Chương 55: Để Tố Vân Đào hấp thụ hồn cốt chân phải Lam Ngân Hoàng mười vạn năm? (1 / 1)

Ở phía bên này.

Quản gia của phủ Độc Cô đang dẫn theo nhóm người Tố Vân Đào, Ti Ti và Mã Đinh đi tới nơi ở dành cho họ. Đối với cái phủ Độc Cô rộng lớn thế này thì thêm vài căn phòng chẳng bõ bèn gì, Độc Cô Bác trái lại cũng cảm thấy vui lòng khi thấy cảnh này, bởi trong căn phủ này từ trước tới nay chưa bao giờ lại nhộn nhịp tới vậy.

Độc Cô Nhạn cũng vô cùng nhiệt tình tiếp đãi, dẫu sao cữu cữu của Thái Sơ thì cũng chẳng khác nào cữu cữu của nàng sao?

Tại đại sảnh.

Độc Cô Bác phất tay một cái, toàn bộ cửa lớn và cửa sổ của đại sảnh đều đồng loạt đóng sầm lại.

“Đồ đã tới tay rồi chứ?”

Làm xong tất cả, lão mới quay sang hỏi Thái Sơ.

“Tự nhiên rồi ạ.”

Thái Sơ gật đầu, lấy ra một chiếc hộp dài màu đen và mở nắp.

Bên trong.

Rõ ràng là một khối tinh thể với bề mặt mang sắc xanh vàng, bên trong dường như còn ẩn chứa những ánh sao lấp lánh như đang nhấp nháy, và đó chính là khối hồn cốt chân phải Lam Ngân Hoàng mười vạn năm.

Sắc mặt Độc Cô Bác ngay lập tức thay đổi, lão cầm khối hồn cốt mười vạn năm này lên, tỉ mỉ quan sát một hồi lâu mới đặt xuống, trong miệng không nén nổi một tiếng thở dài đầy cảm thán.

“Không ngờ khối hồn cốt mười vạn năm này của Đường Hạo, đi một vòng lớn cuối cùng lại rơi vào tay con!”

“Thằng nhóc nhà con mau tranh thủ hấp thụ đi, hấp thụ xong khối hồn cốt mười vạn năm này, chắc hẳn có thể giúp cấp bậc của con tiến thêm một bước dài, đạt tới cấp 40 cũng không phải là chuyện không thể đâu.”

Chỉ một khối hồn cốt mười vạn năm này thôi là đã đủ để khiến đám Phong Hào Đấu La bên ngoài đánh nhau vỡ đầu chảy máu rồi.

Mà Độc Cô Bác khi tận mắt nhìn thấy khối hồn cốt này quả thực cũng đã nảy sinh ý định, nhưng lý trí đã nhanh chóng chiếm ưu thế, lão định bụng để Thái Sơ hấp thụ khối hồn cốt này.

Còn lão ư?

Lão đã hấp thụ một khối hồn cốt chân phải Hư Không vạn năm rồi, vị trí hồn cốt đã bị sử dụng mất rồi, nên dù khối hồn cốt mười vạn năm có bày ra trước mắt lão, hay thậm chí là hồn cốt triệu năm đi chăng nữa thì cũng vô dụng thôi.

Mà hồn cốt cái thứ này, vốn dĩ không hề sở hữu khả năng khiến bộ phận cơ thể đã mất có thể mọc lại được.

Sở dĩ Đường Hạo có thể mọc lại chân tay, đó cũng là nhờ vào hồn kỹ 'Xuân Phong Thổi Lại Sinh' ẩn chứa bên trong chính khối hồn cốt chân phải Lam Ngân Hoàng mười vạn năm này mà ra.

“Không, con không định hấp thụ khối hồn cốt mười vạn năm này, con muốn để cho cữu cữu con hấp thụ khối hồn cốt này ạ.”

Thái Sơ lắc đầu thốt lên.

Hồn cốt mười vạn năm thì ai mà chẳng ham, hắn cũng rất muốn hấp thụ khối hồn cốt này, nhưng nếu vậy thì việc khôi phục cái chân bị gãy cho Tố Vân Đào sẽ phải tiêu tốn một khoảng thời gian vô cùng, vô cùng dài.

Việc mọc lại chi thể đâu phải là chuyện dễ dàng gì.

Lúc Đường Tam giúp Đường Hạo mọc lại chân tay thì hồn lực của hắn đã đạt tới cấp độ nào rồi?

Lại còn phải dùng tới cả Hải Thần Chi Quang nữa.

Mà hắn hiện tại mới mới ở cấp độ nào? Mặc dù Tố Vân Đào không giống như Đường Hạo cần hồn cốt để khôi phục lại cấp bậc, nhưng đây chắc chắn cũng chẳng phải là một việc dễ dàng gì. Nếu để hắn hấp thụ khối hồn cốt chân phải Lam Ngân Hoàng mười vạn năm này, đúng là có thể giúp hắn tăng thêm không ít cấp bậc hồn lực, nhưng đồng thời hắn phải dùng chính hồn cốt kỹ để giúp cữu cữu mọc lại chân, mà cái việc giúp mọc lại chân đó chắc chắn là một công việc cực kỳ tốn sức, thậm chí với thực lực hiện tại e là hắn vẫn chưa thể nào làm nổi.

Nếu phải tiến hành từng chút từng chút một…… mỗi lần chỉ mọc thêm được một đoạn, cứ thế cho tới khi khôi phục hoàn toàn.

Thì e là Tố Vân Đào cũng phải tức tới mức chửi thề mất thôi.

Chuyện này đúng thật là có chút quá "hiếu thảo" rồi đấy.

Nếu phải đợi tới khi hồn lực của hắn đủ mạnh mới có thể giúp Tố Vân Đào mọc lại chân, thì e là phải đợi tới lúc hắn đạt cấp 70 Hồn Thánh mới có thể thực hiện được.

Thế nhưng.

Hiện tại hắn mới cấp 35, cho dù hắn có là thiên tài tiên thiên mãn hồn lực đi chăng nữa, thì để đạt tới cấp 70 Hồn Thánh sớm nhất cũng phải mất tới bảy tám năm trời nữa.

Quá dài.

Dù sao hắn cũng đã có ý định nâng đỡ cữu cữu một tay, nên chi bằng để chính cữu cữu hấp thụ khối hồn cốt mười vạn năm này, để lão tự mình chữa trị cái chân bị gãy của mình chẳng phải là tốt hơn sao?

Thế nhưng, chân mày Độc Cô Bác lại nhíu chặt lại.

“Con chưa từng nói với ta về dự định này.”

Lão không hề tán thành với hành động này của Thái Sơ.

Bản thân cổ chân phải của lão đã có hồn cốt rồi, tự nhiên không còn cần tới khối hồn cốt mười vạn năm này nữa. Hơn nữa Thái Sơ lại có ơn với nhà Độc Cô lão, lại còn tặng lão một khối hồn cốt chân phải vạn năm vô cùng quý hiếm, nhất là hồn cốt kỹ trong đó lại có liên quan tới không gian, càng khiến giá trị của khối hồn cốt vạn năm đó tăng vọt.

Vì vậy việc khối hồn cốt mười vạn năm này để dành cho Thái Sơ hấp thụ, lão hoàn toàn không có ý kiến gì.

Thế nhưng.

Để cho Tố Vân Đào hấp thụ ư?

Lão tuyệt đối không đồng ý!

“Cữu cữu của con năm nay đã hai mươi ba tuổi rồi, vậy mà mới chỉ ở cấp 27, đủ thấy tư chất của lão ta có hạn. Cho dù có hấp thụ khối hồn cốt mười vạn năm này đi chăng nữa thì liệu có thể thăng thêm được bao nhiêu cấp hồn lực cơ chứ? Chưa kể thời gian tu luyện vàng của lão ta cũng sắp qua đi rồi, không cần thiết phải lãng phí khối hồn cốt mười vạn năm này lên người lão ta làm gì.”

“Khối hồn cốt mười vạn năm này, nhất định phải để con hấp thụ thì mới có thể phát huy được giá trị to lớn nhất của nó.”

Độc Cô Bác thốt lên.

“Người đó là cữu cữu của con.”

Thái Sơ nhìn thẳng vào mắt đối phương, thái độ vô cùng kiên định.

“Cho dù lão ta có là cữu cữu của con đi chăng nữa, thì con cũng nên biết nghĩ cho bản thân mình trước đã!”

Độc Cô Bác giận dữ quát lên.

Vì một kẻ bị gãy chân lại có tư chất thấp kém như Tố Vân Đào mà lãng phí một khối hồn cốt mười vạn năm? Lão thực sự cảm thấy Thái Sơ có chút ngu ngốc rồi đấy!

“Con chỉ có duy nhất một người cữu cữu này thôi, nếu lão ấy hấp thụ được khối hồn cốt này, là đủ để tận dụng hồn cốt kỹ bên trong mà giúp mọc lại cái chân đã mất!”

Thái độ của Thái Sơ vẫn vô cùng cứng rắn như vậy.

“Con bộ không thể bớt cứng nhắc đi được sao?”

“Nếu như trong khối hồn cốt này thật sự tồn tại hồn cốt kỹ giúp mọc lại chân tay, vậy thì để con hấp thụ, rồi tới lúc đó con đích thân giúp Tố Vân Đào mọc lại chân chẳng phải là tốt hơn sao?!”

Độc Cô Bác không hiểu nổi tại sao Thái Sơ lại biết được hồn cốt kỹ bên trong khối hồn cốt mười vạn năm này có thể giúp người ta mọc lại chân tay, đó là bí mật của đối phương nên lão cũng không muốn hỏi quá nhiều, cũng giống như trường hợp của lão năm xưa vậy.

Thế nhưng cái thái độ cố chấp này của Thái Sơ thực sự khiến lão cảm thấy đau đầu khôn tả.

“Nếu như con hấp thụ hồn cốt, thì có lẽ phải mất tới mười năm thời gian con mới đủ thực lực để giúp chân trái của cữu cữu mọc lại. Con không thể để cữu cữu của mình phải chịu cảnh tàn phế suốt mười năm ròng rã được.”

Thái Sơ vẫn giữ nguyên thái độ đó, cho dù người đứng trước mặt hắn lúc này là Độc Cô Bác đi chăng nữa thì cũng chẳng thể xoay chuyển nổi quyết định của hắn.

“Con…… đúng là ngu ngốc!”

Độc Cô Bác thực sự chẳng biết phải khuyên giải cái gã bướng bỉnh như lừa này thế nào nữa, cuối cùng chỉ có thể thốt ra hai chữ đó.

“Gia gia à, một khối hồn cốt mười vạn năm có lẽ là vô cùng quan trọng, nhưng đối với con nó chẳng đáng giá bằng một nửa những người thân bên cạnh mình đâu, xin gia gia đừng khuyên nhủ con thêm nữa.”

Thái Sơ khẩn cầu thốt lên.

“Thôi được rồi, thôi được rồi, cứ làm theo ý con đi!”

Độc Cô Bác thấy thái độ của Thái Sơ như vậy, lão cũng hiểu rằng mình chẳng thể nào ngăn cản nổi đối phương nữa. Tuy nhiên những lời của Thái Sơ trái lại khiến lão nảy sinh những suy nghĩ khác, một thiên tài dẫu quan trọng thật, nhưng phẩm chất của thiên tài đó còn quan trọng hơn gấp bội.

Chẳng phải thấy năm xưa Bỉ Bỉ Đông bị Ngọc Tiểu Cương dụ dỗ tới mức nào sao, khiến Võ Hồn Điện suýt chút nữa đã trở thành trò cười trong miệng của các đại thế lực khác rồi.

Vì thế……

Thái Sơ là một kẻ trọng tình trọng nghĩa đến thế, phẩm chất lại đoan chính.

Chưa bàn tới việc lúc này lão đầu tư cho đối phương thì sau này sẽ nhận lại được những gì.

Nhưng chỉ riêng việc sau này cháu gái mình có gả cho đối phương đi chăng nữa, thì với cái phẩm chất đó của hắn, chắc chắn sẽ chẳng để cháu gái lão phải chịu thiệt thòi nửa phân.

“Đa tạ gia gia đã thành toàn.”

Thái Sơ chắp tay nói.

Hắn mặc dù không lo lắng chuyện Độc Cô Bác sẽ nổi trận lôi đình mà ra tay với mình, vì đối phương chắc chắn sẽ chẳng làm vậy đâu, nhưng hắn lại lo đối phương dùng thái độ cứng rắn ép buộc hắn phải hấp thụ khối hồn cốt mười vạn năm này, chuyện đó mới thực sự là phiền phức.

“Mau cút đi cho khuất mắt ta, lão phu nhìn thấy con là thấy bực cả mình rồi!”

Độc Cô Bác xua xua tay, tức tối thốt lên.

“Vậy con đi đây ạ.”

Thái Sơ cười hì hì rồi rời khỏi đại sảnh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập