ta sẽ để ngươi bò lết trở về!”
Ngọc Thiên Hằng hừ lạnh một tiếng, nói xong cũng trực tiếp võ hồn phụ thể, hồn lực cấp 33 cuồn cuộn tỏa ra, hai vàng một tím hồn hoàn từ từ hiện lên, trên mặt lão cũng lộ ra nụ cười vô cùng ngông cuồng.
“Đúng là một kẻ phiền phức!”
Thái Sơ thực sự cảm thấy đau đầu, vất vả lắm mới chạy ròng rã suốt bảy ngày trời, nghỉ ngơi cũng chẳng được bao nhiêu mới về tới Thiên Đấu Thành, vậy mà lại đụng phải sự khiêu khích của cái gã Ngọc Thiên Hằng này.
Chỉ có thể nói là đúng thật làm người ta cụt hứng.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập