Chương 65: Bố Hào! Viện trưởng học viện Luân Hồi đang khởi động! (1 / 1)

Kết quả này.

Khiến cho tất cả những người có mặt tại hiện trường đều phải chìm vào im lặng.

Cho tới tận cuối cùng.

Từng người, từng người một đều im lặng lẳng lặng rời đi, nhất là đám quý tộc, ai nấy mặt mày đều sa sầm tới mức tưởng chừng như có thể nhỏ ra nước được vậy.

Vốn định mượn con cái để thắt chặt quan hệ với Độc Cô Bác, ai ngờ đám con em chúng lại lần lượt bị loại sạch sành sanh không còn một mống nào. Cứ đà này thì chúng chỉ còn nước cảm thấy cái cuộc khảo hạch nhập học mà Thái Sơ đặt ra thực chất chỉ là đang nhắm vào chúng mà thôi.

Điều đó khiến chúng cảm thấy vô cùng bất mãn.

Thế nhưng.

Dẫu có bất mãn tới đâu thì cũng chẳng thể làm gì được.

Dẫu sao đứng phía sau lưng đối phương vẫn còn có một vị Phong Hào Đấu La như Độc Cô Bác chống lưng cơ mà. Họ là quý tộc thì đúng thật đấy, nhưng cái thế giới này về cơ bản vẫn là nơi cá lớn nuốt cá bé, thực lực mới là thứ quyết định tất thảy mọi chuyện.

Nếu như họ lỡ làm Độc Cô Bác nổi giận mà dẫn tới việc lão ra tay đồ sát cả nhà họ.

Thì dẫu cho Tuyết Dạ Đại Đế có biết chuyện đi chăng nữa.

Thì e rằng lão đại đế cũng chẳng nỡ trách phạt Độc Cô Bác quá nặng nề đâu, cùng lắm chỉ là vài lời quở trách qua loa cho có lệ rồi phủi tay cho qua chuyện thôi.

Chẳng vì lý do gì khác.

Chỉ bởi vì Độc Cô Bác chính là một vị Phong Hào Đấu La.

Đặc biệt Độc Cô Bác lại còn là Độc Đấu La nữa. So với những vị Phong Hào Đấu La thông thường thì khả năng sát thương đơn mục tiêu của lão có thể không thực sự mạnh mẽ, nhưng khả năng sát thương trên diện rộng thì chắc chắn là không ai có thể bì kịp được. Đừng nói tới một thế lực lớn như đế quốc Thiên Đấu không muốn đắc tội với Độc Cô Bác, mà ngay cả người của Tam Đại Tông Môn cũng chẳng ai dại gì mà đi dây dưa với lão cả.

Sợ thì dĩ nhiên là không sợ rồi.

Nhưng cái cảm giác đau đầu nhức óc mới thực sự là thứ phiền phức nhất!

……

Sau đó.

Thái Sơ và Độc Cô Bác cũng mỉm cười lần lượt tiễn đưa những người này ra về. Dẫu sao họ cũng đã cất công mang quà cáp biếu xén tới, nên cả hai cũng chẳng thể nào vì thấy sắc mặt họ không tốt mà lại tỏ vẻ xua đuổi không chào đón được.

Sau khi tiễn sạch đám người đó đi rồi.

Bấy giờ Thái Sơ mới có thể thở phào một cái thật nhẹ nhõm. Phải thú thật là hắn vốn chẳng mấy mặn mà gì với những màn kịch kiểu này, bởi từng kẻ xuất hiện ở đây ai nấy đều mang trên mình một lớp mặt nạ giả dối khi trò chuyện.

Đừng có tin vào những lời đường mật hoa mỹ phát ra từ miệng họ, bởi ẩn sau cái lớp mặt nạ xảo trá đó, diện mạo thực sự ra sao thì chẳng một ai có thể nhìn thấu được đâu.

Còn hắn.

Phải gượng ra một khuôn mặt tươi cười để khách sáo với đám người này, thực sự là khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.

Thế nhưng.

Dẫu sao người ta cũng đã thực sự mang tiền tới cúng dường rồi, nên thôi thì cứ cắn răng mà chịu đựng chút vậy.

Làm xong xuôi mọi việc.

Bấy giờ Thái Sơ mới dời tầm mắt của mình sang hai người Kim Cương và Diệp Linh.

Việc hai người này có thể vượt qua cuộc khảo hạch thực sự nằm ngoài dự đoán của hắn, dẫu sao cấp bậc hồn lực của cả hai đều mới chỉ ở mốc cấp 10, thậm chí còn chưa kịp hấp thụ hồn hoàn nữa cơ.

Kim Cương tuổi đời còn khá nhỏ, mới chỉ chừng mười tuổi thôi.

Trong khi Diệp Linh thì tuổi tác lại lớn hơn nhiều, đã chạm mốc mười lăm tuổi rồi. Nếu như chỉ cần già thêm một tuổi nữa thôi thì e là nàng đã chẳng còn lấy nổi một cơ hội để tham gia khảo hạch nữa.

Thế nhưng.

Chính mắt chứng kiến hai người này đã cắn chặt răng tới mức bật máu, kiên cường vượt qua màn sát hạch với một ý chí sắt đá như vậy, hắn đã thực sự công nhận họ từ tận đáy lòng mình rồi.

“Chào mừng các bạn đã gia nhập học viện Luân Hồi, kể từ giờ phút này các bạn chính thức trở thành học viên của ngôi trường này rồi. Trong suốt sáu năm theo học tại đây, tôi sẽ sắp xếp cho các bạn những nguồn tài nguyên tu luyện đỉnh cấp nhất. Ở đây còn có những khu vực tu luyện mô phỏng hàng đầu, ngoài ra còn có thêm một số thứ khác chắc chắn sẽ giúp ích cho các bạn suốt cả cuộc đời này.”

“Có điều trước mắt trông hai bạn có vẻ đã khá mệt mỏi rồi, Tố bảo vệ à, hãy đưa họ tới khu ký túc xá để chọn lấy một căn phòng nghỉ ngơi đi.”

Thái Sơ cất tiếng gọi.

Nghe vậy.

Sắc mặt của Tố Vân Đào vừa bị điểm danh ngay lập tức đã tối sầm lại.

Mẹ kiếp!

Lão đây tài giỏi đến thế mà cuối cùng lại chỉ được làm một tên bảo vệ trông cổng ở cái học viện Luân Hồi này thôi sao. Nhưng vì đây là lời lão đã trót hứa nên giờ cũng chỉ còn nước mà làm theo thôi. Dẫu là vậy nhưng trong lòng lão vẫn cảm thấy vô cùng khổ tâm.

“Này cháu ngoại, ta dù sao cũng là cữu cữu của con cơ mà, nể mặt ta chút không được sao?”

Tố Vân Đào ghé sát tai Thái Sơ, hạ thấp giọng nói.

Nghe vậy.

Vẻ mặt Thái Sơ ngay lập tức trở nên nghiêm nghị.

“Tố bảo vệ à, trong giờ làm việc xin hãy giữ đúng tôn ti trật tự, gọi tôi là viện trưởng nghe chưa!”

Lời vừa dứt.

Khuôn mặt Tố Vân Đào đen như nhọ nồi luôn.

“Rõ, thưa Thái Sơ viện trưởng!”

Lão hậm hực quay ngoắt người đi, dẫn theo Kim Cương và Diệp Linh hướng về phía khu ký túc xá để chọn phòng.

Dĩ nhiên.

Hắn cũng chẳng tới mức để nam nữ ở chung một phòng đâu, ký túc xá nam và ký túc xá nữ hoàn toàn được tách biệt hẳn hòi. Hơn nữa mỗi căn phòng đều đã được trang bị sẵn nhà vệ sinh và phòng tắm khép kín riêng biệt. Có thể nói nhờ vào sự ủng hộ hết mình từ Tuyết Dạ Đại Đế và Ninh Phong Trí của Thất Bảo Lưu Ly Tông mà toàn bộ cơ sở vật chất ở đây đều được xây dựng vô cùng xa hoa và lộng lẫy.

Nhưng thật đáng tiếc thay.

Khu ký túc xá sang trọng này tới giờ phút này cũng chỉ mới có lèo tèo vài mống người dọn vào ở thôi, nên số phòng trống nhiều tới mức có chút lãng phí.

Bên phía ký túc xá nam.

Hiện đã có Kim Cương vừa mới nhập học ngày hôm nay, cùng với cậu cháu họ của hắn là Mã Đinh nữa.

Còn bên phía ký túc xá nữ.

Thì có Diệp Linh vừa mới vào trường, cùng với Độc Cô Nhạn, Diệp Linh Linh, và cả Ninh Vinh Vinh dự kiến vài ngày tới mới sang nữa.

Tổng cộng mới chỉ có sáu người mà thôi!

Nếu như.

Tính thêm cả hắn nữa thì cũng vừa vặn được bảy người.

Tập hợp đủ bảy người là đã có thể tham gia cuộc thi Học viện Hồn sư Cao cấp toàn đại lục rồi.

Thế nhưng.

Hắn lại cảm thấy có lẽ vẫn nên nghĩ cách chiêu mộ thêm một học viên nữa thì mới là tốt nhất. Dẫu sao hắn hiện giờ đang đảm nhiệm chức vụ viện trưởng của học viện Luân Hồi cơ mà, làm gì có chuyện vị viện trưởng nào lại đích thân ra sân thi đấu bao giờ chứ!

Chuyện này mà để người khác trông thấy.

Thì chẳng phải họ sẽ thốt lên một câu: Bố Hào! Viện trưởng học viện Luân Hồi đang khởi động! hay sao?

Chuyện này……

Cảm giác cứ như đang lấy lớn hiếp nhỏ vậy.

Lại còn có chút mất mặt nữa chứ.

Dẫu sao một cái học viện mà ngay cả bảy học viên còn gom chẳng đủ bộ phải để đích thân viện trưởng ra quân thì đúng là có chút bẽ mặt thật mà!

Sau đó.

Họ đã trải qua một ngày vô cùng bận rộn, sau khi đã sắp xếp xong xuôi mọi việc thì ai nấy đều lui về nghỉ ngơi.

Cái màn phải đeo mặt nạ giả dối để khách sáo với đám người đó thực sự khiến cho Thái Sơ cảm thấy mệt mỏi vô cùng. So với việc phải đi tiếp khách kiểu này thì hắn thà chọn cách lao vào đấu hồn trường mà đánh cho một trăm trận còn sướng hơn.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại.

Khoảng thời gian vừa qua.

Hắn trái lại cũng đã mượn danh nghĩa của Độc Cô Bác mà thuận lợi ra vào đấu hồn trường ở Thiên Đấu Thành, thậm chí còn được hưởng cả chế độ phòng VIP cơ.

Ở trong căn phòng đó.

Hắn có thể thả phanh sử dụng Eternal Mangekyō Sharingan của mình để sao chép lại toàn bộ hồn kỹ do các hồn sư thi triển trên võ đài. Suốt mấy tháng trời ròng rã, hắn đã gom được vô số những hồn kỹ mang đủ loại thuộc tính khác nhau.

Nhưng thật đáng tiếc thay.

Số lượng hồn sư ở Thiên Đấu Thành tuy nói là không ít nhưng những gương mặt cũ lên sàn thi đấu cũng chẳng kém gì gương mặt mới. Sau một thời gian dài thì hắn cũng chẳng còn mặn mà tới đó nữa.

Bởi vì suốt khoảng thời gian tiếp theo sau đó, những vị hồn sư bước lên đấu hồn trường kia gần như toàn bộ hồn kỹ đã bị hắn dùng Sharingan sao chép sạch sành sanh từ trước đó rồi.

Dẫu là vậy.

Nhưng những gì hắn thu hoạch được vẫn vô cùng đáng nể.

Từ Hỏa, Phong, Lôi, Quang cho tới Thổ, Mộc…… vô vàn các loại hồn kỹ đều đã được hắn sao chép thành công.

Trong số đó.

Hồn kỹ hệ Lôi mới chính là thứ khiến hắn bận tâm nhất.

Đây chính là thuộc tính đơn lẻ duy nhất của hắn trước khi sử dụng tiên thảo nha, thậm chí hắn còn đặc biệt nghiên cứu và phát triển ra một bộ Lôi độn hoàn toàn phù hợp với bản thân mình nữa cơ.

Thế nhưng.

Do sự hạn chế của việc không thể tìm kiếm được những hồn kỹ hệ Lôi có số năm niên hạn cao hơn, nên uy lực từ bộ Lôi độn của hắn cũng vì thế mà rơi vào cảnh dậm chân tại chỗ.

Mà giờ đây.

Sau khi thu gom được không ít các loại hồn kỹ hệ Lôi, mặc dù chiếm đa số vẫn là cấp trăm năm, còn ngàn năm thì cũng không ít nhưng thật đáng tiếc thay, những vị hồn sư tham gia đấu hồn ở đây cao lắm cũng chỉ tới cấp Hồn Vương thôi. Mà đại đa số các vị Hồn Vương ở đây hồn hoàn thứ năm cũng chỉ mới dừng lại ở cấp ngàn năm mà thôi.

Hồn kỹ hệ Lôi cấp vạn năm thì hắn gần như vẫn chưa một lần được tận mắt nhìn thấy.

Nhưng bấy nhiêu thôi cũng đã rất khá rồi.

Dựa vào vô số những hồn kỹ hệ Lôi đã thu thập được, hắn hoàn toàn có thể tìm cách nâng cao uy lực cho bộ Lôi độn của mình lên một chương mới rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập