Chính vì lý do đó.
Việc Diệp Linh Linh muốn bỏ học tại học viện hoàng gia Thiên Đấu để chuyển trường không phải là chuyện nàng muốn đồng ý là có thể dễ dàng đồng ý ngay được.
Hành động này một khi thực hiện.
Sẽ rất dễ khiến người ta nghi ngờ rằng gia tộc họ Diệp liệu có đang nảy sinh mâu thuẫn gì với đế quốc Thiên Đấu hay không, từ đó dẫn tới việc đế quốc Thiên Đấu có thể sẽ ngừng bảo hộ cho họ, khiến cho không ít gia tộc hay tông môn khác bắt đầu nhòm ngó tới Diệp gia.
“Linh Linh à, mặc dù đây là học viện hồn sư cao cấp do Thái Sơ thành lập, nhưng gia gia của tỷ cũng sẽ đảm nhận chức vụ cố vấn trong học viện đó. Vì thế chỉ cần muội bằng lòng, tỷ sẽ bảo gia gia đích thân tới thưa chuyện với Tuyết Dạ Đại Đế, tỷ tin rằng họ sẽ chẳng đời nào từ chối đâu.”
Độc Cô Nhạn nhận ra sự do dự của Diệp Linh Linh, hai người đã gắn bó với nhau bao nhiêu năm trời, nàng dĩ nhiên là hiểu rõ nguyên nhân sâu xa của sự do dự đó là gì.
Thế nhưng.
Gia gia của nàng chính là một Phong Hào Đấu La nha.
Nhất là hạng người như Độc Cô Bác, vốn là một tán tu, nhờ ơn cứu mạng của Tuyết Tinh thân vương mà mới thiết lập được chút quan hệ với đế quốc Thiên Đấu.
Mà Tuyết Dạ Đại Đế cũng muốn thông qua mối quan hệ này để thắt chặt thêm sự thân thiết với Độc Cô Bác.
Vì thế lão đại đế cũng đã sai người chuẩn bị không ít đồ đạc mang tới phủ Độc Cô để biếu xén.
Với tính cách của Độc Cô Bác, nếu không phải vì Tuyết Tinh thân vương có ơn cứu mạng với lão, thì lão chắc chắn sẽ chẳng bao giờ muốn dây dưa gì với hoàng thất Thiên Đấu đâu.
Còn chuyện thắt chặt quan hệ ư?
Tuyết Dạ Đại Đế đúng là có chút nằm mơ giữa ban ngày rồi.
Mấy thứ đồ mang tới đều bị gửi trả lại nguyên phong, điều này khiến Tuyết Dạ Đại Đế cảm thấy mình cũng mất sạch thể diện, nhưng dẫu sao Độc Cô Bác cũng là một vị Phong Hào Đấu La, cho dù lão đại đế có bực mình tới đâu thì cũng chẳng dám đắc tội với đối phương.
Cuối cùng chuyện đó cũng đành phải thôi.
Thế nhưng, chỉ cần Độc Cô Bác bằng lòng đích thân ra mặt thuyết phục chuyện này, e là Tuyết Dạ Đại Đế sẽ là người đầu tiên gật đầu đồng ý.
Lão đại đế còn đang mong Độc Cô Bác đưa ra yêu cầu gì đó, để lão có cớ mà thắt chặt quan hệ với vị Độc Đấu La này nữa là!
“Chuyện này……”
Diệp Linh Linh im lặng.
Nàng thực sự chẳng biết phải nói gì cho phải nữa, vì vị hôn phu của mình mà cô bạn thân này có phải là đang quá xông xáo rồi không cơ chứ!
“Linh Linh tỷ tỷ, con……”
“Nhạn tỷ, cứ để vậy đi.”
Thái Sơ lên tiếng ngăn cái cuốc chim đang mải miết đào góc tường của Độc Cô Nhạn lại. Hắn đã nhận ra sự do dự của Diệp Linh Linh, việc chiêu mộ nhân tài cũng không phải chỉ là cứ hùng hục đào mãi vào một chỗ. Với một người có sự ràng buộc của gia tộc như Diệp Linh Linh, rất nhiều chuyện thực chất là nàng không thể tự mình quyết định được.
Hơn nữa chưa nói tới chuyện cái học viện "ba không" này của hắn còn chưa cả khai trương nổi.
Đối phương rõ ràng là cũng chưa thực sự tin tưởng hắn cho lắm.
Điều này cũng là lẽ thường tình thôi.
Dẫu sao hắn mới có 9 tuổi, danh tiếng cũng chẳng có tí nào.
Thậm chí ngay cả hạng người "hữu danh vô thực" như 'đại sư' Ngọc Tiểu Cương danh tiếng cũng còn lớn hơn hắn nhiều, thậm chí dù lão ta có mang cái danh đó đi dụ dỗ mấy học viên về thì e là vẫn dễ dàng hơn hắn rất nhiều.
Đây chính là cái lợi của việc có danh tiếng cao mang lại.
Tuy nhiên.
Hắn cũng chẳng hề có ý định bỏ cuộc.
Dẫu sao trong đội hình bảy người tham gia cuộc thi Học viện Hồn sư Cao cấp toàn đại lục, nếu có được một hồn sư sở hữu Cửu Tâm Hải Đường thì đó cũng là điều mà hắn hằng mong đợi.
Nếu vung cuốc sai chỗ, thì bắt buộc phải chuyển sang một chỗ khác mà vung.
Thay vì lãng phí thời gian thuyết phục Diệp Linh Linh, thì chi bằng trực tiếp tấn công thẳng vào đại bản doanh, tìm người của Diệp gia mà thương thảo, chuyện đó trái lại còn dễ dàng hơn nhiều.
Đương nhiên.
Người ra mặt thuyết phục chắc chắn không phải hắn mà là Độc Cô Bác.
Dẫu sao hắn còn quá trẻ, trừ phi hắn bằng lòng phơi bày cấu hình hồn hoàn quái dị của mình ra, bằng không đối phương chắc chắn sẽ chẳng đời nào tin tưởng hắn đâu.
Vì thế mới cần Độc Cô Bác đích thân ra ngựa.
Nhưng tất thảy những chuyện này đều phải đợi tới khi Độc Cô Bác trở về mới có thể tiến hành được.
Sau đó.
Độc Cô Nhạn cũng không tiếp tục dây dưa ở chủ đề này nữa mà chủ động chuyển hướng câu chuyện sang những đề tài của hội chị em.
Và vì là đàn ông nên lúc này hắn dĩ nhiên chẳng thể nào xen vào được.
Trong lúc buồn chán.
Hắn chỉ còn biết chọn cách tu luyện để giết thời gian.
……
Thấm thoắt.
Lại thêm một tuần nữa trôi qua.
Cuối cùng thì Độc Cô Bác cũng đã trở về.
Thái Sơ và Độc Cô Nhạn ngay lập tức đã chạy ra đón lão.
Cùng đi tới lần này còn có cữu cữu Tố Vân Đào của hắn, cùng với cữu mẫu Ti Ti, ngoài ra còn có thêm một người nữa, đó là một cậu nhóc nhỏ nhắn mới chừng sáu tuổi.
Nhìn thấy đối phương, Thái Sơ cũng không khỏi khẽ nhíu mày.
“Mã Đinh, sao chỉ có nhóc tới thôi? Gia gia của nhóc, rồi cha mẹ nhóc đâu cả rồi?”
Hắn mở lời hỏi.
Đó chính là chắt trai của Mã Tu Nặc, chắt trai ruột thịt.
Đối với Mã Tu Nặc – người đã từng giúp đỡ mình rất nhiều năm xưa, dĩ nhiên là hắn không bao giờ quên, nên hắn cũng đã nhờ Độc Cô Bác mang cả gia đình Mã Tu Nặc tới Thiên Đấu Thành luôn. Nhưng giờ đây chỉ có mỗi mình Mã Đinh tới, điều này không nghi ngờ gì nữa là đang có chút vấn đề rồi đây.
“Chú à, gia gia nói ông già rồi nên không muốn đi nữa, cha mẹ cháu cũng đang vướng bận công việc nên cũng không tới được ạ.”
Mã Đinh giải thích.
Chân mày Thái Sơ không khỏi nhíu chặt lại.
“Thái Sơ à, đây là quyết định của Mã thúc nên con cũng đừng gượng ép ông ấy làm gì. Nhưng Mã thúc có nói rồi, Mã Đinh đứa trẻ này đã thức tỉnh võ hồn Thiết Côn, tiên thiên hồn lực cấp 3, ông ấy già rồi nên dạy không tốt, vì thế muốn nhờ con hay giúp chỉ bảo và dạy dỗ Mã Đinh thật tốt.”
Tố Vân Đào cũng bước ra lên tiếng.
“Nếu Mã gia gia đã nói như vậy, thì Mã Đinh à, sau này chuyện tu hành của nhóc cứ để ta chỉ dẫn cho.”
Thái Sơ thở dài một tiếng, cũng đã hiểu được ý tứ của Mã Tu Nặc. Nếu đối phương đã không tới thì hắn chỉ còn cách bù đắp lên người chắt trai ruột của ông ấy là Mã Đinh mà thôi.
Vốn dĩ.
Hắn còn chuẩn bị sẵn một gốc tiên thảo dành cho Mã Tu Nặc. Mặc dù đối phương đã ở cái tuổi xế chiều, dùng tiên thảo lên người ông ấy có thể coi là lãng phí, nhưng đối với hắn mà nói thì một gốc tiên thảo chẳng đáng là bao, ngược lại sự giúp đỡ của Mã Tu Nặc dành cho hắn là vô cùng to lớn.
Vì thế lãng phí thì lãng phí thôi, chẳng có gì to tát cả.
Nhưng nếu đối phương đã không tới.
Vậy thì.
Hắn cũng chỉ còn cách dành gốc tiên thảo vốn định cho Mã Tu Nặc đó để cho Mã Đinh dùng vậy.
Dẫu sao đó cũng là chắt trai ruột của ông ấy, hơn nữa ông ấy còn thông qua Tố Vân Đào gửi lời nhờ hắn quan tâm tới Mã Đinh, nên nếu cho Mã Đinh dùng chắc hẳn ông ấy cũng sẽ vô cùng vui lòng.
“Chú à, sau này cháu nhất định sẽ theo chú tu luyện thật chăm chỉ ạ!”
Cậu nhóc Mã Đinh với khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm túc thốt lên.
“Được.”
Thái Sơ gật đầu nói.
Chẳng cần nói tới chuyện khác, chỉ riêng cái thân phận của cậu nhóc này là hắn chắc chắn sẽ tận tâm chỉ bảo rồi.
Mà lý do Mã Tu Nặc đẩy Mã Đinh cho hắn, hắn dĩ nhiên là cũng hiểu rõ nguyên do.
Hấp thụ hồn hoàn vượt cấp nha!
Đối phương là muốn nhờ hắn dốc lòng bồi dưỡng Mã Đinh, để cậu nhóc có thể hấp thụ được những vòng hồn hoàn có cấp độ năm tuổi cao hơn.
Và cái này.
Thái Sơ dĩ nhiên là chẳng đời nào từ chối, tất thảy chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
“Vào trong rồi nói tiếp.”
Độc Cô Bác lên tiếng một câu.
Nghe vậy.
Mọi người ngẩn ra một chút rồi cũng lần lượt tiến vào trong phủ Độc Cô.
Mà nhóm người Tố Vân Đào, Ti Ti cùng Mã Đinh thì chẳng khác nào "trai làng lần đầu vào thành" vậy, thực sự là được mở rộng tầm mắt. Dẫu sao dinh phủ của Độc Cô Bác cũng có thể coi là vô cùng to lớn và xa hoa lộng lẫy.
Bọn người Tố Vân Đào cứ hết nhìn trái lại ngó phải, trong miệng không ngớt thốt lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc.
Cái bộ dạng "nhà quê" này.
Cũng khiến Thái Sơ có chút ngượng tới mức phải lấy tay che mặt.
Chuyện này…… đúng thật là có chút mất mặt nha!!!
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập