Chương 66: Nhất tộc Phá Chi - Dương Vô Địch gia nhập học viện Luân Hồi! (1 / 1)

Ngày hôm sau.

Nhóm người Thái Sơ đã xuất phát từ rất sớm.

Kể cả là Kim Cương, Diệp Linh hay cữu cữu lão Tố Vân Đào của hắn, cùng với cữu mẫu Ti Ti và cả cậu cháu họ Mã Đinh nữa, toàn bộ cấp bậc hồn lực đều đã chạm tới ngưỡng giới hạn và cần phải có thêm một vòng hồn hoàn mới có thể tiếp tục đột phá. Nếu như không phải suốt khoảng thời gian vừa qua việc lo liệu cho học viện quá đỗi bận rộn thì hắn e là đã sớm dắt tay họ đi săn hồn hoàn từ lâu rồi.

Thế nhưng.

Chuyến hành trình lần này đi thực chất cũng chỉ có năm người mà thôi.

Có hắn, Tố Vân Đào, Ti Ti, Mã Đinh và…… Độc Cô Bác!

Mặc dù cấp bậc hồn lực của Kim Cương và Diệp Linh cũng đã đạt mốc cấp 10, chỉ cần hấp thụ thêm hồn hoàn thứ nhất là có thể chính thức bước chân vào hàng ngũ hồn sư rồi.

Thế nhưng.

Hắn lại dành cho hồn hoàn mà Kim Cương và Diệp Linh cần hấp thụ một sự yêu cầu vô cùng khắt khe. Hơ nữa họ cũng mới chỉ vừa mới gia nhập học viện Luân Hồi thôi, nếu như ngay lúc này mà đi tìm hồn hoàn thì cao nhất cũng chỉ có thể hấp thụ được loại hồn hoàn chừng bốn trăm năm mà thôi.

Vì vậy……

Họ vẫn cần phải được "vỗ béo" thêm một thời gian nữa. Phải dồn thật nhiều tài nguyên bồi bổ cho cơ thể họ thật tốt cái đã, rồi sau này mới cân nhắc tới chuyện đi săn hồn hoàn sau.

Chỉ có làm như vậy thì niên hạn hồn hoàn mà họ có thể hấp thụ sau này mới có thể cao hơn được, nhằm tạo một nền móng vững chắc cho việc hấp thụ hồn hoàn thứ hai cấp vạn năm trong tương lai.

Đúng vậy.

Việc muốn hồn hoàn thứ nhất ngay lập tức đạt tới cấp ngàn năm là chuyện gần như bất khả thi đối với người bình thường.

Điều này cũng mới được hắn nhận ra gần đây thôi.

Hạng người thông thường tuyệt đối không thể nào giống như hắn mà cứ thế tì tì sử dụng Kình giao (nhựa cá voi) được.

Có một sự thật là.

Kể cả những kẻ khác có dùng Kình giao để tăng cường bản thân thì cũng sẽ sớm chạm tới một ngưỡng giới hạn nhất định mà thôi.

Còn hắn.

Thì dường như chẳng hề có lấy một cái giới hạn nào cả.

Về chuyện này chính bản thân hắn cũng từng hoài nghi không biết cơ thể mình liệu có đang gặp phải vấn đề gì hay không. Nhưng sau khi trải qua vô vàn lần kiểm tra thì Độc Cô Bác đã khẳng định chắc nịch rằng sức khỏe của hắn tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa, tuyệt đối chẳng có bất kỳ vấn đề gì cả. Và ngay cả Dương Vô Địch – người cùng tham gia kiểm tra với Độc Cô Bác cũng đã đưa ra một kết luận tương tự như vậy.

Nếu như sức khỏe đã không có vấn đề gì thì dĩ nhiên là hắn cũng chẳng cần phải tốn công suy nghĩ quá nhiều về sự đặc biệt của cơ thể mình làm gì cho mệt, cứ khỏe mạnh là được rồi.

Còn về phần Dương Vô Địch ư?

Đây thực chất chính là đề xuất do tự thân hắn đưa ra.

Cái thứ Kình giao này rốt cuộc phải đào sâu nghiên cứu như thế nào để có thể giúp hiệu quả tăng cường thể chất đạt tới mức tối ưu nhất thì hắn vẫn luôn cảm thấy bế tắc.

Còn Độc Cô Bác thì mặc dù cũng biết luyện dược đấy cơ mà trình độ thì cũng chỉ dừng lại ở mức "bập bẹ" nửa mùa mà thôi.

Tên Đường Tam kia mười phần chắc chắn là đang nắm trong tay bí phương luyện dược rồi.

Thế nhưng.

Cái tên "Tiểu Biểu Tam" đó thì một khi đã chạm tới những thứ mang tính cốt lõi của bản thân, trừ phi là tới lúc lâm vào cảnh sinh tử cận kề và chỉ có duy nhất thứ đó mới cứu nổi mạng hắn thì may ra hắn mới chịu móc ra mà thôi.

Còn trong điều kiện bình thường ư?

Đời nào hắn lại chịu dâng những thứ quan trọng như vậy cho người khác cơ chứ.

Còn về tiên thảo đồ giám?

Cái thứ đồ đó quá đỗi mơ hồ ảo hoặc, gần như đã trở thành huyền thoại từ lâu rồi.

E là lúc đầu Đường Tam cũng thầm nghĩ rằng cái mớ đó chắc chắn chẳng bao giờ tồn tại trên đời đâu, nên mới hào phóng mà tặng tiên thảo đồ giám cho hắn. Phải thú thật là lúc đó nhìn thấy Đường Tam thực sự đưa ra cuốn tiên thảo đồ giám, ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Thế nhưng.

Những thứ như luyện dược, Huyền Thiên Công, ám khí…… là những thứ chạm tới cái gốc rễ căn bản của hắn, nên nếu bảo hắn chịu nôn ra thì đúng là có mà nằm mơ.

Hắn cũng đã từng nảy ra ý định lấy dao kề cổ Đường Tam ép đối phương phải giao ra cho bằng được.

Nhưng thực tế thì không hề dễ dàng như vậy.

Đừng có nhìn cái lần trước Đường Hạo chịu nhún nhường mà lầm tưởng, đó chẳng qua là do cơ thể lão đang mang trọng thương, cộng thêm việc coi Đường Tam là tia hy vọng duy nhất để lão có thể quay trở về Hạo Thiên Tông thôi. Chứ nếu mà hắn dám động tới một sợi lông chân của Đường Tam thì dẫu có Độc Cô Bác đứng phía sau lưng đi chăng nữa, Đường Hạo chắc chắn cũng sẽ liều cái mạng già này mà liều chết với hắn cho mà xem.

Vì thế nên……

Con đường tìm kiếm từ phía Đường Tam coi như là đã bị bịt kín rồi.

Thế nhưng.

Cũng may thay trên cái đại lục này cái danh xưng bậc thầy luyện dược đâu phải chỉ có mình cái gã "Tiểu Biểu Tam" kia nắm giữ đâu.

Nhất tộc Phá Chi!

Đây chính là một gia tộc sở hữu bí kíp luyện dược gia truyền qua bao thế hệ, với trình độ luyện dược đạt tới mức thượng thừa. Đến cả Hạo Thiên Tông năm xưa còn phải thèm thuồng muốn có được bí thuật luyện dược của Nhất tộc Phá Chi cơ mà. Có lẽ trước khi chọn cách bế môn tỏa cảng, điều nuối tiếc nhất của Hạo Thiên Tông chính là chưa thể nào đoạt được bí thuật luyện dược của dòng tộc này về tay mình.

Tuy nhiên.

Nếu như chọn cách cưỡng đoạt bằng bạo lực thì với cái khí phách ngút trời của Nhất tộc Phá Chi, e là sẽ chỉ chuốc lấy kết cục "xôi hỏng bỏng không" mà thôi.

Nhưng cũng may.

Phía họ hiện đang nắm giữ thứ mà đối phương hằng ao ước bấy lâu: 'U Hương Khỉ La Tiên Phẩm' – vị khắc tinh tuyệt đối của trăm loại độc tố, với khả năng trung hòa mọi loại độc tính trên đời. Mặc dù không trực tiếp giải được độc nhưng nó lại có khả năng khắc chế độc tố một cách vô cùng hiệu quả.

Nhất tộc Phá Chi bao đời nay luôn tiếp xúc với dược liệu, trong số đó dĩ nhiên không chỉ có thảo dược thông thường mà ngay cả các loại độc dược họ cũng chẳng ít lần phải chạm tay vào. Qua năm tháng tích tụ lâu dần, cơ thể họ đã bị không ít độc tố ngấm sâu vào tận xương tủy từ lúc nào không hay.

Vì lẽ đó nên.

Chỉ cần có được gốc U Hương Khỉ La Tiên Phẩm này là coi như từ nay về sau Nhất tộc Phá Chi khi luyện dược sẽ chẳng bao giờ còn phải lo lắng về việc bị trúng độc thêm một lần nào nữa.

Và thế là.

Sau khi đích thân Độc Cô Bác tìm tới tận cửa và trải qua một cuộc trò chuyện vô cùng 'thân thiện', bản giao kèo giữa hai bên cũng đã chính thức được thiết lập.

Tộc trưởng Nhất tộc Phá Chi – Dương Vô Địch sẽ đảm nhận vị trí giáo viên phụ trách môn thực chiến tại học viện Luân Hồi, chuyên tâm chỉ dạy cho học sinh kỹ năng thực chiến. Mặc dù Dương Vô Địch là bậc thầy trong việc sử dụng thương, nhưng Thái Sơ tin chắc rằng đối phương hoàn toàn có thể làm tốt vai trò này.

Đồng thời.

Nhất tộc Phá Chi còn có nhiệm vụ nghiên cứu và phát triển đan dược cho học viện Luân Hồi của họ. Sau đó họ đã đẩy cái bài toán hóc búa về Kình giao sang cho Dương Vô Địch lo liệu.

Và sau vài tháng trời ròng rã nghiên cứu.

Họ cuối cùng cũng đã nhận được tin vui từ phía Dương Vô Địch.

Loại đan dược được tinh chế từ Kình giao đã chính thức được luyện thành công. Họ lấy Kình giao làm nguyên liệu chủ đạo, sau đó kết hợp thêm vô vàn các loại dược liệu quý hiếm khác, trải qua hàng ngàn lần thất bại rốt cuộc cũng đã luyện thành công được một viên đan dược hoàn chỉnh.

Một viên đan dược được luyện từ Kình giao mười năm kết hợp với dược liệu khi uống vào sẽ mang lại hiệu quả tương đương với việc trực tiếp sử dụng một khối Kình giáo trăm năm.

Và điểm mấu chốt là cái thứ này không chỉ giới hạn ở việc chỉ được sử dụng một lần duy nhất.

Trải qua quá trình điều chế kỹ lưỡng, loại đan dược này có thể được sử dụng nhiều lần. Mặc dù việc uống liên tục lần thứ hai, thứ ba…… sẽ dẫn tới việc hiệu quả bị giảm dần đi, nhưng Nhất tộc Phá Chi của Dương Vô Địch đúng là không hổ danh dòng họ luyện dược danh tiếng: loại đan dược do họ luyện ra dẫu có giảm hiệu quả khi dùng nhiều lần nhưng mức độ sụt giảm vẫn còn khá khẩm hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần sử dụng Kình giao thông thường.

Đến cả Thái Sơ khi trông thấy còn phải thầm ghen tị không thôi.

Nếu như năm xưa hắn mà có được sự hỗ trợ từ loại đan dược này kết hợp với cái thể chất đặc biệt của mình thì e là hồn hoàn thứ nhất của hắn chắc chắn phải từ mốc ba ngàn năm trở lên mới chịu cơ!

Cũng nhờ loại đan dược này chính thức ra đời.

Nên hắn cũng chẳng còn mấy mặn mà trong việc phản đối Ninh Vinh Vinh nhập học nữa. Dương Vô Địch đã khẳng định chắc nịch rằng nếu như cái thứ thuốc này mà dễ dàng bị kẻ khác phá giải được thì lão sẽ tình nguyện tới nhà vệ sinh của Thất Bảo Lưu Ly Tông mà đánh chén một bữa no nê. Nhưng Thái Sơ đã xua tay bảo thôi đi, đời nào lão lại để cái gã đó mượn cớ mà đi "ăn chực" như vậy được.

Thế nhưng.

Giờ đây cữu cữu lão Tố Vân Đào, cữu mẫu Ti Ti cùng với cả cậu cháu họ Mã Đinh của hắn đều đã đạt tới giới hạn chịu đựng sau một thời gian dài sử dụng các loại đan dược được tinh chế từ Kình giáo rồi.

Mặc dù trong số họ cũng có người từng sử dụng Kình giao trước đó rồi, nhưng điều đó dĩ nhiên chẳng hề gây ảnh hưởng gì tới hiệu quả khi tiếp tục sử dụng loại đan dược mới này cả.

Đương nhiên.

Hiệu quả mang lại quả thực là có bị giảm sút đi đôi chút thật.

Nhưng nó cũng đã giúp cho tố chất cơ thể của họ đạt tới một tầm cao mới rồi.

Cái niên hạn hồn hoàn mà họ hiện có khả năng hấp thụ được mười phần chắc chắn sẽ được nâng lên một mức đáng kể rồi.

……

Vài ngày sau.

Tại Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.

Thái Sơ đã dắt theo Tố Vân Đào, Ti Ti cùng cậu cháu họ Mã Đinh, và dĩ nhiên không thể thiếu gia gia Độc Cô Bác tìm tới nơi này.

Bất quá.

Do thực lực của mấy người họ vẫn còn khá non nớt nên họ chỉ cần quanh quẩn ở khu vực vành ngoài của Tinh Đấu Đại Sâm Lâm để tìm kiếm vài con hồn thú ngàn năm phù hợp, rồi tiến hành hấp thụ hồn hoàn của chúng là coi như xong chuyện.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập