Chương 64: Tiểu Biểu Tam, xem ta bồi dưỡng một tên hồn sư Lam Ngân Thảo, để ngươi hiểu Lam Ngân Thảo nên chơi như thế nào! (1 / 1)

Vòng khảo hạch thứ hai.

Kiểm tra trọng lực!

Quá trình khảo hạch do các hồn sư sở hữu hồn kỹ trọng lực đảm nhiệm, và nó cũng vô cùng đơn giản: có tổng cộng chín bậc thang, bậc đầu tiên sẽ gánh chịu trọng lực gấp đôi bình thường, và cứ mỗi bậc tiếp theo thì trọng lực sẽ tăng thêm một bậc nữa, cho tới khi bước qua hết chín bậc thang thì thôi.

Những người tham gia khảo hạch cũng có quyền lựa chọn bỏ cuộc, nhưng đồng nghĩa với việc sẽ bị coi là bị loại ngay lập tức.

Thực tế mà nói thì.

Kỳ khảo hạch này có chút thiếu công bằng.

Dẫu sao giới hạn độ tuổi dự tuyển của hắn không hề có sự phân biệt, chỉ cần cấp bậc hồn lực đạt mốc cấp 10 và dưới mười lăm tuổi là đã có thể đăng ký vào học viện Luân Hồi rồi.

Với những kẻ có tư chất ưu tú thì đến năm mười lăm tuổi, cấp bậc hồn lực của họ có lẽ đã chạm mốc Đại Hồn Sư cấp 20 rồi.

Mà giữa một vị hồn sư cấp mười mấy với một vị Đại Hồn Sư cấp 20, dẫu cấp bậc không chênh lệch là bao nhưng cường độ thể chất giữa họ dĩ nhiên là chẳng thể nào đặt lên bàn cân so sánh được.

Thế nhưng.

Đây cũng chính là quyết định được đưa ra nhằm mục đích sàng lọc đi những kẻ phế vật.

Nếu như tiêu chuẩn khảo hạch quá thấp thì sẽ kéo theo một lượng học viên khổng lồ gia nhập. Nên nhớ rằng hắn đang dự định dành cho các học viên sự bồi dưỡng tài nguyên đỉnh cấp nhất, nếu số lượng quá đông thì e là hắn chẳng thể nào nuôi nổi mất thôi!

Vì vậy……

Hắn bắt buộc phải sàng lọc đi đại đa số mọi người.

Nhưng cũng may thay.

Nếu như có thể cắn răng chịu đựng được cái tiêu chuẩn khảo hạch khắc nghiệt như thế này để rồi vượt qua được nó.

Thì ý chí của cái kẻ vượt qua đó chắc chắn phải thuộc hàng đỉnh cao nhất rồi.

Mặc dù vậy.

Hiện nay các phương thức bồi dưỡng trong giới hồn sư dẫu nói là không ít nhưng thực chất cũng chẳng có mấy: cao siêu lắm thì cũng chỉ là các phương pháp minh tưởng cao cấp, hay sử dụng tắm thuốc cùng với các khu vực tu luyện mô phỏng mà thôi.

Về cơ bản thì cũng chỉ có bấy nhiêu đó.

So với cái thời đại mười ngàn năm sau, khi mà các loại đan dược mọc lên như nấm sau mưa, dẫu có phần mang tính "thúc chín" nhưng sự tồn tại của những loại đan dược đó không nghi ngờ gì nữa đã giúp cho thực lực tổng thể của cả giới hồn sư được nâng lên một tầm cao mới, đồng thời cũng mang lại cho những hồn sư có thiên phú thấp một cơ hội để tiến thêm một bước dài nữa.

Dĩ nhiên cũng không thể nói tất cả đều là nhờ công của đan dược, lý do thực lực tổng thể của giới hồn sư trong tương lai được nâng cao còn do nhiều yếu tố khác nữa: có thể là do trình độ giảng dạy được cải thiện, hoặc cũng có thể là do sự xuất hiện của hồn hạch nữa.

Tóm lại là.

Trước khi đan dược hay hồn hạch đại loại như vậy xuất hiện.

Thì cái gọi là nghị lực hay ý chí các kiểu, khi đặt trước thiên phú và võ hồn thì đều phải xếp xó hết.

Giới hồn sư hiện nay.

Thứ họ quan tâm duy nhất chính là thiên phú và võ hồn, hay nói cách khác đó chính là độ cao thấp của tiên thiên hồn lực và phẩm cấp của võ hồn mà thôi.

Còn cái gọi là ý chí ư?

Chẳng ai thèm đoái hoài tới làm gì cả.

Thế nhưng.

Thái Sơ lại càng coi trọng ý chí của mỗi cá nhân hơn.

Cái thứ thiên phú đó, hắn hoàn toàn có thể tìm cách giải quyết được, nhưng nếu không có một trái tim kiên định muốn vươn lên mạnh mẽ thì cho dù thiên phú có cao tới đâu đi chăng nữa thì ích gì chứ? Chỉ cần gặp chút đả kích là sẽ ngay lập tức rơi vào cảnh sa sút, tự ti và buông xuôi ngay thôi! Nếu phải bồi dưỡng những hạng người như vậy thì hắn thà đóng cửa học viện Luân Hồi luôn cho rảnh nợ!

Và quả đúng như dự đoán.

Từng người, từng người một tham gia khảo hạch đều lần lượt gục ngã trước vòng thứ hai này.

Có những kẻ chỉ mới bước được một bước, đứng chôn chân tại đó suốt mấy phút đồng hồ mà vẫn chẳng tài nào nhấc nổi chân bước tiếp bước thứ hai, cuối cùng đành phải ngậm ngùi lựa chọn bỏ cuộc.

Và trong số đó.

Đám con ông cháu cha quý tộc gần như đã bị quét sạch tới 99% luôn rồi.

Điều này khiến sắc mặt của đám phụ huynh chúng trở nên vô cùng khó coi.

Thấy mất mặt chăng?

Có lẽ là có thật!

Nhưng phần nhiều chính là sự bất mãn dành cho Thái Sơ. Cứ ngỡ tiêu chuẩn đăng ký thấp như vậy là do đối phương đang nể mặt đám quý tộc như họ, để con cái họ có thể dễ dàng vượt qua khảo hạch mà trở thành học viên của học viện Luân Hồi, từ đó mượn cái đòn bẩy này để thắt chặt quan hệ với Độc Đấu La.

Nhưng khi chứng kiến từng kẻ một bị loại thẳng tay, họ mới thấu hiểu rằng đối phương thực sự chẳng thèm nể mặt họ lấy một chút nào cả.

Vòng thứ hai vẫn tiếp tục diễn ra.

Thế nhưng.

Nếu như có một trăm người đăng ký tham gia, thì sau khi kết thúc vòng khảo hạch thứ hai này số người bị loại đã chiếm tới 99 người rồi, chỉ có duy nhất một người là có thể thuận lợi vượt qua khảo hạch mà thôi. Thậm chí có những đợt cả trăm người tham gia mà chẳng có lấy một ai được chọn.

Bất quá.

Vẫn có những người dẫn dắt những kẻ này tiếp tục tiến vào vòng khảo hạch thứ ba.

Vòng khảo hạch thứ ba.

Uy áp tinh thần!

Nếu như vòng thứ nhất là kiểm tra tư chất, vòng thứ hai là kiểm tra thể chất và nghị lực, thì vòng thứ ba này chính là màn sát hạch về ý chí và tinh thần lực.

Vòng khảo hạch này thực ra cũng vô cùng đơn giản.

Chỉ cần chống chịu được luồng uy áp tinh thần do đích thân Độc Cô Bác phóng ra là được.

Mà luồng uy áp này cũng không hề cao chút nào.

Chỉ cần trụ vững được trước luồng uy áp tinh thần vượt quá cấp bậc hồn lực của bản thân mười cấp, trong suốt một nén nhang thời gian là coi như được thông qua.

Đừng có coi thường mười cấp đó.

Dẫu sao uy áp hồn lực và uy áp tinh thần là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt nhau.

Uy áp hồn lực sẽ đè nặng lên cơ thể, nhưng uy áp tinh thần thì chủ yếu nhắm thẳng vào tinh thần lực, nếu như không chống chịu nổi thì khả năng cao là sẽ bị ngất xỉu ngay tại chỗ luôn.

Và ở phía bên này.

Những người đã vượt qua được vòng khảo hạch thứ hai, cũng dưới sự hỗ trợ của hắn, lão đã đặc biệt mời Diệp Thánh Tâm – mẹ của Diệp Linh Linh thuộc Diệp gia tới một chuyến. Nàng cũng là một người sở hữu Cửu Tâm Hải Đường và là một vị Hồn Thánh.

Dưới tác dụng từ hồn kỹ Cửu Tâm Hải Đường của nàng, những vết thương mà những kẻ này phải gánh chịu đều được chữa lành một cách dễ dàng.

……

Rầm——!!!

Một vị hồn sư đang nỗ lực chống chọi trước luồng uy áp tinh thần từ Độc Cô Bác, sau khi khổ sở trụ vững được được ba phút đồng hồ, cuối cùng cũng đành phải trợn ngược mắt, mất đi ý thức mà đổ rầm xuống đất.

“Người tiếp theo!”

Đám thuộc hạ ngay lập tức mang vị hồn sư vừa thất bại này sang một bên để nghỉ ngơi và điều trị, trong khi Thái Sơ lại một lần nữa thốt lên ba chữ đó.

Điều này khiến cho những kẻ chuẩn bị bước vào vòng khảo hạch thứ ba tiếp theo cảm thấy áp lực đè nặng.

Dường như họ đang có chút do dự.

Nhưng sau một hồi đắn đo suy nghĩ, một vị hồn sư đã dũng cảm bước ra, nghiến răng đối mặt với màn sát hạch tới từ Độc Cô Bác.

Thái Sơ cũng vô cùng ăn ý mà châm lên một nén nhang ở bên cạnh.

Nét nhang này thực ra cũng chẳng dài lắm đâu.

Từ lúc cháy cho tới khi tàn, cùng lắm cũng chỉ mất chừng mười phút đồng hồ thôi.

Thế nhưng.

“Người tiếp theo!”

“Tiếp tục người tiếp theo!”

“Lại người nữa đi!”

Sau mỗi tiếng hô vang của Thái Sơ, điều đó cũng đồng nghĩa với việc dù có kẻ vượt qua được vòng khảo hạch thứ hai thì tới vòng thứ ba này số người có thể thuận lợi vượt qua gần như chỉ đếm trên đầu ngón tay, thậm chí có thể nói cho tới tận thời điểm này vẫn chưa có lấy một bóng người nào làm được điều đó cả.

Điều này khiến cho đại diện các thế lực cùng đám quý tộc tới tham dự lễ khai trương học viện không khỏi cau mày khó chịu.

Họ bắt đầu nảy sinh sự nghi ngờ rằng phải chăng cái học viện mà Độc Cô Bác dựng lên này thực chất là đang cố tình tạo ra áp lực thái quá để chẳng ai có thể vượt qua khảo hạch được cả. Mục đích hàng đầu có lẽ là mượn cái cớ này để kiếm chác một khoản tiền cung hỷ khổng lồ mà họ đã mang tới biếu xén.

Nếu như sự thực đúng là như vậy.

Thì họ thậm chí còn muốn trực tiếp thưa chuyện với Độc Cô Bác rằng chẳng cần phải làm trò mèo này làm gì cho mệt, chỉ cần Độc Đấu La muốn thì chút tiền bạc tiền tài lẻ tẻ này đối với họ chẳng là cái thá gì cả.

Dĩ nhiên.

Cái suy nghĩ đó họ cũng chỉ dám để trong đầu mình mà thôi, chứ nếu mà dám nói ra thật thì e là Độc Cô Bác sẽ lật mặt với họ ngay tức khắc mất thôi!

Họ tới đây là để kết thiện duyên chứ đâu phải tới để kết oán với Độc Cô Bác đâu.

Thế nhưng.

Nhóm người Tuyết Dạ, Ninh Phong Trí hay Thiên Nhận Tuyết khi chứng kiến cái tiêu chuẩn khảo hạch kiểu này cũng không khỏi cau mày. Họ cảm thấy cái màn khảo hạch này thực sự chẳng mang lại ý nghĩa gì to lớn cả.

Dẫu cho cái tâm cầu cường đại và nghị lực các kiểu quả thực là quan trọng thật, nhưng việc chỉ chăm chăm nhắm vào hai cái yếu tố đó để khảo hạch thì có tác dụng gì chứ?

Với một vị hồn sư thì thiên phú mới chính là điều cốt yếu nhất.

Nếu như thiên phú không đủ.

Thì tương lai đừng nói tới chuyện Phong Hào Đấu La, mà ngay cả Hồn Thánh hay Hồn Vương e là cũng khó lòng mà chạm tới nổi.

Mà cái cuộc khảo hạch này.

Dường như đã sàng lọc sạch bách đại đa số những kẻ có thiên phú ra ngoài rồi, vậy thì những học viên được chọn ra từ cuộc khảo hạch này liệu có thực sự mang lại ý nghĩa gì hay không đây?

Những suy tính đó của họ Thái Sơ dĩ nhiên là không biết.

Và hắn cũng chẳng hề quan tâm.

Cuộc khảo hạch vẫn cứ thế tiếp diễn.

Cùng với việc bầu trời dần dần chuyển sang bóng tối âm u.

Cuối cùng.

Trải qua vô vàn những màn sát hạch khắc nghiệt, cũng đã có hai người xuất sắc vượt qua cả ngàn đối thủ để giành lấy một suất chính thức trở thành học viên của học viện Luân Hồi.

Và hai người đó.

Một người tên gọi là Kim Cương, võ hồn chính là bản thân cơ thể.

Còn một người nữa tên là Diệp Linh, võ hồn chính là…… Lam Ngân Thảo!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập